(Thượng)
Lời kia vừa thốt ra, Nhiếp Hắc mặt vẫn luôn trơ như gỗ lập tức lăng lệ hẳn lên, Lưu Dũng cũng không để ý tới. Nhiếp Hắc lập tức nhẹ nhàng thở ra nói.
- Như vậy cũng tốt, chỉ sợ đám người đó mưu hại tính mạng mẹ và em trai của tôi, đón được tới thật đúng là an tâm rồi.
Nói xong câu này, Nhiếp Hắc vẫn nhịn không được mắng một câu.
- Đều là huynh đệ một nhà, bán đi được cũng không chớp mắt. Kẻ biết được mẫu thân và em trai của tiểu nhân cũng có được mấy người.
Lưu Dũng bình thản nói.
- Bởi vì người nhà của ngươi lại đây, cho nên ngươi đáng tin tưởng nhất. Ngày đó ngươi nói ngươi bằng lòng ra sức cho Triệu Tự Doanh, đội Nội Vệ cũng đang lúc thiếu người. Ta lại hỏi ngươi, ngươi biết cái gì?
Nhiếp Hắc cũng nhanh chóng bình tĩnh lại khom người nói.
- Đao thương tiểu nhân đều biết, cũng cưỡi được ngựa. Tuy nhiên bản lãnh trên chiến trận lớn chém giết rất bình thường. Tiểu nhân chỉ biết đôi chút về binh khí ngắn.
Lưu Dũng xách ra từ bên hông một chiếc túi vứt sang, túi chừng cỡ nắm tay dường như làm từ da, sau khi rơi xuống đất phát ra tiếng kim loại va chạm.
- Cho ta xem thử được chăng?
Nhiếp Hắc chậm rãi khom eo nhặt chiếc túi lên, quay đầu nhìn ra sân, mở miệng nói.
- Lão gia, chân tường bên kia có một cây gỗ, cách chỗ đỉnh đầu ba tấc.
Còn chưa dứt lời, cánh tay Nhiếp Hắc vung mạnh, cách chỗ đỉnh cây gỗ ba tấc ngoài mười bước kia đã bị dính một chiếc phi tiêu.
Vốn dĩ trông gã còn có thương thế, cử động cũng rất chậm chạp, nhưng đột nhiên tay cực nhanh móc từ trong túi ra phi tiêu mau chóng vung ra, Lưu Dũng hầu như không theo kịp cử chỉ của gã.
Lưu Dũng đứng tại chỗ nói một câu.
- Đem cây gậy kia đến cho ta.
Nhiếp Hắc đó khập khiễng đi sang cầm lấy đưa tới.
Chiếc phi tiêu này là lưỡi thép bén nhọn, dài chừng ngón trỏ, phần đuôi dùng mảnh vải làm tua, dính ở chính giữa cây gỗ kia, cắm vào nửa tấc. Đây chuẩn xác, lực tay quả thật là rất mạnh. Lưu Dũng giao thiệp với người giang hồ, thấy thủ đoạn của bọn giang hồ cũng không ít, biết đối phương quả thật không tầm thường. Cái bia này là tùy hứng chọn lựa, không có sửa soạn gì đột nhiên ra tay đã có chuẩn xác và lực đạo như vậy, nếu như suy xét thêm đến Nhiếp Hắc này đang khá yếu ớt, còn có vết thương trên người, mức chuẩn xác lúc bình thường chắc chắn càng thêm cao hơn.
Từ Hồng Nho của Văn Hương Giáo thật đúng là chiêu mộ không ít dị sĩ tài ba, chẳng qua dùng không biết quý trọng, khiến cho mọi người xa rời phản bội.
Nhiếp Hắc sau khi đưa cây gỗ lên liền cúi đầu lui trở lại ngoài mấy bước, Lưu Dũng đứng tại chỗ dò xét kỹ càng đột nhiên cười hỏi.
- Chung quanh nơi này không có hộ vệ gì. Ngươi nếu như muốn đi, dùng phi tiêu ném chết ta ngay sau đó bỏ đi thật cũng rất dễ dàng.
Nhiếp Hắc cúi đầu ngoan ngoãn nói.
- Người nhà tiểu nhân đều ở bên cạnh Dũng gia, tiểu nhân làm sao dám khinh suất như vậy.
Lưu Dũng như cười như không lại hỏi.
- Nếu như người nhà không có ở đây, mới vừa rồi đây không phải là cơ hội tốt sao.
Nhiếp Hắc ngẩng đầu quét mắt nhìn, có chút bất đắc dĩ chỉ một ngón tay về phía một căn phòng phía khác thanh âm buồn bã nói.
- Ngoại trừ Dũng gia ở đây còn có hai người. E rằng cũng là nhân vật không khác gì Dũng gia. Tiểu nhân nếu như có cử động khác thường, nhất định chỉ có còn đường chết. Tiểu nhân sao dám làm xằng bậy.
- Ngươi sao nhìn ra được?
Biểu tình trên mặt Lưu Dũng rốt cuộc đổi thành chỉ còn lại mỗi vẻ tò mò. Nhiếp Hắc cúi đầu nói.
- Lúc tiểu nhân đi vào nghe thấy bên trong phòng có động tĩnh rất khẽ. Trên giấy cửa sổ lại có mấy khe nhỏ không đúng lắm cho nên để mắt dò xét.
Trên mặt Lưu Dũng hiện lên thần sắc tán thưởng, gật gù nói.
- Ngươi đi về trước, xem thử người nhà của mình. Ngân lượng dưỡng bệnh chữa bệnh đêm nay sẽ đưa đến cho ngươi. Trước hết yên tâm chăm sóc tốt thân thể.
Nhiếp Hắc vội vàng khom người tạ ơn, lúc này mới ra khỏi cửa, Lưu Dũng quay đầu liếc mắt nhìn về phía căn phòng gỗ. Bên trong truyền ra giọng nói của Triệu Tiến.
- Người này không tệ. Đệ tiếp tục chọn tiếp đi, huynh đi bên kia với Triệu Tĩnh.
Vương Triệu Tĩnh vào ngày bảy tháng chín đã cùng với Vương Hữu Sơn về tới Từ Châu. Kết quả thi Hương vào cuối tháng tám cũng đã phát ra, không có gì bất ngờ, Vương Triệu Tĩnh đứng thứ mười, hiện giờ cũng có thân phận cử nhân, cũng được người ta gọi là Vương lão gia rồi.
Cử nhân như vàng tiến sĩ như bạc. Có được một người thân phận cử nhân đã phách lối được ở thôn làng, huống chi phụ thân của Vương gia bên này là quan lại quyền quý kinh thành bãi quan về nhà, đứa con là cử nhân mới có được, cha con này đều có thân phận cao quý, Vương gia cũng thành dòng dõi quyền quý đứng đầu trên đất Từ Châu.
Thân phận gia thế cỡ này ở Giang Nam có lẽ không coi vào đâu, Từ Châu văn phong không thịnh lại thật kinh người, không nói tới Tri châu Đồng Hoài tổ kia sớm đã thất thế cho dù mấy năm tốt đẹp nhất kia ở trước mặt Vương gia cũng phải khom lưng cúi đầu.
Tuy nhiên phụ tử Vương gia sau khi về đến Từ Châu cũng không có lưu lại trong nhà đón nhận chúc tụng các nơi. Phải biết rằng, tân khoa cử nhân về nhà, việc đầu tiên chính là nhận điền sản đất đai các nơi tới hiến tặng, gia nghiệp đột nhiên tăng gấp bội, gấp mấy chục lần. Việc thứ hai thì là chuốc rượu hương thân khắp nơi chỗ của mình, xem như vạch rõ lợi ích lần nữa. Việc tốt như vậy Vương gia không đi làm lẽ dĩ nhiên là chẳng thèm đếm xỉa đi làm. Phụ tử Vương gia chạy thẳng tới Hà Gia Trang.
Mặc dù Triệu Tiến bố trí tất cả mọi nơi đều không có chỗ của Vương Triệu Tĩnh nhưng y và tất cả lại có vẻ thân mật hơn so với trước khi đi, mất một ngày xem đông xem tây cái gì cũng muốn giúp đỡ. Vương Hữu Sơn thì lại vô cùng nhàn nhã đồng hành cùng với Hà Thúc đi dạo khắp các nơi trong Hà Gia Trang đang tu sửa xây dựng cũng không ngại chỗ làm việc dơ dấy bẩn thỉu.
Đội Nội Vệ chiêu mộ người lão luyện các lộ, những cốt cán Văn Hương Giáo bị vứt bỏ cũng xếp vào loại được chiêu mộ. Khoảng mấy ngày ngắn trước đó có người trong bọn lưu dân xúi giục, mưu toan bảo lưu dân quay về phương bắc. Người mật báo lúc đó không ít, bên trong lưu dân sớm đã có tai mắt Triệu Tự Doanh chèn vào nhưng người hữu dụng mấu chốt lại là những cốt cán đó. Khẩu cung Nhiếp Hắc và mấy người khác không chỉ có khiến cho người tới đây xúi giục sa lưới, ngay cả những nòng cốt và giáo chúng lẩn lút trong lưu dân muốn mượn cơ hội chạy trốn cũng bị moi ra.
Chính bởi vì như thế, Nhiếp Hắc mới đáng được chiêu dụ. Triệu Tiến cũng muốn sang đây nhìn thử. Vương Triệu Tĩnh vốn dĩ nói rằng chuyện cơ mật không muốn tham dự, tuy nhiên Triệu Tiến vẫn mang theo y đi sang.
Vương Triệu Tĩnh cười cảm thán nói.
- Không ngờ rằng trong Văn Hương Giáo kia có được kẻ giỏi giang như vậy, đáng tiếc bên đó không biết quý trọng.khi không ép người phản lại đưa cho chúng ta.
Nhà gỗ tuy rằng lắp dựng vội vã, nhưng đồ dùng bên trong nên có đều đầy đủ, hai người bọn họ đi tới một gian phòng khác ngồi xuống nói chuyện phiếm.