Hôm qua Vân Sơn Tự đã tung ra tin tức, nói sơn môn hôm nay mở trở lại, cho phép các hương khách bái Phật dâng hương, hiện tại tuy vẫn phải nói là còn sớm, cổng thành vừa mới mở toang, nhưng ngoài sơn môn rất nhiều Phật chúng hương khách hẳn là đã đợi ở trước cổng rồi.
Cổng chính Vân Sơn Tự vừa rộng mở, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh nối đuôi nhau kéo ra. Phật chúng hương khách chờ đợi bên ngoài tức thì kính sợ, có một số người còn chắp tay niệm Phật. Lúc trước Triệu Tự Doanh tất nhiên là kẻ thù của nhà Phật, nhưng hiện giờ chính là tượng Kim Cương Hộ Pháp, tất cả đều chân thành cảm tạ.
Ngựa xe từ bên cổng hông đi ra, tụ họp ở bãi đất trống trước chùa, sau đó cùng nhau xuống núi. Đường núi hẹp không đủ để đi lại, có không ít hương khách ngồi xe ngựa lên núi, sau khi nhìn thấy Triệu Tự Doanh không kịp tránh né nhường đường, hai bên đi đứng cũng rất phiền toái. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh cũng không có phái người dọn dẹp đường xá, cứ như vậy một đường xuống núi. Triệu Tiến chính là muốn để cho mọi người nhìn thấy, Triệu Tự Doanh là từ Vân Sơn Tự đi ra đấy.
Xuống núi nhắm đường lớn mà đi. Bên phía đó còn có xe ngựa đợi chờ từ trước, trên xe chất đầy đủ đồ đạc cần dùng trên đường, Triệu Tiến còn nhìn thấy phụ thân Triệu Chấn Đường cánh tay vẫn còn mang vải băng bó, cùng với phụ thân Trần Thăng và Đổng Băng Phong. Về phần mấy người khác, phụ thân Thạch Mãn Cường đã căn dặn từ trước với con trai, hơn nữa trai gái trong nhà đông đúc, có chút tình cảm cũng không biểu lộ ra rõ ràng như những người khác.
Bảo cả đội ngũ đi trước, mấy người tự mình đi về hướng gia đình nơi đó.
Phụ thân Triệu Chấn Đường trước hết là nhìn từ trên xuống dưới Triệu Tiến, thấy không việc gì mới an định nhẹ nhàng thở ra, sau đó mang theo chút trách cứ nói.
- Con làm việc không được liều lĩnh như vậy nữa. Nếu chẳng may ở bên đó có bất trăc gì, muốn giúp con cũng không với tay tới được. Sau khi biết việc này cha cũng không dám nói cho mẹ con biết. Không sao thì tốt. Không việc gì thì tốt rồi.
Thì thầm hai câu. Triệu Chấn đường lắc đầu không nói được lời nào nữa, chỉ dặn dò đi về sớm chút nghỉ ngơi.
Triệu Tiến trước khi đi nói.
- Phụ thân. Cha làm phiền Đổng thúc ba ngày sau qua sông lần nữa, vẫn là đi Từ gia cầu thân. Lần này sẽ không xảy ra trắc trở gì nữa.
Triệu Chấn Đường cười tự giễu nói.
- Hôn nhân đại sự của tiểu tử con cũng tự mình lo liệu làm chủ rồi. Thằng bố già này thật đúng là cái gì cũng không quản được. Chỉ đành hưởng phúc. Đi thôi. Đi mau đi.
Tin tức Khổng Gia Trang bị đốt cháy, Khổng Cửu Anh bị giết còn chưa có truyền đến bên này cũng có mấy vị trưởng bối sang đây thăm hỏi trong lòng đã chắc mẩm. Khổng lão hổ ở khắp nơi trên mặt đất Từ Châu này cũng có chút sản nghiệp trong sáng hoặc trong tối, chỉ cần là ở trong khuôn viên Triệu Tự Doanh nắm quyền lần này đều sẽ bị nuốt cho bằng hết.
Lúc Triệu Tự Doanh quay đầu trở về, thôn trại ven đường nịnh nọt cung ứng vốn dĩ cả đêm rông ruổi là đã về được Hà Gia Trang, tuy nhiên vì không có gì vội vã, còn phải để mọi người nhìn thấy, nửa đường nghỉ ngơi ở Trương Trang gần đó một đêm, sáng sớm ngày hôm sau, Triệu Tự Doanh tiến vào Hà Gia Trang.
Cát Hương chạy tới bẩm báo.
- Đại ca, bon Lương tam về sớm hai ngày so với bọn người các huynh. Đệ đều nhốt hết bọn chúng vào trong căn nhà nhỏ chờ huynh về xử trí.
Bọn Lương tam ít người, lại còn là khinh kỵ khoái mã tất nhiên về sớm hơn nhiều so với bọn người Triệu Tiến.
Triệu Tiến chỉ bảo.
- Thả cho bọn chúng đi gặp Từ Trân Trân. Sau đó thả tất cả bọn họ đi. Tiện thể nhắn bảo Lương tam chuyển lời. Ba ngày sau người mai mối nhà huynh sẽ đến cửa cầu thân. Không cần phải quái lạ như vậy.
Cát Hương ho hai tiếng, thật dè dặt đề nghị nói.
- Đại ca, tốt xấu gì đây cũng là đại tẩu sắp tới của đệ. Có phải khách khí một chút hay không?
Triệu Tiến cười nói.
- Không cần khách khí. Nàng hiểu được tâm ý của huynh.
Mấy ngày gần đây khi Triệu Tự Doanh rời khỏi, tỷ đệ Từ Trân Trân chờ đợi bị giam lỏng ở Hà Gia Trang, tìm hai cô thôn nữ trẻ tuổi hầu hạ, ăn uống đồ dùng chỉ cần đòi hỏi đều được cung ứng đủ cả, nhưng không cho phép rời khỏi nơi giam lỏng, nói chuyện với người bên ngoài.
Trạch viện nơi ở của Từ Trân Trân hiện giờ, trời sáng đêm tối đều có hộ vệ và tai mắt ngầm theo dõi sát sao, mà ngay cả hai thôn nữ trẻ tuổi kia thật ra đều là người Như Huệ sắp xếp theo hầu bên cạnh.
Tuy nhiên Từ đại tiểu thư rất bình thản, mỗi ngày đều ăn ngủ rất mực bình thường, nhân lúc rãnh rỗi như giờ còn dạy dỗ đệ đệ của mình đọc sách, không có chút nào nôn nóng bất an.
Đợi khi Triệu Tiến suất lĩnh đại đội trở về, mấy thứ dùng giam lỏng tỷ đệ Từ gia liền được bỏ hết, ăn xong cơm trưa, đám người Lương tam cũng đi vào bái kiến.
Một gã hán tử đi theo Lương tam đến Khổng Gia Trang nói.
- Tam ca, bên ngoài không có tai mắt, đều là người của mình.
Trước mặt mấy vị tâm phúc, trước người Từ Trân Trân không có bình phong, chỉ mang theo một cái nón tre rất nhỏ, xung quanh nón tre rũ xuống một tấm lụa mỏng một thước, che khuất khuôn mặt.
Nghe xong lời này, Lương tam gật đươc, tiến lên một bước nói.
- Đại tiểu thư, Khổng Cửu Anh bị giết, Khổng Gia Trang bị đốt. Đây là cơ hội tốt của Từ gia ta, chỉ cần chúng ta sớm sửa sang lại. Những sản nghiệp và thôn trang của Khổng gia kia đều thâu hết vào trong tay. Triệu Tự Doanh nơi này không động đậy được nhanh như vậy.
Trên mặt Lương tam có chút hưng phấn, nhưng Từ Trân Trân ngồi ở bên đó lại không có biểu tình gì, ngược lại khẽ thở dài, cả tràng diện lập tức yên lặng.
- Lương tam, ta biết rằng ngươi là vì suy nghĩ cho Từ gia, suy nghĩ cho ta. Nhưng ngươi có nhớ rõ hay không. Ngươi làm những thứ đó là rước lấy tai họa cho Từ gia.
Từ Trân Trân nói xong lời cuối cùng, giọng điệu từ trước đó vẫn luôn bình tĩnh bỗng biến đổi có chút nghiêm khắc.
Nghe nói như thế Lương tam sửng sốt, lập tức vội vàng biện giải.
- Đại tiểu thư, Không gia vừa diệt, Từ gia chúng ta...
Từ Trân Trân thản nhiên nói.
- Lương tam, không được tự cho mình là đúng.
Lương tam ở bên dưới mặt đỏ lên, vừa muốn tranh cãi tiếp, lại nhá thấy đồng bọn ở gần đó nhích lại gần chút, cử động nho nhỏ này khiến cho Lương tam có vẻ sợ hãi. Đại tiểu thư nhà mình làm việc luôn giữ gìn công bằng, trả công rất rộng rãi, nếu như phạm sai lầm thì trừng phạt cũng không chút lưu tình.
Lương tam khom người thành khẩn nói.
- Đại tiểu thư, thuộc hạ sai rồi.
Từ Trân Trân ngồi ở ghế bên trên lại khẽ thở dài, thản nhiên nói.
- Ngươi nghĩ Triệu Tiến con người này đơn giản vậy à. Bọn họ không cần thuyền chúng ta sắp xếp, tự nhà bọn họ đã định sẵn. Ngươi cho rằng những mưu mẹo giang hồ kia của ngươi hữu dụng được không? Cũng may hết thảy còn chưa có lột trần. Chỉ mảy may lộ ra chút dấu vết, Từ gia e rằng phải gặp họa rồi.
Nhìn Lương tam bên dưới hoảng sợ phải quỳ xuống lạy lục, Từ Trân Trân nói tiếp.
- Ngươi cũng là muốn tốt cho Từ gia. Lần này chỉ nói một câu, lần sau không được viện lý lẽ này nữa. Ngươi trước đi đánh tiếng với Triệu công tử bên đó. Nói trước khi ta sắp đi muốn gặp y. Sau đó đi sắp xếp đường quay về.