Mấy người lưu dân tuy cường tráng, nhưng bất quá chỉ là có chút khí lực, mà những hộ vệ của Như Huệ, hoặc là gia đinh trải qua chiến trận, hoặc là những tay giang hồ liều mạng, thân thủ đều không cần phải nói, mà binh khí cũng là loại thượng hạng. Nếu thật muốn sống mái mà nói thì mười mấy người lưu dân kia chưa chắc là đối thủ, nhưng tất cả mọi người đều biết Chung Công Huy hô một tiếng, mấy ngàn lưu dân sẽ lập tức hô ứng, thêm vào đó còn có đoàn luyện, hương dũng Túc Châu, đến lúc đó tất cả những người đến từ Túc Châu đều là địch của mình, thực sự là chết không có chỗ chôn.
- Tào gia, đề nghị của Chung mỗ, bất quá là để những huynh đệ khốn khổ này có một con đường sống. Trời đông giá rét, lương thực từ Từ Châu chở đến lại ít, đi như vậy sẽ có rất nhiều người chết đói, rất nhiều người bị chết rét. Hiện tại các nơi đã bắt đầu thu nạp, lưu lại còn có đường sống. Tào gia, đã đưa đi cả vạn người rồi, đã chết mấy nghìn người rồi.
Chung Công Huy thần sắc bình tĩnh, giọng nói cũng rất bình ổn.
Như Huệ tức giận quát to.
- Thối lắm, chủ nhân ta tiêu nhiều bạc như vậy, bố trí nhiều như vậy, bản thân ngươi trách trời thương người đã coi như xong rồi sao? Mau hô mọi người đi nhanh.
Lúc này Chung Công Huy lại cười, im lặng đứng đó. Một gã lưu dân khỏe mạnh không kìm nổi tiến về phía trước, đám hộ vệ cảnh giác lập tức chĩa đao về phía trước, điều này làm cho mọi người lập tức xôn xao, bên ngoài hỗn loạn, đám lưu dân không biết từ nơi nào tới cũng không ít người để mắt tới bên này, ngày càng có nhiều người vây xung quanh bên ngoài.
Gió lạnh thấu xương, nhưng Như Huệ và những hộ vệ bên cạnh trên trán đổ mồ hôi lạnh, hiện tại đã không có cách nào lật ngược tình thế. Chung Công Huy chính là một tay giết hết bọn họ.
Chung Công Huy thản nhiên nói
- Tào gia, việc này cứ quyết định như vậy đi, đường ngươi ngươi đi, chúng ta đi đường của chúng ta. Chúng ta như vậy chính là đường sống, chỉ cần sống, làm trâu làm ngựa cũng được.
.
Gần hai ngàn lưu dân rốt cuộc dừng lại, gần hai trăm mã tặc và đoàn luyện vây quanh những người chạy loạn, đồng thời hô lớn “thu nạp, nuôi cơm”. Đám lưu dân không có cầu xin gì, chịu đói rét chạy trốn chính là muốn tìm một nơi an thân, bây giờ đã có, hà tất phải đi xa như vậy.
Như Huệ kề dao trên cổ Chung Công Huy, kìm lòng không đặng, đã làm ra vết thương nhỏ, nhìn thấy máu chảy ra, sắc mặt gã biến thành xám trắng, sự tình lần này đã hỏng rồi.
Đám giang hồ mã tặc mấy ngày trước lúc này vẻ mặt hòa khí, tươi cười nói.
- Các huynh đệ, các người hãy ở nguyên tại chỗ của mình, đợi người tới đón chúng ta. Đã sớm nấu cơm nóng, canh nóng đợi các người, đừng để người bên ngoài lừa các ngươi đi Từ Châu, qua đó chỉ có đường chết.
Người vừa hét to quay đầu lại nhìn, cách đó không xa đã có đại đội nhân mã phi tới, điều này làm cho gã càng thêm yên tâm.
- Hãy xem, viện thủ bên kia đã tới, đến lúc đó mang mọi người đi, chăm chỉ làm vài năm là về được nhà.
Mà những người Từ Châu ở trong đội ngũ lưu dân đều không hét to, cổ động nữa mà trầm mặc lùi về phía sau, cục diện đã không có cách nào vãn hồi nữa rồi.
Cục diện đã an tĩnh lại, đám lưu dân đã nghe thấy tiếng thét to của người này. Như Huệ cánh tay vô lực rủ xuống. Không bao lâu nữa, đám tay chân Túc Châu kia sẽ tới, đến lúc đó đại cục đã định, sẽ không còn có lưu dân đi tới Từ Châu nữa rồi.
Chung Công Huy sờ sờ cổ, phất tay cho đám thanh niên cường tráng lui về phía sau, lộ ra vẻ tươi cười, xấu hổ muốn giải thích, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng huýt gió. Thanh âm này không nên có trong cục diện trước mắt, gã rất xa lạ, còn đám hộ vệ của Như Huệ lại khẩn trương lên.
Phía trước vang lên một trận kinh hô và tiếng thét chói tai. Người vừa lớn tiếng thét to chính là bị tên bắn thủng ngực, từ trên lưng ngựa ngã nhào ngay xuống đất.
Trong lúc vội vàng không kịp sẵn sàng có người bị bắn chết. Đám binh mã đang bao bọc đám lưu dân lập tức kinh hoảng tản ra, nhưng vẫn có mấy tên chưa kịp chạy, lại bị tên bắn trúng, bị chết ngay tại chỗ.
- Kẻ nào, huynh đệ Uông gia Túc Châu đang làm việc tại đây, mong hảo hán các lộ nể mặt.
Có người lớn tiếng thét to, nhưng tiếng thét đột nhiên dừng lại, mũi tên bắn trúng miệng người này, xuyên ra sau đầu.
Đám kỵ mã vây quanh lưu dân rốt cuộc nhận ra, những người đang từ rất xa tiến lại không phải viện binh của mình mà toàn bộ là một đám xa lạ.
Đám người này hiển nhiên cũng là vài trăm người, hơn nữa xuống tay tàn nhẫn dị thường. Lúc này còn khoảng hơn trăm bước, đã có mười mấy người bị bắn chết.
- Các ngươi điên rồi sao, Dư công công đã hạ lệnh, Tri châu thái gia cũng không dám nói gì, các ngươi dám...
Có người tức giận thở hổn hển kêu to, lập tức biến thành tiếng kêu thảm thiết, nhưng người này rất may mắn, coi như là né tránh nhanh, chỉ bị tên bắn thủng bả vai.
- Người nơi nào.
- Không phải người Túc Châu chúng ta.
- Có phải người đất khác tới cướp người hay không.
- Con mẹ nó, những súc sinh không bằng hàng hóa này cũng tới cướp, chỗ bọn chúng không có sao?
Biểu tình hòa khí, nhiệt tình lúc trước bây giờ biến mất không thấy đâu nữa. Đám lưu dân mặc dù chết lặng cũng không phải người mù kẻ điếc tất nhiên nghe được những lời này. Đám người Từ Châu lúc trước đã lui về phía sau lúc này lại bắt đầu hò hét cổ động.
- Bà con hãy xem, bọn chúng đều là lừa gạt người, đến lúc đó làm trâu làm ngựa, ngay cả cơm cũng không có. Chúng ta dùng xương máu để đổi lấy ruộng vườn phì nhiêu cho bọn chúng.
Đám giang hồ đạo tặc và đoàn luyện, hương dũng vẫn chưa đi xa, bọn họ hô như vậy không khỏi quá lớn gan, nếu chẳng may đối phương thẹn quá hóa giận thì chỉ sợ sẽ là phiền toái lớn.
Tuy nhiên, thanh âm hô hét của mỗi người càng lúc càng lớn, bởi vì bọn họ đã nhận ra người đến là ai.
Bọn họ nhận ra, nhưng đám người Túc Châu bên này lại không có nhận ra, chỉ cảm thấy đối phương cưỡi ngựa lại có hàng ngũ chỉnh tề giống như bộ binh, binh khí, quân phục cũng chỉnh tề. Nhân mã như vậy ở phủ Phượng Dương chính là ở dưới trướng Thủ Bị Thái Giám.
- Mấy kẻ bán nam bán nữ đúng là không đáng tin cậy.
- Đồ trứng thối này muốn nuốt hết những người này rồi.
Mọi người đều biết rằng ở Phượng Dương có mấy trang viên hoàng thất rất lớn. Trang viên hoàng thất lại có lượng lớn điền địa do đám Thái giám ngầm chiếm lấy. Những điền địa này đều cần có người làm trồng trọt, không nghĩ tới Thủ Bị Thái Giám ở Phượng Dương lại không coi trọng chữ tín như vậy, cứ thế mà giơ tay tới tận đây.
Giờ phút này tâm hoảng ý loạn, cũng nhìn không rõ kỵ thuật, cách cầm mâu, hàng ngũ của đối phương kỳ thật cũng khôngtinh xảo, chỉ có mười mấy người bắn tên mới tính là linh hoạt, tung hoành qua lại, không cần đứng yên mà vẫn giương cung lắp tên được.
Chửi bới, kêu khóc, những kẻ tới từ Túc Châu cũng cưỡi ngựa, thấy tình thế không tốt, cũng không màn tới thu nhặt thi thể đồng bọn, vội vàng chạy trốn.