Triệu Tiến rất nghiêm cẩn viết thư hồi đáp, chỉ có điều thời điểm đưa thư giao cho người đưa tin dặn dò mấy câu, nói trước khi thi Hương đừng nên giao thư hồi đáp vào tay của Vương Triệu Tĩnh, tránh cho lúc mấu chốt như thế không dồn hết tâm trí vào được.
Sau khi chiêu mộ tân đinh chấm dứt, Hà Gia Trang cũng coi như yên tĩnh trở lại, còn có một số người không được thuê mướn, hoặc là người từ xa tới chậm đi lòng vòng xung quanh. Tuy nói Triệu Tự Doanh vẫn còn chiêu mộ được bọn họ nhưng trong mấy ngày này nếu như bọn họ nhích tới quá gần sẽ được xem thành gian tế bắt lại, nhẹ nhất cũng một trận đòn roi.
Bên trong thành Từ Châu có mấy chiếc xe ngựa sang đây, trên xe chất từng bộ áo bào làm xong. May hết chúng cũng mất hơn nửa tháng còn phải luôn tay luôn chân ngày đêm không nghỉ làm cái này, người nhiều tâm tư lanh lợi còn tìm đàn bà, con gái trong thành giỏi về may vá tới giúp một tay.
Tiến gia chọn mua, đưa cho đủ mười phần ngân lượng, dĩ nhiên phải dồn sức dồn tâm đi làm. Tuy nhiên tất cả cũng cảm thấy quái lạ, Tiến gia người có tiền có thân phận như thế vì sao không làm một số bộ y phục tốt dùng gấm vóc gì đó, ít nhất cũng phải là tơ sợi Tùng Giang. Nhưng chỉ rõ phải dùng vải thô, hơn nữa đường may còn phải tỉ mỉ, đây rõ ràng là đòi hỏi của nhà thường thường bậc trung, tốn ngân lượng may cho có, bằng không cũng cảm thấy mất mặt với người ta.
Ngoại trừ vải vóc đòi hỏi quái lạ ra, màu sắc vải bố cũng có đòi hỏi, không cần vải đắt tiền đỏ, lục, hồng, tím vân vân, đều là đòi hỏi các loại xám, đen, lam. Hơn nữa không đòi hỏi tươi sáng ra sao. Những thứ này quả thật không khó, cửa tiệm vải bố và đồ tạp nhạp trong trang trữ những loại hàng này rất nhiều. Coi như là không đủ đi nữa lúc cần kíp đi Bi Châu bên kia chọn mua cũng rất dễ dàng.
Về phần bản thân áo bào này, kiểu cọ đường may vân vân rất giống với áo bào ngắn của người luyện võ mặc. Cổ tay áo, ống quần và giữa eo đều phải đắp miếng vải bó sát, đây chính là chỗ phức tạp duy nhất.
Áo bào ngắn ba loại màu sắc số lượng cũng khác nhau, màu đen ít nhất, màu xám nhiều nhất, màu lam ở lưng chừng.
Hơn nữa Triệu Tiến trả thù lao còn cố ý dặn dò, kiểu dáng áo bào ngắn này chỉ có chính Triệu Tự Doanh được dùng. Nếu như có người ngoài bảo làm, hoặc phải từ chối, hoặc phải bẩm báo cho người chủ quản Triệu Tự Doanh trong thành.
Áo bào ngắn như vậy vốn dĩ sẽ không có người tìm đến bảo may, cũng không có kiểu cọ kỳ lạ đẹp đẽ gì, học được cũng chẳng biết dùng làm gì. Tuy nhiên Triệu Tiến nếu như đã chỉ bảo rõ ràng từ trước, đám người đó cũng phải gọn gàng dứt khoát gật đầu chấp thuận, không người nào dám không nghe.
Áo bào ngắn ba loại màu sắc đều được xếp chồng từng lớp chỉnh tề, dựa theo màu sắc phân chia chuyển vào bên trong kho riêng. Điều này khiến cho tất cả mọi người cảm thấy quái dị, thứ đồ không đáng giá mấy đồng tiền ấy sao phải coi trọng như vậy.
Trong sân dựng lên lều lớn, bàn ghế bày la liệt, ai cũng biết đây là muốn chiêu đãi khách rất đông. Gà vịt heo dê, rau xanh trái cây, từng vò hảo tửu đều được đưa tới. Vân Sơn Lầu trong thành đóng cửa ba ngày, đầu bếp mang hết sang giúp một tay.
Các đạo nhân mã trước khi chiêu mộ tân đinh sang đây thảo luận hiện giờ quay trở lại gặp mặt nhau ở Hà Gia Trang. Triệu Tiến mặc một bộ y phục thường ngày, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời đón khách.
Rất nhiều người kéo tới thái độ so với lần trước tới đây cung kính thân thiện hơn rất nhiều, lần trước tới còn là khách, lần này tới chính là người cùng một nhà.
Ngày tám tháng tám, chợ búa Hà Gia Trang đóng cửa, tất cả tiểu thương và trang dân nhận được nghiêm lệnh rời khỏi, sớm nhất cũng phải sau khi trời tối đen mới được trở về. Bên phía Hà Gia Trang thường xuyên được lệnh giới nghiêm phố xá vắng tanh, đối với người buôn bán làm ăn rất không thuận lợi. Tuy nhiên ở nơi này dòng người tề tựu đông đúc, so với nơi khác còn kiếm được nhiều hơn gấp mấy chục lần, chút không thuận lợi này, tất cả cũng cho qua.
Kẻ lảng vảng bên ngoài hôm nay, kẻ ở các nơi phải canh gác phòng bị đều không phải người bản đội Triệu Tự Doanh mà là hương dũng đoàn luyện mấy nơi liên trang liên bảo. Nếu như có người quan sát thật cẩn thận còn sẽ nhận ra, một số người đứng canh gác đó, thậm chí người tuần tra xung quanh đều không phải là người các nơi liên trang liên bảo làm chủ, đều là đội ngũ tân đinh.
Nếu người có chút lão luyện thành thạo, khẳng định phải nói rằng Triệu Tự Doanh nghĩ quá mức cẩn trọng, sống yên ổn nghĩ đến chốn an nguy. Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, hiện giờ trên mặt đất Từ Châu đích xác không ai dám tới trêu chọc bên này.
Tuy nhiên nếu như thật có kẻ địch gì tới tập kích bọn gia đinh Triệu Tự Doanh bất cứ lúc nào cũng lăn xả vào chiến đấu, bởi vì toàn thể bọn họ đều đang xếp thành đội ngũ trước bãi đất trống phía đông đại viện Hà gia, người nào người nấy võ trang đầy đủ, gồm cả bọn kỵ binh cũng ở bên này.
Duy nhất có lẽ phải xảy ra chuyện bất trắc chính là bên trong châu thành. Người trấn thủ Triệu gia và tửu phường đều đổi thành bọn lưu manh thuộc hạ của Vưu Chấn vinh và sai dịch nha môn, gia đinh bên đó cũng chạy tới bên này.
Đằng trước chiến hào đại viện Hà gia, dựng lên một mộc đài lớn, Triệu Tiến và bọn huynh đệ thân mặc áo bào ngắn màu đen mới may, đứng trang nghiêm ở trên đài. Bọn gia đinh xếp hàng chỉnh tề cách mộc đài mấy chục bước chân, còn khách các nơi tới thì chia ra đứng ở hai bên.
Tay trống ở nơi đó gõ trống không nhanh không chậm. Trong nhịp trống quy luật đơn điệu, hết thảy mọi người đều vào chỗ của mình, tràng diện dần dần an tĩnh lại.
Triệu Tiến cười tự giễu một câu,
- Y phục màu đen dưới ánh mặt trời rất là nóng.
Hắn quét mắt nhìn bốn phía, giơ cánh tay lên.
Bên này hắn vừa giơ tay, tiếng trống lập tức dồn dập hẳn lên, bọn gia đinh tự người nào người nấy đứng thẳng, xung quanh cũng theo đó vắng lặng hơn. Tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung vào mộc đài. Lúc này trong Hà Gia Trang không một bóng người chỉ có tửu phường bên kia vẫn đang bận rộn, động tĩnh bên đó truyền tới khiến cho xung quanh càng có vẻ yên tĩnh.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Các vị, Triệu Tự Doanh chúng ta và chư vị hương dũng cứu viện Từ Châu đánh bại lưu tặc, cứu được bá tánh Từ Châu. Đây là đại công đức, là vinh quang của chúng ta. Huynh đệ chết trận của chúng ta càng vinh hiển, chính nhờ có bọn họ xung phong ở phía trước mới có được trận đại thắng này.
Bọn khách tới xem đều có chút kinh ngạc, nghĩ thầm rằng trận chiến kia đã lâu như vậy, sao lần này còn muốn nhắc tới.
Triệu Tiến hô lớn.
- Toàn thể bi ai, sáu mươi tiếng trống.
Tay trống lại khôi phục tiết tấu đơn điệu, gõ vang từng tiếng một, Triệu Tiến và bọn huynh đệ trên đài cúi đầu, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh dưới đài cũng đều cúi đầu, toàn trường trang nghiêm.
Nhìn thấy tình cảnh trang nghiêm bi thiết này, khách tới xem xung quanh cũng đồng loạt thu lại vẻ kinh ngạc thậm chí là cười nhạo trên mặt. Người trong các trang nặng nề như mang đá trên thân, có người theo đó cúi đầu, có người thì chắp tay đọc lẩm nhẩm.