Triệu Tiến cao giọng nói.
- Khổng Cửu Anh chiếm giữ ba tỉnh liền kề nhau đã nhiều năm, cũng không có ai quản. Con chẳng qua cũng chỉ tự quản ở Từ Châu, chẳng nhé lại có người để ý ư?
Vương Hữu Sơn cười lớn nói.
- Loại như hắn, các nơi của Đại Minh nào chỉ có hơn mười vạn. Lên lên xuống xuống, làm gì có ai để ý. Còn như ngươi, nói là bảo cảnh an dân, nhưng người ngoài làm sao tin được?
Triệu Tiến lại trầm mặc một lúc, sau lại ngẩng đầu lên nói.
- Vương thúc, bây giờ thời thế hỗn loạn, thậm chí còn có gần mười vạn lưu dân qua sông, gữa ban ngày còn có mấy trăm binh mã, hàng ngàn tư binh đánh nhau. Hơn nữa hiện tại nhìn mà xem những điều này chưa phải là cực hạn, tháng ngày sau này cục diện có lẽ sẽ có càng loạn nhiều hơn, không tự cường thì làm sao tự bảo hộ lấy mình?
Triệu Vương Tĩnh vội vàng phụ họa.
- Đại ca nói đúng. Lưu dân vây thành, nguy cấp trên đầu bậc này, chúng ta chỉ đành phải dựa vào đao thương trong tay mình, chỉ có tự cường mới tự bảo hộ lấy mình.
Vương Hữu Sơn nói to hơn, sắc mặt cũng nghiêm nghị hơn.
- Hiện tại không phải là thời buổi loạn lạc.
Vương Triệu Tĩnh theo đó vô ý lui lại phía sau, Triệu Tiến thì không động tĩnh gì.
Vương Hữu Sơn giọng điệu ngày càng cao.
- Vẫn còn Thiên tử, vẫn còn triều đình, vẫn còn quan lại, vẫn còn vương pháp. Những thứ con nói đó, cùng lắm cũng chỉ là loạn nhất thời, có can hệ gì với thời thế. Đến nay thiên hạ vẫn thái bình, sáng soi hơn hai trăm năm, những cái này đã là gì? Giặc Oa, Yêm Đáp, Tiểu Vương Tử còn có Ngõa Lạt, bọn chúng bây giờ thế nào? Đại Minh ta vẫn như vậy cho đến ngày hôm nay, đó là mệnh trời.
Vương Triệu Tĩnh càng lúc càng xấu hổ, nhắc nhẹ một câu.
- Phụ thân.
- Lời thật chật lỗ tai, ta xem ngươi như con cái trong nhà, không muốn thấy ngươi đã sai lại càng sai. Mấy năm nay cường hào mặc tình vẫy vùng hoành hành không coi vương pháp ra gì, quan phủ cũng không quản được. Nhưng nếu làm quá chừng mực, thì sẽ có kết cục không tốt đẹp đâu. Nhà họ Dương ở Bá Châu gia nghiệp tám trăm năm, một khi làm phản thì cả gia tộc bị diệt vong. Họ Bột ở Ninh Hạ có mấy ngàn tinh kỵ, chẳng phải bị diệt cả nhà đấy sao. Những gương đó đều là vết xe đổ từ trước.
Tiếng của Vương Triệu Tĩnh cao hơn một chút gọi.
- Phụ thân.
Ngắt lời của Vương Hữu Sơn, Vương Triệu Tĩnh vội vàng xen vào nói.
- Đại ca làm vậy có cái nào không phải là thay trờIi hành đạo, có cái nào cũng không phải là bảo vệ an dân. Phụ thân, cha sao lại đem đi so với bọn phản tặc thí chúa, như vậy không phải là...
Thật nhìn ra được hai chữ hoang đường trên khóe miệng, nhưng cuối cùng cũng nhịn không nói ra, Vương Hữu Sơn sững người, lập tức lắc đầu, sau cũng trầm mặc.
Nhà họ Dương ở Bá Châu và nhà họ Bột ở Ninh Hạ, cái này phải gọi là hai nơi “Tam đại chính”. Một ở tây nam một ở tây bắc, mặc dù hai nhà đều có người làm quan của Đại Minh, nhưng thật ra đều là làm cường hào, thổ ty trên đất của mình. Nghiêm chỉnh mà nói, ngược lại có giống một chút với Triệu Tiến đang ở Từ Châu bây giờ.
Nhưng do hai nhà này tạo phản nên bị tru di tam tộc, dùng những tấm gương đó để khuyên, cảnh cáo Triệu Tiến, khó tránh khỏi có chút mắng người. Mặc dù Triệu Tiến không nói chuyện qua lại nhiều với Vương Hữu Sơn, nhưng cũng biết kiềm chế với đối phương, tuyệt không nói những lời gây tổn thương. Nói cho cùng, Triệu Tự Doanh cũng có một phần của Vương Triệu Tĩnh, nếu thật sự có liên lụy, thì ai cũng không thoát được.
Vương Hữu Sơn cầm tách trà lên nhấp một ngụm, hít sâu, nhìn thấy Triệu Tiến có điều muốn nói, ông ta xua tay trước, lúc nói tiếp, giọng điệu cũng trầm ấm hơn nhiều.
- Ta...
Mới nói được một từ, Vương Hữu Sơn không nhịn được bật cười, cười to lên mấy tiếng rồi mới nói tiếp.
- Hôm nay đúng là hồ đồ rồi, đi một chuyến tới được chỗ của ngươi, lúc nói chuyện bất giác lại so sánh ngươi với phản tặc, đúng là khiến cho hiền điệt chê cười rồi.
Tự chế giễu câu nói của mình, khiến cho tình cảnh trong phòng thoải mái hơn, Vương Hữu Sơn nói giọng trầm ấm.
- Tĩnh nhi nói đúng, từ khi ngươi lập nghiệp cho đến bây giờ, tất cả những việc ngươi làm có lẽ không hợp vương pháp, nhưng cũng là để bảo vệ dân an, hành hiệp trượng nghĩa. Điều này cũng là do lo lắng quá, nhưng cũng có những lời cần nói. Ngươi làm đến bước này là cũng quá rồi, đã tạo ra gia nghiệp đến mức này rồi, cố gắng làm ăn thế nào? Đao thương không có mắt, ngươi lại là con độc nhất trong nhà, nếu chẳng may có sơ xuất, phụ mẫu ngươi nghĩ thế nào? Trong những năm thái bình như thế này, ít động đao kiếm vẫn là tốt hơn.
Vương Triệu Tĩnh nhìn Triệu Tiến, lúc này khuôn mặt y đầy vẻ xấu hổ, tiến sĩ, quan lại kinh thành, thanh sạch, sắp khôi phục, hơn nữa còn là trưởng bối, thân phận chồng thêm lên mấy lần, phải khiến cho rất nhiều người cúi đầu. Với Vương Triệu Tĩnh biết Triệu Tiến sẽ không như thế, vừa nói những lời đó thậm chí có thể khiến Triệu Tiến cứng rắn hơn.
Nhưng Triệu Tiến không tức giận, chỉ là đang ở đó khẽ lắc đầu, nụ cười trên mặt càng lúc càng đậm, như nay đúng là thiên hạ đang thái bình, lưu dân làm loạn chẳng qua chỉ là biến cố nhỏ ở một phương. Đại Minh hai trăm năm, thời khắc nguy cấp so với hiện giờ thì đúng là phải nhiều hơn nữa, đều đã trải qua, nhưng hết thảy chỉ là ảo tưởng. Trong mấy chục năm sắp tới, Đại Minh sẽ phải đón tiếp kẻ địch đáng sợ nhất, sau đó vương triều thay cũ đổi mới, tan thành tro bụi.
Trong con sóng lớn ở thời đại này, có rất nhiều thứ rất nhiều người đều sẽ tan xương nát thịt, sau đó diệt vong hoàn toàn, muốn tránh két cục bi thảm như vậy, chỉ có làm cho bản thân trở lên mạnh mẽ, mới tồn tại lâu dài được, mới nắm được vận mệnh của mình.
Nhưng những lời này không dễ để nói rõ ra, hơn nữa, lời nói của Vương Hữu Sơn mặc dù khó nghe, nhưng là thực sự quan tâm và nhắc nhở, thậm chí những lời ông ta nói ra đều có đạo lý, ở nơi đường xá then chốt của các nơi, tụ tập hàng nghìn tráng đinh, thực sự khiến cho người ta phải đa nghi.
Triệu Tiến trầm tư, Vương Triệu Tĩnh thì sốt ruột, chỉ sợ phụ thân mình nói quá lời, làm ảnh hưởng đến mối giao tình này, Vương Hữu Sơn sắc mặt vẫn rất bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt của ông ta lại có chút thất vọng.
Triệu Tiến nói ra lý do của mình.
- Vương thúc, năm đó Khổng Cửu Anh đã vững vàng ở ba tỉnh liền kề nhau, đã không tiếp tục mưu đồ khuếch trương, ngược lại là bắt đầu làm ăn buôn bán, tự coi mình trở thành dòng dõi thân hào trong thôn. Đúng thật là có mấy chục năm thái bình, nhưng gốc rễ lại ngày càng đi xuống, đến cuối cùng thì thì cũng người chết nhà nát. Triệu Tự Doanh của tiểu điệt đây và Khổng gia trang có chút tương đồng, nếu như dừng lại sẽ mục nát rơi rụng, mọi người sẽ thay lòng. Chỉ có không ngừng đi lên, không ngừng hướng ngoại, mọi người mới có chí khí, mới không mục ruỗng, sa đọa.
Nghe những lời này Vương Hữu Sơn sửng sốt, kinh ngạc nhìn Triệu Tiến, mở miệng nói.
- Mặc dù Tiểu Tĩnh đã giảng giải nhiều về văn chương cổ điển với ngươi, cũng không thể khiến cho ngươi đến bước này, ngươi nhất định đã tự mình xem không ít sách.