Tăng nhân trẻ tuổi thần sắc lo sợ trả lời.
- Không nói khi nào đi, chỉ nói nghỉ ngơi một ngày ngày mai lại tới tính sổ sách.
Tăng nhân này được dẫn tới ngoài trang nghỉ ngơi. Sắc mặt Như Huệ rất khó coi, không đợi Triệu Tiến dò hỏi đã thanh âm không mấy vui vẻ nói.
- Thu hoạch hàng năm của điền trang Vân Sơn Tự phải đưa cho Thái giám ở Phượng Dương ba thành, đổi lại là Vân Sơn Tự hoàng hành ngang ngược ở một vùng Từ Châu. Vốn tưởng rằng Vân Sơn Tự đổi trụ trì giả câm giả điếc không lên tiếng bên đó cũng không nên bỏ mặt mũi tới cửa đòi. Không ngờ rằng Thái giám này thật đúng là đòi tiền không cần nể nang nữa rồi.
Ba thành lời lãi điền trang của Vân Sơn Tự là một con số rất lớn, tuy nói đổi ra thành bạc trắng cũng có hơn vạn lượng, nhưng đó là bởi vì lương thực rẻ ngân lượng quý giá. Bảo bỏ ra khoản tiền của lớn như vậy tất nhiên phải có thu được lời lãi. Đổi lại chính là Vân Sơn Tự tự tung tự tác, làm cường hào lớn đứng đầu Từ Châu, ức hiếp được kẻ lương thiện, làm chủ chứa tang vật trộm cướp, buôn muối lậu thậm chí làm ăn với tà giáo, đầu cơ trục lợi binh khí, kiếm được muôn trùng món lợi khổng lồ, quan phủ không dám hỏi tới.
Tuy nhiên Triệu Tiến nắm được Vân Sơn Tự, khoản tiền này Vân Sơn Tự cũng không cần nộp lên như thường lệ. Không nói tới làm thuộc hạ của Triệu Tiến không cần làm những việc trước đó, cho dù là làm, có Triệu Tiến ở đây quan phủ cũng giống như trước không dám hỏi đến.
Lẽ dĩ nhiên, Vân Sơn Tự ra vốn liếng lớn như thế, toan tính khẳng định không phải chỉ một vùng Từ Châu, nhìn bọn chúng chứa chấp nuôi dưỡng tăng binh không chừng rằng còn có dã tâm rất lớn.
Tới hiện giờ, Vân Sơn Tự một là không đi cấu kết trộm cướp, làm cường hào, hai là lại có Triệu Tiến che chở, tất nhiên không cần cúng bái khoản của cải lớn cầu xin quan phủ bao che.
Tặng bạc, thu bạc, sự tình bậc này đều là có điều hẹn ước ngầm cả. Lúc đưa cho vui vẻ thu nhận, sự tình nên làm phải đi làm. Lúc không đưa cho không được đi đòi, cùng lắm thì không làm gì nữa. Ngươi bằng lòng ta nguyện ý mua bán, hai bên đều không có tổn thất gì.
Vốn tưởng rằng ngừng cũng ngừng luôn, không ngờ rằng đối phương đến thẳng cửa đòi. Vốn rằng Vân Sơn Tự để mọi việc thuận lợi mới tặng bạc xin giúp đỡ, là một cuộc làm ăn, nhưng hiện giờ điệu bộ này lại thành chuyện phải làm. Nếu như ngươi cho, vậy thì vẫn luôn phải đưa ra, bằng không thì kẻ không đúng là ngươi.
Loại sự tình này nói ra, tất nhiên sẽ bị chửi không hiểu phép tắc không cần mặt mũi, nhưng nếu như một vị Thái giám làm như thế, vậy ai ai cũng không nói được gì nữa rồi.
Hoạn quan không lấy vợ sinh con được, thường thường vô cùng ham thích bạc vàng tiền của, huống chi còn là hoạn quan có danh vị Thái giám, thường thường là quyền cao chức trọng, muốn tham tiền, muốn lừa gạt tranh đoạt, người khác cũng đành chịu.
Trên mặt đất Nam Trực Lệ có mấy tên Thái giám, quyền thế cao ngất ngưởng. Địa vị cao nhất chính là Nam Kinh Trấn Thủ Thái Giám, thứ nữa chính là Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám, còn được gọi là Trung Đô Trấn Thủ. Thủ Bị Thái Giám ở Phượng Dương này cũng thống lĩnh cả Trung Đô Phượng Dương, quản hạt đại quân. Nếu như đặt ở trong hàng văn thần, đó chính là quyền chức của Tổng đốc, cũng như chính là Thượng thư và Đô ngự sử.
Kẻ như vậy đến đòi tiền, cho dù không có ước định, quy củ chuyện trước đó, lão cứ thẳng mặt như thế đòi tiền, tất cả cũng không cách nào ứng đối hơn nữa còn phải nhịn cơn giận nuốt lời vào kiếm cho đủ số nộp lên.
- Không ngờ rằng tên bị hoạn này không màn tới mặt mũi như vậy. Tuy nói ông ta không biết lý lẽ gì, nhưng Thủ Bị Thái Giám ở Phượng Dương quyền thế tựa trời cao, ứng đối cho xong chuyện thật sự là phiền toái. Đây là phiền phức Vân Sơn Tự rước lấy cho đông chủ.
Như Huệ khó có lúc xấu hổ nhăn nhó khó coi như vậy, nói chuyện cũng có chút ấp a ấp úng.
Tuy nói đã hoàn tục, hơn nữa đã chuyển gần như trống rỗng của cải Vân Sơn Tự, ngoài mặt nhìn như vạch rõ thân tình, nhưng thật ra tất cả vẫn xem y như người phát ngôn của Vân Sơn Tự. Hiện giờ người đòi bạc tới cửa, chẳng khác gì phiền toái Vân Sơn Tự rước tới, đồng nghĩa với tai họa y rước tới, cho nên rất là xấu hổ.
Biết rõ là sứ giả Vân Sơn Tự tới, Triệu Tiến đã gọi hết tất cả bọn huynh đệ tới bên này. Nghe xong đối phương là người Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám phái tới, thần sắc tất cả đều rất trịnh trọng. Đổi lại người khác còn dễ nói, hai chữ Thái giám này chính là thay mặt cho quyền thế cực cao, cũng như là Khâm sai của triều đình. Còn Triệu Tiến bên này chẳng khác nào tên dân đen Từ Châu be bé, cách nào chống lại được.
Tất cả đều nhìn về hướng Triệu Tiến. Như Huệ trầm ngâm chốc lát mở miệng nói.
- Đông chủ, Vân Sơn Tự vẫn xuất ra được ba thành. Trước hết đuổi đám người này đi, năm sau nếu như đến nữa thì tính tiếp.
Vương Triệu Tĩnh cũng mở miệng nói.
- Đại ca, gia phụ có chút giao tình với nội quan, nếu như làm dịu được từ bên trong tiểu đệ sáng mai liền khởi hành.
Văn nhân kẻ sĩ lo lắng nhất chính là dính vào hoạn quan, bị người ta treo lên danh hiệu "Hoạn Đảng", đó chẳng cách nào ngốc đầu lên nổi trước mặt người khác.
Tuy nhiên Vương Hữu Sơn khởi nghiệp có quen biết với vị Thái giám nào đó, phe cánh ông ta hiện giờ cũng có mấy vị lão đại như ẩn như hiện trong cung, những việc này cũng không cách nào tránh né. Có tầng thân tình này đi làm dịu, nói không chừng cũng không cần cống nạp ba thành rồi.
- Hiện giờ bên trong thành Từ Châu là liên thứ mấy?
Triệu Tiến hỏi ra vấn đề này khiến người nào người nấy đều sửng sốt, rõ ràng hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Trần Thăng lập tức trả lời.
- Liên thứ bảy của đoàn thứ nhất.
Triệu Tự Doanh vẫn giữ vững thay phiên trực gác như trước, tuy nhiên mở rộng hơn rất nhiều. Nhưng số người thay phiên gác trong thành cũng tăng thêm ba mươi người. Bên trong thành nơi đó quá mức nhạy cảm, còn nữa ngoại trừ gia đinh Triệu Tự Doanh, trong thành còn có sức mạnh khác.
Triệu Tiến gật đầu lại mở miệng nói.
- Vân Sơn Tự cống nạp ba thành này nhưng có công văn bằng cớ gì?
Như Huệ bật cười nói.
- Đông chủ, việc bậc này là miệng nói tâm biết vậy, sao dám để ở trên giấy.
Triệu Tiến lại là gật đầu, sau đó mở miệng nói.
- Sáng mai truyền lệnh vào trong thành. Bảo liên trưởng dẫn người đi Vân Sơn Tự đuổi đám người phủ Phượng Dương vơ vét của cải kia khỏi. Nếu như có chống cự đánh thật mạnh tay vào, trói lại đuổi đi.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, chẳng ai ngờ rằng Triệu Tiến lại xử trí như vậy, tất cả đều hiểu rõ lẫn nhau, biết Triệu Tiến không phải loại người ưa thích dùng sức mạnh.
Như Huệ dè dặt hỏi.
- Đông chủ, bên kia chính là người của Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám. Làm thế là được sao?
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Lần này phải cho sao? Lần tới lão vẫn sẽ tới đòi. Đến lúc đó cho hay là không cho. Không cho chẳng phải vẫn đánh nhau. Dù sao đều phải động thủ, vậy thì lần này có gì khác biệt.
Trong phòng mọi người lại đưa mắt nhìn nhau, Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Đại ca, những tên hoạn quan này ỷ lại vào quyền thế, làm việc không kiêng nể gì. Lần này đắc tội với bọn chúng, nếu như chúng điều động quan phủ...
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh tự dừng lại vì trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười bỡn cợt.
- Điều động quan phủ thì thế nào. Chẳng phải là bảo Tri châu bên kia đi làm, chỉ cần ở Từ Châu bên này, có gì phải sợ sao.
Muốn bảo nha môn Tri châu xử trí án kiện của Triệu Tự Doanh, xử trí Triệu Tự Doanh, kết cuộc như thế nào tất cả đều vô cùng thấu hiểu.
Cát Hương nói một câu.
- Nếu như động tới quan binh thì sao?
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Quan binh thì sao? Lấy danh nghĩa là gì?
Trong phòng mọi người đều gật đầu, không có bằng cớ, Thủ Bị Thái Giám đó chẳng còn cách nào khác bằng việc ỷ thế hiếp người, chẳng có chiêu trò nhiều nhặn gì.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tiến giao một miếng mộc phù cho kỵ binh truyền lệnh. Kỳ thật đây chính là loại khác của hổ phù, hai miếng gỗ hợp lại thành một cái, đội ngũ không ở trong doanh địa Hà Gia Trang bằng vào cái này xác thực mệnh lệnh thật giả.
Sáng sớm Như Huệ đã tới đây bẩm báo.
- Đông chủ, Vương tam gia vừa tảng sáng đã cưỡi ngựa về thành, nói là việc Vân Sơn Tự bên kia ngài ấy muốn xin trưởng bối trong nhà ra mặt nói giúp.
Triệu Tiến cười nói.
- Vương thúc cũng sẽ cảm thấy chúng ta nói đúng. Bên phía ông ta muốn có cách nào khác. Nhiều thêm một phần sức lực cũng tốt.
Thân là Bả tổng thân binh của Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám, Lý Quân đã hoàng hành quen thói, trên đất phủ Phượng Dương như vậy, trên đất Từ Châu cũng không có mảy may kiềm hãm.
Gã chỉ nghĩ rằng, Vân Sơn Tự dám khất nợ bạc thường lệ của Dư công công đó chính là ngại mình sống quá lâu, lúc mình thúc giục sổ sách không có động đao thương, đã là nhẫn nại bằng trời rồi.
Cũng may Vân Sơn Tự này tuy nói là nơi đất Phật môn thanh tịnh, lại rất hiểu cách chiêu đãi người, hầu hạ người. Rượu thịt đầy cả bàn không nói tới, rõ ràng còn mời được ca kỹ thượng hạng dưới núi lên giúp vui, cái này khiến cho đám người thật là vui sướng một phen.
Vài tên trọc đầu bồi tiếp hầu hạ kính rượu cẩn thận, lại có ca kỹ sắc đẹp thượng thừa bồi tiếp, trong tay mỗi người đều lấy được mười lượng mấy mươi lượng, ngày này đúng thật là thần tiên khoái hoạt.