Tuy nhiên nghe thấy Chung Công Huy nói đến lưu dân Hà Nam, Triệu Tiến và đám huynh đệ nhìn nhau cười chua chát. Quả nhiên mình hiểu được lý lẽ, người khác cũng sẽ nghĩ ra được. Triệu Tự Doanh giữ lại lưu dân Sơn Đông trồng trọt ruộng vườn. Đám thổ hào ở Phủ Phượng Dương cũng có thể nghĩ ra lý lẽ này, chỉ e là làm còn triệt để hơn Triệu Tự Doanh.
Còn về phần chuyện trước kia của Chung Công Huy cũng không khó đoán. Gã vốn là một tú tài hồi hương Túc Châu, trong nhà cũng có hai ngàn mẫu đất, vài lần thi hương không đỗ, liền giữ lấy phần gia nghiệp này sống qua ngày, thật ra cũng là giàu có sung túc.
Có một cuộc đời sáng sủa. Sau năm Chính Đức, bắt đầu có một lớp địa chủ tinh thông việc đồng áng xuất hiện. Bọn họ thông qua cải tiến công cụ làm việc, nuôi dưỡng ươm mầm, thâm canh tăng độ phì nhiêu vân vân. Thông qua cải thiện cách trồng trọt khiến hoa mầu làm ra và thu hoạch nâng cao. Chung Công Huy cũng là một địa chủ như vậy. Hai ngàn mẫu đất của gã sô lương thực thu hoạch được so với ba ngàn mẫu đất của người khác còn cao hơn. Hơn nữa còn trồng rau quả các loại, sử dụng xe ngựa kéo vào trong thành bán buôn, thu vào càng nhiều.
Thiên tai vừa đến, đại bộ phận những việc mà các thổ hào làm là thừa gió bẻ măng, cướp đến cả một chút của cải cuối cùng của những hộ nông dân bản địa, khiến cho bọn họ phải bán ruộng, bán đất, bán con trai, con gái.
Chung Công Huy thì lại cố hết sức giúp đỡ cho những tá điền nhà mình, thậm chí còn giúp đỡ hàng xóm vượt qua cảnh khó khăn. Cách làm này bản thân nó là một nghĩa cử thiện chí, trái lại làm cho toàn bộ thổ hào, hương thân trở nên căm hận, đến ngay cả quan phủ cũng cảm thấy người này thừa dịp thiên tai mà thu phục lòng người, tất là có ý đồ gây rối.
Lại sau đó, thời điểm từ trên xuống dưới không cho phép lưu dân trở về quê hương. Chung Công Huy đứng ra nói lên lẽ phải, không chỉ là đi nha môn tố cáo, hơn nữa còn viết thư gửi cho bằng hữu làm quan ở bên ngoài, nhờ bọn họ nghĩ cách ngăn chặn việc này.
Kết cuộc là nha môn bên kia nói gã nói điều xằng bậy, thậm chí còn muốn lột hết công danh của gã. Còn thư mà gã viết để gửi cho bằng hữu bên ngoài, vừa ra khỏi nhà là tôi tớ đã đem nộp lên trên.
Cũng chính vào đêm hôm sau, nhà Chung gia nửa đêm bốc cháy, một đám “đạo chích” bịt kín mặt xông vào gặp người là giết, Chung Công Huy cũng không phải là một thư sinh trói gà không chặt, công việc đồng áng khiến cho gã có được sức lực, thêm vào đó mấy người tôi tớ liều chết cứu mạng. Bản thân gã chạy được ra ngoài, tất cả già trẻ trong nhà đều bị chết trong tay “đạo chích”.
Lần này Chung Công Huy đã hiểu được ra, không đi quan phủ báo án, mà là ra sức chạy trốn. Tin tức theo sau truyền tới, quan phủ nói án này là do giặc cỏ gây nên, nói Chung Công Huy đã chết ở trong nhà.
Chuyện tiếp theo rất có lý, Chung Công Huy cũng trở thành một người trong đám lưu dân. Vì gã là người có đọc qua chữ nghĩa, đầu óc linh hoạt, biết thói quen làm việc của quan phủ, lại bởi vì gã không phải hoàn toàn là một thư sinh yếu đuối, danh tiếng ở quên nhà cũng tốt, rất nhanh được tiến cử làm đầu lĩnh.
- Tiến gia, đám dân chúng trốn ở trong núi, tự mình trồng trọt vất vả cầu đường sống, bây giờ những thứ tích lũy được đã ăn hết cả, đến vỏ cây, rễ cỏ cũng sắp ăn hết, sắp không chịu nổi nữa rồi. Khẩn cầu Tiến gia mở lòng từ bi, cứu lấy bọn họ, cứu lấy bọn họ...
Vừa nói vừa dập đầu, Chung Công Huy khóc không thành tiếng. Gã đọc qua sách, nói năng trôi trảy, lại chính bản thân mình trải qua, những lời kể về thảm cảnh Phủ Phượng Dương chân thực vô cùng. Những người trong phòng ngoài Triệu Tiến ra đều lộ vẻ xúc động, nhưng không một ai tỏ thái độ, chỉ là nhìn về phía Triệu Tiến.
Triệu Tiến vuốt mũi, hắn kỳ thật cũng có chút nghe không trôi, chẳng qua là khống chế được cảm xúc mà thôi. Hơi bình tĩnh một chút, Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Rốt cuộc các ngươi có bao nhiêu người. Mười vạn người của ngươi đây chỉ là cái tiếng mà thôi, cho ta con số chính xác.
Chung Công Huy đang quỳ trên mặt đất ổn định lại tâm tình, buồn bã nói.
- Trốn tránh, lang thang ở các nơi, con số chính xác lại không có được, nhưng không dưới năm vạn.
Triệu Tiến trầm mặc một hồi, lại là mở miệng nói.
- Giữ người này lại, nhốt tất cả bọn họ vào nơi để hàng. Không có ta cho phép, bất cứ ai tới gần chuyện trò đều coi như phạm vào gia pháp, phải nghiêm trị.
Lưu Dũng gật gật đầu, mở cửa hô lên hai tiếng, lập tức có gia đinh bước nhanh đến. Lưu Dũng truyền đạt lại mệnh lệnh của Triệu Tiến, đám gia đinh đi lên trước xốc người lên đưa ra ngoài. Chung Công Huy lúc này mới nhận ra, giãy dụa hét to.
- Tiến gia, hãy cứu lấy bọn họ, sắp sang đông rồi, đến lúc đó chết đói, chết khát, đi ra ngoài thì bị giết, đáng thương cho bọn họ quá, đáng thương!
Cát Hương đưa tay ra hiệu, đám gia đinh lập tức lấy ra mảnh vải bịt mồm Chung Công Huy. Vừa định túm lôi đi, Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Có cần gì thì bảo với người trông coi các ngươi. Ăn, uống, ngủ, mặc. Nơi đây của ta cũng coi như không tệ.
Chung Công Huy nào có để ý gì đến ăn mặc, ở đó liều chết muốn mở miệng, nhưng vốn rằng là giãy dụa không nổi, bị đám gia đinh kéo luôn đi.
Cửa được đóng lại, trong phòng lại là một cảnh tượng yên lặng. Triệu Tiến trầm mặc hồi lâu, nói.
Chúng ta trở về nơi để hàng, gọi Tào tiên sinh tới cùng nhau bàn bạc thật kỹ.
- Đại ca, nhiều người như thế, dây dưa nhiều như thế, chúng ta phải nhún tay vào sao?
Vương Triệu Tĩnh cẩn thận hỏi.
Trần Thăng rầu rĩ nói theo.
- Mọi chuyện đều dây dưa đến Thủ Bị Thái Giám kia của Phượng Dương. Món nợ của Vân Sơn Tự, bây giờ lại có cả đám lưu dân này. Lão làm không kiêng nể một ai!
- Đại ca, lưu dân của Phủ Phượng Dương đáng thương, chúng ta hay là...
Cát Hương nói được nửa câu, thấy mọi người nhìn mình, vội vàng xua tay giải thích.
- Đệ là cảm thấy bọn họ đáng thương. Phải làm thế nào, đệ dĩ nhiên là nghe lời đại ca.
Lưu Dũng ở phía sau y trên nét mặt có ý giễu cợt, nhưng không mở miệng. Triệu Tiến đứng dậy nói.
- Quả thật là rất đáng thương. Năm nay một lần thiên tai như vậy, Hà Nam ta không biết, Sơn Đông và Phượng Dương đúng là trở thành địa ngục trần gian.
Lưu Dũng và Cát Hương làm việc đều rất kín đáo. Những người mà Chung Công Huy dẫn tới này đều là bịt kín mặt mũi, ra lệnh bọn họ trốn trong xe ngựa, sau đó phủ lên tấm bạt, cứ như thế dùng xe ngựa kéo thẳng sang nơi để hàng bên kia. Bốn cô gái trẻ ngược lại có chút đãi ngộ tốt hơn, bịt kín mắt tìm một cái xe ngựa có thùng kín, cũng là cùng nhau chuyển qua đó. Như vậy sẽ không bị người đi đường phát hiện điều gì.
Cai ngục nhà lao bên kia được hai mươi lạng bạc, y giao thiệp với Triệu Tiến không ít, đương nhiên là biết cái gì nên nói, cái gì nên ngậm miệng.
Trở lại nơi để hàng bên kia, Như Huệ lại có vẻ khá vui mừng, không đợi Triệu Tiến mở miệng, y bên này đã nói trước.
- Đông chủ, tin tức của Từ gia bên kia rất nhạy bén. Người thân trong kinh sư của bọn họ đã có tin truyền về. Nói là Bị Dư Thái Giám của Phủ Phượng Dương sắp bị điều về kinh sư rồi. Chả trách nào lão vơ vét đất đai, tiền bạc không kiêng dè gì cả.
Người đi rồi thì trà cũng nguội ngắt, tình người, mặt mũi gì gì thì cũng bất chấp luôn, trước tiên cứ kiếm cho mình một mớ của cải đã rồi hãy nói sau. Thêm nữa đi sang kinh sư bên đó, muốn làm một việc vặt nào đó cho hai mươi tư nha môn của cung vua, hoặc là lại được ra ngoài trấn giữ một phương, vẫn phải cần phải có một món bạc lớn lót đường, lẽ dĩ nhiên theo đó phải độc ác tàn nhẫn một chút.