- Mấy hôm trước nhìn vẫn là heo, dê, thế nào đột nhiên lại biến thành hổ lang như vậy.
Bộ khoái này thì thầm, lập tức trở về phục mệnh.
Chung Công Huy đã bị giam lỏng, tuy nhiên gã cũng là người hiểu được lợi hại. Việc đã đến nước này thì sẽ không ương ngạnh nữa mà nghe theo chỉ bảo của Triệu Tiến, phái mấy người trẻ tuổi bên cạnh mình ra ngoài đưa lưu dân tới.
Những người trẻ tuổi này cũng không phải thân tín của Chung Công Huy. Tháng ngày mọi người trở thành nạn dân cũng không dài, chẳng qua bởi vì mến mộ thanh danh của Chung Công Huy mà đi theo. Hiện tại không ít người ngược lại đã động tâm với việc gia nhập Triệu Tự Doanh.
Đi theo bên cạnh Chung Công Huy, làm việc truyền tin động võ, điều này nói rõ những người này cũng không phải người chất phác an tâm làm ruộng. Nhìn thấy dáng vẻ uy vũ của Triệu Tự Doanh, những người trẻ tuổi sao không động tâm, khẳng định là nghĩ tới việc gia nhập. Trước tiên là cấp cho chút bạc, sau đó lại hứa hẹn, rất nhiều người đều bị kéo đến Triệu Tự Doanh bên này, có một số làm cốt cán thì việc chiêu dụ lưu dân sẽ rất thuận lợi.
Sau khi Triệu Tiến dẫn đội ngũ tới, đội nhân mã bắt đầu tuần tra trong ranh giới trang viên. Ruộng đất rộng mấy trăm khoảnh, muốn chỗ nào cũng tuần tra thì tất nhiên là không được, song thời gian này chưa trồng trọt gì. Điều Triệu Tự Doanh cần là một mảnh đất nhỏ để thu nạp lưu dân, đem nơi này phòng bị nghiêm mật như vậy là đủ.
Bổ khoái đến rồi đi, nhưng tai mắt các nơi tới đây vẫn không ít, đối với những người này Triệu Tự Doanh không có chút nào khách khí, nhưng cũng không giết mà lập tức dùng ngay roi ngựa đánh.
Cũng có người dân vùng này và giang hồ lưu manh Túc Châu tự cho mình mạnh mẽ, nói chế nhạo vài cầu thậm chí còn muốn động thủ. Đối với những người này, đội nhân mã của Triệu Tự Doanh rút phứt đao ra, sau đó thì lập tức những kẻ này bỏ chạy mất dạng.
Nhưng loại cục diện phiền nhiễu này cũng không giữ được lâu. Lưu Dũng bố trí người dựng một cột cờ ở chỗ lối vào, phía trên treo một lá cờ hình tam giác màu đen viền đỏ, trên đó viết chữ “Triệu”.
Sau khi đám thám tử xung quanh thôn trang nhìn thấy lá cờ này, có người ngây ngốc, có người thì sắc mặt trắng bệch, lập tức cũng quay đầu bỏ đi. Tiếng tăm của Triệu Tự Doanh còn chưa có truyền xa như vậy, người bên trong thành Túc Châu có lẽ còn chưa biết, nhưng lục lâm giang hồ lại rất rõ ràng, biết rằng Triệu Tự Doanh này rốt cuộc là loại sát thần như thế nào.
Năm đó Hà Vĩ Viễn, Vân Sơn Tự, Khổng Cửu Anh đều là những cường hào danh chấn các châu phủ xung quanh, nhưng đều bị Triệu Tự Doanh kia thẳng tay diệt sát, lại càng không cần nói tới mười vạn lưu tặc Sơn Đông bao vây Từ Châu, bị vài trăm người của Triệu Tự Doanh giết cho bỏ chạy tán loạn.
Hóa ra Như Huệ đi tới nơi này mua đất chiêu mộ người, hết thảy chỉ dùng danh nghĩa Vân Sơn Tự. Gã từ trước đến nay là thân sỹ nổi tiếng. Túc Châu và Từ Châu qua lại không nhiều, lẽ dĩ nhiên không có người nào biết gã là thuộc hạ của Triệu Tiến.
Lúc mới đầu, sách lược của Triệu Tiến ở đây cũng là tận lực giữ bí mật đưa lưu dân đi, cho nên càng không có người nào biết mối quen biết giữa gã và Triệu Tiến, nhưng cục diện biến hóa, dĩ nhiên cũng phải theo đó mà có điều chỉnh, lộ hẳn luôn ra danh hiệu.
Sau khi người bộ khoái đã tới đây hỏi trở lại nha môn Túc Châu, bị từ trên xuống dưới trách mắng, đi không được việc gì đã trở về, thật sự là vô dụng tới cực điểm.
Hai vị Thư biện ở Hộ phòng và Hình phòng nha môn Túc Châu đều ra sức cầu xin trước mặt Tri châu lão gia. Nói rằng điều động Mã bộ, Bổ khoái trong thành cùng thanh niên trai tráng, sai dịch và đoàn luyện hương dũng các nơi, tra xét nghiêm ngặt điền trang của Như Huệ, xem xem bên trong có thông đồng giặc cướp, bất hợp pháp nào hay không.
Không đợi bọn họ đưa ra chủ ý gì, Như Huệ đã gửi đơn kiện tới rồi. Trong đơn kiện không có chỉ ra tên một người nào, chỉ nói ở Túc Châu có người cấu kết với cường đạo, làm hại trang viên của dân lành.
Đơn kiện này không chỉ mặt gọi tên, tự nhiên là không cần để ý tới, nhưng trong đó còn có lời khác. Một vị đồng hương Từ Châu của Tào Như Huệ, Tào viên ngoại cũng ký tên vào đơn, nói rằng, nếu như quan phủ Túc Châu không xử trí theo lẽ công bằng thì sẽ tìm một nơi có thể chủ trì công đạo.
Nếu người khác nói, mọi người chỉ chê cười, tuy nhiên người này nói rất rõ ràng thân phận của mình, bản thân mang công danh cử nhân, gia phụ xuất thân tiến sỹ, đã hồi kinh phục chức.
Thân là người trong quan trường dĩ nhiên đối với những bậc anh hùng như vậy thường phải thuộc lòng chạm mặt. Nhớ năm đó Vương Hữu Sơn từ kinh đô hồi hương về quê, người bên Túc Châu cũng có qua thăm hỏi. Mặc dù hai năm qua không có qua lại nhưng người thì vẫn biết. Nếu như chỉ là kẻ sĩ bãi quan nhàn cư thì còn không mấy quan tâm, nhưng đã hồi kinh phục chức, điều này là không bình thường nữa rồi.
Vương gia là người Hoài Bắc. Vương Hữu Sơn xuất thân là quyền quý ở kinh thành. Quan phủ Hoài Bắc, Giang Bắc đều phải nể mặt, một phong thư gửi đến tuần phủ Phượng Dương, chỉ sợ mọi người đều nuốt không tiêu. Trong mắt tuần phủ Phượng Dương, tri châu Túc Châu cũng không tính là gì to tát.
Sư gia của tri châu Túc Châu lại nghĩ tới vị Vương đại nhân này đã từng bị cho là phe phái của đám hoạn quan, đây là ô danh, nhưng cũng nói rõ rằng giữa ông ta và nội cung có qua lại không ít, thật muốn gây chuyện, vị Dư công công ở Phượng Dương có lẽ sẽ cấp cho vài phần mặt mũi, như vậy, người làm việc ở phía dưới chẳng phải là gặp xui xẻo hay sao.
Suy nghĩ các mặt, Tri châu Túc Châu lập tức trở lên công chính liêm minh, dùng lời lẽ chính nghĩa nói.
- Người từ Từ Châu đến thu nạp lưu dân chính là việc thiện, bản quan vô lực không làm được, hổ thẹn còn không kịp, lại đi can thiệp vào, há chẳng phải để người trong thiên hạ chê cười hay sao?
Hai vị thư lại Uông gia và Dương gia kia cũng sợ ngây người. Sự tình trên quan trường bọn họ tất nhiên đều quen thuộc. Sự việc vốn dĩ cho rằng là làm loạn, to gan lớn mật, phá vỡ quy củ, nhưng không hề nghĩ tới lại liên quan tới tên tuổi của một dòng dõi cao quý như vậy, căn bản là không đắc tội được rồi.
Hai người này gia đình đã nhiều đời làm lại mục, rất quen thuộc giang hồ hắc đạo Túc Châu. Bọn họ cũng đều là lòng lang dạ sói lâu năm, nghĩ rằng nếu dùng “bạch” không được thì dùng “hắc” thử xem. Muốn động đến trang viên do người Từ Châu lập nên, đám lưu manh trong thành không dùng được mà phải dùng tới đám lục lâm hoặc là cướp sông cướp biển. Nhưng người phái đi rất nhanh đã mặt xám mày tro trở về mang theo hồi âm rất đơn giản, người tới đông, không đắc tội được.
“Hắc”, “bạch” đều không được, nhân tài của Uông gia và Dương gia trợn tròn mắt. Vốn định nhân cơ hội chiếm đại tiện nghi, thu lấy một số hộ dân và ruộng đất, không ngờ lại có biến cố như vậy, cũng chỉ đành tiếc hận mà buông tay. Ai đắc tội được, ai không đắc tội được, bọn họ vẫn nhìn nhận được.
Quan phủ bên trong thành Túc Châu đã an tĩnh, người đứng đầu đã co rút lại, những tai mắt xung quanh điền trang của Như Huệ đều rút về, ai cũng không muốn gặp rủi ro.
Uông gia ở Túc Châu cũng là loại nhất đẳng, tự mình có thôn trang ở bên ngoài thành, hơn nữa thành Túc Châu cũng là rách nát cùng khổ, vì thế người hầu của Uông gia mỗi ngày làm việc trong thành, nhưng lại ở ngoài thành.
Chuyện lần này không chỉ do bản thân y mà còn do được người quen ở Trung Đô Phượng Dương phó thác. Vốn tưởng rằng ngoài việc phát tài ra còn tạo ra được một chút nhân tình, hiện tại không thu được gì. Mấy người đứng đầu Uông gia thực sự buồn bực, sau khi về đến nhà liền mở một tiệc rượu, uống rượu giải xui.
- Thời tiết giá lạnh, ẩm thấp, một ngụm Thiêu Đao Tử này đi xuống, cả người liền ấm áp, hảo tửu.
Gia chủ Uông gia là Thư biện ở hộ phòng. Tên tuổi của Uông Di Thế, Uông đại gia ở đất Từ Châu này so ra cũng không hề kém Tri châu lão gia.
Vị ngồi ở ghế dưới đầu bên phải Uông đại gia cũng có chức vị đội trưởng trong nha dịch, đó chính là người gọi là Uông nhị gia, y tiếp lời.
- Đại ca, rượu này là Từ Châu mang tới, một vò hai mươi cân giá khoảng hai mươi lạng bạc, ở đây không có bán nhiều đâu.
Nói đến đây, Uông Di Thế đập mạnh chiếc đũa trong tay lên bàn, những người khác đều sửng sốt. Uông Di Thễ vỗ trán, buồn bực nói.
- Hồ đồ rồi, Triệu Tiến này không phải là kẻ làm rượu trắng sao, mấy tháng trước người tới từ nha môn Từ Châu đã nói đến người này, chúng ta đã đắc tội nhầm người rồi.
Uông nhị gia cũng là tay ngang dọc, nghe thế liền không phục.
- Đại ca, y hoành hành cũng là ở Từ Châu, đến Túc Châu còn dám đắc tội với Uông gia sao?
- Hồ đồ a, mấy việc giết người không chớp mắt, ngươi dựa vào cái gì mà đòi đụng tới chứ, bằng vào mấy kẻ giá áo túi cơm trong tay ngươi à?
Mới nói được một nửa, bỗng nghe thấy ngoài phòng hỗn loạn, có người sợ hãi, có người kêu khóc, mấy người trên bàn nhìn nhau. Uông nhị gia lập tức đứng dậy, nắm yêu đao bên cạnh bàn, cùng hai người huynh đệ chạy nhanh đến trước cửa, mở cửa hét lớn.
- Xảy ra chuyện gì, gào thét cái gì?
Lời này cũng đột nhiên im bặt, bởi vì nhìn thấy trong đêm đen một điểm sáng lóe lên từ đằng xa, lướt qua rồi dừng lại trên nóc nhà, vừa rơi xuống đã nhìn ra được ngọn lửa, thì ra là một mũi tên lửa.
Uông gia ở Túc Châu mặc dù là nhà giàu, nhưng trong trang viên cũng có phòng lợp cỏ khô, một mũi tên lửa này bắn trúng ngay lập tức bùng lửa lên.
Cũng may ở phủ Phượng Dương, trong phòng lớn đều có vạc lớn, bên trong thường xuyên trữ nước, chính là nhằm dùng để cứu hỏa. Hơn nữa, người trong Uông gia cũng nhiều, lúc này còn chưa ngủ, xảy ra hỏa hoạn lập tức liền có người lấy thang, dùng nước dập lửa.
Bên ngoài dường như cũng không phải thật sự muốn phóng hỏa, một mũi tên bắn ra, đợi một lúc lâu mới lại có một mũi tên nữa.
- Mẹ kiếp bọn trộm cướp không có mắt lại đến Uông gia tìm phiền phức. Tất cả tập hợp cho ta, chúng ta ra ngoài.
Vừa thấy tên bắn như vậy, dũng khí của Uông nhị gia cũng theo đó tăng lên, người bên ngoài khẳng định không nhiều.
Việc Uông gia ra ngoài động thủ đều là do Uông nhị gia này ra mặt. Bản thân y là một hán tử cường tráng, theo thầy học hết võ nghệ, y xách theo phác đao đi ra bên ngoài, mấy gã huynh đệ, anh em họ hàng lập tức đuổi theo.