Khổng gia qua nhiều năm như vậy, tâm huyết của đám đào binh đào phạm này đều đã dần dần tiêu tan, thói thường của bọn nhà giàu lại càng lúc càng đậm, càng gần như là chủ nhà, lão gia. Cho dù là tiểu thiếp nha hoàn, hay là đầy tớ, thư đồng đều sẽ tôn quý hơn những kẻ đi ra ngoài đánh nhau chết đi sống lại nhiều. Kẻ nào không phục luôn bị chỉnh đến chết đi sống lại, lâu ngày qua đi, tại mấy nơi nội trạch, nội trang, ngoại trang cũng đều phân biệt địa vị cao thấp.
Trong ngày thường dĩ nhiên mâu thuẫn chồng chất thật nhiều, nhưng đám người đều nương tựa uy danh của Khổng Gia Trang mà làm việc, cái đám người đó cũng duy trì được. Nhưng mà khi gặp phải tấn công bất ngờ, tất cả cũng liền theo đó mà hoàn toàn sụp đổ.
Vẻ mặt Lưu Trình có chút do dự nói.
- Nhưng người nhà của chúng ta thì sao giờ?
- Mang theo bọn họ đi, tất cả đều phải chết. Nếu chúng ta đi một mình chẳng lẽ còn sợ không có vợ con hay sao? Nói không chừng bọn họ còn có thể còn sống sót, Hổ gia, nếu lại không đi thì không còn kịp rồi.
Lưu Trình phun một bãi nước bọt xuống mặt đất, giật mạnh dây cương, thúc ngựa muốn đi, lại có người ở một bên nhắc tới.
- Không biết kẻ nào dám ra tay như vậy, chẳng lẽ là quan binh.
- Làm sao có chuyện đó được, lũ quan binh kia bị điên rồi mới dám động vào sản nghiệp trong nhà Thánh nhân.
- Còn con mẹ nó nói bừa, đi nhanh thôi!
Nhưng thời điểm này còn muốn chạy lại thật phiền toái. Đám người kêu loạn chạy tán loạn trên con đường không hề rộng rãi làm cho ngựa vốn không có cách nào chạy được. Hơn nữa chạy ở trên đường đều là người quen, hoặc là kỵ binh, hoặc là người nhà của kỵ binh.
Tuy nói bọn họ đã định sẵn vứt bỏ thê tử chạy nhưng trong lúc nhất thời còn không có cách nào xé bỏ mặt mũi. Vừa mới va chạm thét to một chút, người phía dưới đều là chửi ầm lên, cũng có một ít kẻ hung ác quả cảm thấy cục diện không hay không ngờ ra tay cướp đoạt ngựa, bọn họ cũng biết lúc này thú cưỡi là mấu chốt.
Lúc này đã xé rách toang hết lớp mặt nạ, mấy người có ngựa đều vũng đao chém xuống không hề lưu tình chút nào. Người phía dưới không có thú cưỡi, nhưng binh khí cũng không hề thiếu. Bọn họ tức giận mắng phản kích, máu tươi vẩy ra, cảnh trước mắt loạn thành một bầy.
- Đi, mau xông ra bên ngoài.
Lưu Trình ở trên ngựa rống to, nhưng nó không hề dùng được với cảnh tượng như thế này. Thậm chí còn có mấy người quen biết đau khổ cầu xin, Lưu Trình thậm chí còn thấy được nữ nhân thân mật của mình. Trước lúc ra cửa gã đã bảo vợ và con của mình trốn vào trong hầm, nếu bây giờ họ đi ra, gã rốt cuộc là mang theo hay là không mang theo đây?
Bên tai có tiếng chửi bậy, có kêu thảm thiết, có gào khóc vang lên. Chóp mũi ngửi được mùi trộn lẫn của cỏ khô và phân ngựa sau khi bị đốt cháy. Lưu Trình càng ngày càng bực bội, không đợi hắn làm gì, dây cương của gã đã đột nhiên bị một người níu lại. Gã không lưu tình chút nào chém xuống một đao, máu tươi lập tức văng ra. Cho đến lúc này gã mới phát hiện được, người dám níu dây cương lại chính là biểu đệ của gã, người này đã đi theo bên cạnh gã thật lâu rồi.
Thân thể Lưu Trình run rẩy, không đợi hắn có cử chỉ gì, Lưu Trình liền phát hiện có mấy kỵ binh xuất hiện ở một phía khác con đường. Bọn họ thoạt nhìn không giống như là nhân mã của Khổng Gia Trang, thấy những kỵ binh đó, những tá điền vốn như ruồi bọ không đầu của Khổng Gia Trang lập tức kinh sợ chạy tán loạn.
Cách mấy chục bước, Lưu Trình đã biết được đấy là địch nhân. Mấy người kia không có liều lĩnh ruổi ngựa xông tới, mà là dừng hẳn lại ở nơi đó, kẻ đi đầu trẻ tuổi còn giương cung lắp tên.
Tư thế cưỡi ngựa bắn cung chuẩn mực như thế này chỉ có người luyện võ xuất thân từ Vệ sở Đại Minh mới học được. Tư thế này muốn bắn nhanh không dễ dàng, nhưng tầm bắn và chính xác cũng sẽ không kém. Tên rời khỏi cung, vẽ một đường cong cắt qua không trung, bay nhanh tới cắm thẳng qua ngực Lưu Trình. Nét mặt Lưu Trình còn có chút buồn bã, gã nghĩ, nếu như phụ thân của hắn năm đó không có bị ngân lượng làm cho tâm thần mê muội đi theo Khổng Cửu Anh thì giờ gã cũng đã được dốc sức trong quân đội rồi. Lúc hấp hối sắp chết, Lưu Trình nghe được tiếng nữ nhâ thét chói tai cùng tiếng khóc lớn của trẻ con vang lên. Gã còn nghe ra được, đó là tiếng của vợ và con mình đấy. Như vậy thật tốt, vẻ buồn bã trên mặt Lưu Trình biến thành thoải mái, sau đó gã ngã xuống lưng ngựa.
Chỉ có một hai người hô lên.
- Hổ gia!
Không còn một ai màn tới chuyện gì nữa, mũi tên ấy đã khiến cho cỏn hoản loạn đám người bùng lên không còn bận tâm điều gì.
Người cưỡi ngựa thì liều mạng giục ngựa xông tới, cầm vũ khí chém lung tung giết lung tung. Bọn họ đều muốn tìm ra một con đường thoát cho bản thân. Đổng Băng Phong ở trên ngựa nheo mắt, rất dễ đoán được rằng người cưỡi ngựa bây giờ đều tương đối trọng yếu, mới nãy vừa bắn chết một tên, bây giờ phải đối phó tên thứ hai.
- Con mẹ nó chứ, này cũng quá dễ dàng đi. Vốn tưởng rằng chúng có nhiều mã đội như vậy, như thế nào cũng phải phí chút khí lực, kết cuộc tự chúng cũng đã loạn thành thế này rồi.
- Đều là Tiến gia thần cơ diệu toán
- Một lũ rác rưởi, nếu chúng ta gặp phải tình cảnh này nhất định sẽ tập hợp nhau lại mà đánh trả. Này thì hay rồi, chả khác nào đuổi dê cả.
Mấy tên kị binh đi theo Đổng Băng Phong cũng không biết bắn tên, bọn họ chỉ hộ vệ xung quanh đầu lĩnh nhà mình thôi, nhưng giọng điệu của họ lại thật thoải mái.
Nghe thấy đám thủ hạ nói vậy, Đổng Băng Phong lại tiếp tục ngồi trên ngựa giương cung lắp tên. Mũi tên gào thét bay ra, lại có một tên trên ngựa trúng tên ngã khỏi ngựa, điều này làm cho cục diện càng thêm hỗn loạn, nhưng vẫn không có một ai dám xông lại chỗ này.
Bên trong nội viện của Khổng Cửu Anh còn có mấy người hộ vệ trung thành và tận tâm, võ nghệ cũng khá tốt. Một người núp ở góc phòng còn bắn ra hai mũi tên, nếu Triệu Tiến và Trần Thăng không có mặc bộ giáp như cái thùng sắt này thì e rằng cũng có phiền phức lớn rồi.
Mũi tên bay ra, Trang Lưu đi theo sau lập tức phát hiện được người đó, y bắn một mũi tên giết chết đối phương. Những hộ vệ còn lại hẳn là túc trực luân phiên ngày đêm cho nên trên người chúng còn mặc áo giáp, trong tay là binh khí thật tốt, nhưng đối diện với trường mâu của đám gia đinh Triệu tự doanh thì bọn chúng còn chưa chống cự được bao lâu đã bị đâm chết.
Về phần người khác, sau khi nghe được câu.
- Nằm xuống không giết.
Thì đều nhanh chóng quỳ rạp trên mặt đất, còn có người hét lớn nói bản thân mình biết Khổng Cửu Anh ở đâu, thê thiếp của Khổng Cửu Anh ở chỗ nào, bảo tàng giấu tại nơi nào, chỉ cần tha chết cho gã, gã liền có thể dẫn bọn họ đi qua. Còn có người khóc lớn hô to nói bản thân mình là bị Khổng Cửu Anh bức hiếp, bây giờ nghĩa sĩ đến đây, chính hắn nguyện ý làm nhân chứng, cam tâm cùng nghĩa sĩ đi trừ gian diệt ác.
Triệu Tiến và Trần Thăng mặc kệ bọn chúng, mấy gia đinh Triệu tự doanh đi theo cũng đều cười khinh miệt. Tiểu Chung kia ngược lại thật tận chức tận trách, y kể gần hết lai lịch của những người kia.