Triệu Tiến nhíu mày hỏi.
- Đông Di, Tây Lỗ là nói cái gì?
- Thát Lỗ, Lỗ Khấu, cách chia này từ đâu có thuộc hạ cũng không dám nói chắc, hình như là lấy kinh sư làm ranh giới, bộ lạc Mông Cổ làm kẻ địch với Đại Minh đều ở phía tây, gọi là Tây Lỗ. Phía đông bên kia cũng không an phận, tuy nhiên còn chịu Đại Minh trói buộc, cũng có bố trí sĩ quan Vệ sở như nay. Những thứ này thuộc hạ đều là nghe thuật lại từ thương nhân buôn bán khắp nơi, chắc hẳn có chỗ không chính xác. Đông chủ chớ trách.
Như Huệ nói giọng điệu cũng không quá chắc chắn.
Triệu Tiến không để ý tới lời Như Huệ nói, chỉ là theo đó hỏi tiếp.
- Ngươi nói phía tây là Mông Cổ, Đông Di là nói bộ tộc nào?
- Mông Cổ, Nữ Chân đều có cả. Nữ Chân nhiều hơn chút, tuy nhiên thuộc hạ nghe người ta thuật lại, những người này tự xưng là dân chúng còn sót lại của nước Kim. Thật ra không phải như vậy.
Như Huệ rốt cuộc xuất thân là người biết chữ nghĩa, nói đến chỗ này đã muốn bắt đầu nói chuyện điển cố. Tuy nhiên Như Huệ nói được một câu liền đừng lại, bởi vì y nhìn thấy nét mặt của Triệu Tiến rất kỳ quái, dường như là ngây ngẩn cả người.
Tuy nhiên Như Huệ nói một câu liền dừng lại bởi vì y nhìn thấy biểu tình của Triệu Tiến rất kỳ quái, dường như là ngây ngẩn cả người.
Nếu như là đám huynh đệ của Triệu Tiến có lẽ còn nhận ra được biểu tình lúc này của hắn không khác gì lắm với lúc nhìn thấy súng kíp bên bờ Hoàng Hà. Như Huệ lại lần đầu tiên nhìn thấy, kinh ngạc xa lạ. Nhưng y cũng không dám quấy rầy, chỉ ở bên cạnh thật dè dặt nhìn chằm chằm chốc lát, sau đó thấp giọng nói.
- Đông chủ, đông chủ.
Triệu Tiến không có cử chỉ gì, vẫn ở chỗ đó ngây ngốc, Như Huệ nhăn mày, nâng cao thanh âm hơi chút lại hỏi.
- Đông chủ, thật có cái gì không ổn sao?
Triệu Tiến không để ý tới lời của Như Huệ, lại mở miệng lẩm bẩm hỏi.
- Tào tiên sinh, Nỗ Nhĩ Cáp Xích này, hai chữ nỗ nhĩ biết có sai lầm gì không?
Nỗ nhĩ (con của nô lệ) hai chữ này quả thật thấp hèn, một đầu mục đầu lĩnh dùng tên họ như thế không hợp thói thường chút nào. Như Huệ nghe thấy cái này lại cười, giải thích.
- Đông chủ, đây là cách gọi sứ thần man di theo lệ thường mà thôi. Chiếu theo cách đọc của bổn tộc kẻ đó biến thành chữ Hán, dùng chữ thấp kém cho cái tên thấp kém bằng không sẽ không hiển rõ ra nước thần phục thấp hèn.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu lại khôi phục cái loại tâm tình thần tình du đãng ngoài trời đất, thì thào lầm bầm lầu bầu nói.
- Nữ Chân, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Nỗ Nhĩ Cáp Xích hóa ra là cái thời đại này.
Như Huệ dùng tay vỗ trán tình hình này hôm nay y thật ra không hiểu được. Lúc đến cho rằng xảy ra chuyện lớn gì, không ngờ rằng lại là một chuyện nhỏ xíu không đáng kể của triều báo năm ngoái. Không cần nói năm nay nhìn thấy cho dù năm trước nhìn thấy, bản thân mình cũng sẽ cười nhạo mấy tiếng, nói Tuần án này làm cho lớn chuyện, còn không phải để thăng quan sao. Một bộ lạc giàu có nhờ mua bán nhân sâm có cái gì đáng để ý.
Kết cuộc đông chủ vẫn luôn trầm ổn thành thục không ngờ bởi vì cái này biến thành si si ngốc ngốc. Như Huệ ngẫm nghĩ, có phải đông chủ bên này trúng gió độc bị khùng điên rồi. Có nên cho một bạt tai hay không? Nghe nói người bệnh trúng gió độc, đánh một cái đau điếng sẽ tỉnh táo lại.
"Hóa ra là thời đại này" lời thầm thì như có như không này rốt cuộc thành âm thanh lanh lảnh thốt ra. Triệu Tiến đã đứng dậy khỏi ghế, Như Huệ nghĩ thầm đến lúc rồi, giơ tay muốn tát, còn chưa kịp động thủ đã nhận ra Triệu Tiến không còn mơ hồ như mới vừa rồi nữa, không có gì khác biệt với trước đây.
Câu "Thời đại này" không hiểu ra làm sao cả, Như Huệ còn chưa có nghe hiểu, nhịn không được mở miệng dò hỏi.
- Đông chủ có ý gì?
Triệu Tiến cười nói.
- Ta nói ta rốt cuộc rõ ràng một việc, kẻ có chữ nghĩa làm việc quả nhiên đều không được qua loa hàm hồ.
Hắn vốn muốn nói kẻ biết chữ phải chăm chỉ, bằng không quên cái nhỏ nhặt sẽ rất phiền phức, tuy nhiên sau khi nói ra khỏi miệng lại đổi thành làm việc.
Như Huệ ngẩn ngơ theo đó cũng gật đầu, Triệu Tiến gom triều báo kia lại tiện tay vứt một bên, đi mấy bước trong phòng dừng lại nói.
- Ban đầu ta còn cảm thấy mình làm việc có phải quá mau lẹ hay không. Hiện giờ nhìn ra cũng nên sửa soạn sẵn sàng.
Như Huệ lúc này mới để ý đến một vài thứ, Triệu Tiến còn chưa có khôi phục vẻ bình thường, tâm tình lúc này lộ rõ vẻ xúc động.
Như Huệ nói vài câu sáo rỗng.
- Đông chủ từ lúc phất lên tới nay, mỗi một bước đều rất vững chắc làm sao nói là gấp gáp nóng vội mau lẹ cho được. Đừng nói sửa soạn gì, việc làm của đông chủ hiện giờ khắp chốn đều là sửa soạn.
Triệu Tiến cười khoát tay, ngay sau đó đuổi người đi.
- Tào tiên sinh, ngươi quay về trước đi. Thuận tiện đánh tiếng với những người khác. Buổi chiều ta chắc sẽ không đi được, phải ở chỗ này suy nghĩ vài việc.
Như Huệ vâng dạ xong trước lúc ra khỏi cửa nhịn không được mở miệng nói.
- Đông chủ, có chuyện gì không nên giấu ở trong lòng, nói ra tất cả mọi người suy xét cặn kẽ mới tốt.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức cười nói.
- Không cần phải lo lắng, ta chỉ là có điều lo nghĩ cho riêng mình, có một số việc hôm nay phải nghĩ cho rõ ràng.
Như Huệ lúc ra khỏi cửa, Lưu Dũng đã chạy tới, vừa muốn vào đã bị Như Huệ chặn lại, hai người thấp giọng bàn bạc mấy câu, Lưu Dũng vội vàng xoay người đi sắp xếp người, mặc kệ có việc hay không có việc gì cũng phải mời đến thầy lang sắp xếp thuốc thang vân vân.
Không bao lâu, Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Đổng Băng Phong đều chạy tới, dò hỏi thử bên ngoài thậm chí còn đánh tiếng hỏi thăm mấy câu, sau khi nghe thấy Triệu Tiến trả lời mới rời khỏi.
Bọn huynh đệ bận lòng lo lắng khiến cho Triệu Tiến cảm kích, nhưng cũng có chút dở khóc dở cười, qua gần nửa canh giờ, bên chỗ hắn mới coi như yên ắng, trầm lặng suy nghĩ mọi việc.
Giữa những năm Vạn Lịch, Nữ Chân, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Liêu Đông, nhận ra được mấy chỗ này, cũng chỉ biết được sơ lược một việc, Đại Minh phải xong rồi.
Triệu Tiến còn chưa nhớ được sau Vạn Lịch là ai, nhưng hắn khắc sâu một việc chính là từ khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích bắt đầu tấn công Đại Minh, Đại Minh chỉ chưa hề có một trận thắng nào. Một lần bại lại tiếp tục bại, mãi cho đến cuối cùng thì mất nước, đây hết thảy nên xảy ra khoảng mấy chục năm nữa, có kéo dài hơn nữa cũng ba bốn chục năm, thậm chí còn sẽ ngắn hơn. Hiện tại nhìn ra, trong khoảng ba bốn chục năm cũng chính là bắt đầu từ bây giờ hoặc giả không bao lâu sau nữa.
"Xui xẻo" Triệu Tiến vỗ xuống bàn, nhưng khí lực dùng không quá lớn, trên mặt không có vẻ buồn chán và sợ hãi quá lắm.
Đi theo nhị thúc Triệu Chấn Đường luyện võ, nhị thúc dò hỏi mình có tâm nguyện gì, chính hắn hồi đáp chính là "lưu danh sử sách". Trong lịch sử lưu lại tên tuổi của mình muốn làm chuyện này có rất nhiều cách thức, đạt được đích ngắm cũng có rất nhiều loại, có người đích ngắm rất nhỏ, có người đích ngắm rất lớn. Đích ngắm của Triệu Tiến rất to rất lớn, hắn muốn đi thử xem. Từ lúc bắt đầu tới hiện giờ, hắn vẫn luôn cẩn thận dè dặt đi khảo nghiệm.