Như Huệ nịnh nọt mấy câu.
- Đông chủ ứng đối khéo léo. Sao mà giọng điệu kênh kiệu được.
Hai người đi đến trong viện, Triệu Tiến đột ngột nói.
- Chu tham tướng quản hạt vùng phía bắc tới Tế Ninh ở Sơn Đông, phía tây tới Thương Lạc ở Hà Nam, phía nam tới thành trì phủ Phượng Dương, phía đông tới biển lớn. Vùng quản hạt rộng lớn như thế phải dựa vào những Thiên tổng, Bả tổng, binh mã, hơn vạn bộ tốt của ông ta trấn thủ. Lúc bình thường không việc gì còn tốt, một khi có đại sự điều tập ở chỗ nào. Lần này tới Bi Châu dẹp loạn, Chu tham tướng chỉ tập trung hơn ba ngàn bộ tốt, mà chúng ta hiện giờ lúc nào cũng lấy tề tựu được hơn ba ngàn tráng đinh.
Hắn bên này nhìn như đang nói chuyện phiếm, Như Huệ bên kia cả người run lên bần bật vội vàng hạ giọng nói.
- Đông chủ nói cẩn thận. Hai năm qua Từ Châu tuy rằng biến cố lắm lắm, nhưng dưới gầm trời này vẫn vô cùng thái bình. Đại Minh sao lại chỉ có mỗi một Tham tướng.
Triệu Tiến như cười như không nhìn sang Như Huệ nói.
- Ta chỉ tùy ý nói như vậy mà thôi. Ngươi có phải lòng dạ lắm điều rồi không.
Như Huệ sững sốt, cũng cố nặng ra nét cười mỉm.
Từ lúc bắt đầu tu sửa Hà Gia Trang, tất cả tựu chung cũng xem như hiểu ra được chỗ dùng đến của bọn lưu dân, đó chính là đắp đất, xây dựng tầm vóc to lớn. Lò gạch xây đắp ở gần đó xong lại phải tu bổ bến đò, hơn nữa Từ Châu dựa vào Hoàng Hà lại thường xuyên xảy ra hạn hán, đào móc kênh đào dẫn nước tưới cũng là việc nghĩa nên có.
Lương thực tích trữ ở các nơi, cao lương dùng để ủ rượu đều được quăng vào để cứu tế bọn lưu dân, mặc dù không gây khó khăn cho mùa vụ, nhưng tích trữ ít đi cũng khiến cho người ta lo lắng.
Khiến cho Triệu Tiến bên này kinh ngạc là, bên kia Bi Châu bắt đầu có lương thực vận chuyển tới. Trước và sau khi đám lưu dân khổng lồ xuôi nam, trấn Ngung Đầu ở Bi Châu bán rượu chỉ đổi lại được ngân lượng. Tuy nói đây cũng không tệ, nhưng không bằng tào lương đổi rượu, so với mấy tên dùng bột gạo đổi cao lương qua tay kiếm lời sau đó cũng kém hơn rất nhiều.
Hơn nữa sau trận chém giết dưới thành kia, Triệu Tiến bên này cũng đã hiểu rõ, chỉ sợ mình và Văn Hương Giáo đã kết xuống một mối thâm thù đại hận, về sau chuyện buôn bán này chưa chắc làm trở lại được nữa.
Không ngờ tới dư âm của cuộc đại chiến đó chưa bình lặng, chuyện buôn bán tào lương đổi rượu đã mở lại, hơn nữa tầm cỡ quả thật không nhỏ, thật khiến cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ dở khóc dở cười. Rút ra được một lời then chốt, bất kể là quan quân hay người buôn bán riêng, cho dù là giáo phái tà ác quỷ dị, lòng dạ mờ ám, tựu chung lại tất cả đều có một điểm tương đồng, đó chính là muốn kiếm tiền trở nên giàu có.
Một con số khủng khiếp gạo trắng từ Bi Châu vào vùng đất Từ Châu, cũng có không ít mối làm ăn ngay tại trên đất Bi Châu đổi thành lương thực phụ hoặc là đồ đạc khác, sau đó thông qua đường bộ đường thủy vào đất Từ Châu. Thậm chí có có kẻ bên này bàn định trước đó, tào lương và hàng hóa xuôi nam không có dính dáng gì với Từ Châu cũng từ các nơi khác nhau chuyển từ Bi Châu bên đó tới Từ Châu.
Danh tửu Hán Tỉnh càng bán càng chạy, càng bán càng xa, Sơn Tây và Thiểm Tây, còn có Bắc Trực Lệ thậm chí Liêu Trấn đều có không ít người uống được loại rượu này. Giá không đắt, hương vị nồng đậm rất hợp khẩu vị dân chúng phương bắc, khiến cho giá cả bên này cũng theo đó như nước lên thuyền lên.
Tuy nhiên lượng rượu trắng làm ra chỉ tăng thêm chưa tới ba thành, Triệu Tiến phải cho lưu lại đủ một lượng cho mình, trước khi lương thực lưu dân thu hoạch được trên đồn điền chỉ đành phải trù bị nhiều mức nào hay mức đó.
Hôn sự của Triệu gia và Từ gia cũng đang sắm sửa đâu vào đấy, thân phận Triệu Tiến và Từ Trân Trân trước mắt đều là bá tánh thứ dân. Tuy nhiên địa vị của cả hai ở nơi này cũng không cách nào làm cho sơ sài qua loa như nhà nghèo, tiểu dân. Nạp lễ hỏi, đề tên, nạp sính lễ, nạp tín vật, mời người tới định ngày, đám cưới còn có những người đủ mặt mũi thân phận đưa đủ sáu lễ tới, lẽ dĩ nhiên phải từng bước một sửa soạn.
Nhưng người hai bên chạy tới chạy lui chăm lo việc này đều viết rõ cách nghĩ của nhau, lễ nghi thứ bậc trước sau không trọng yếu, mấu chốt là cuối cùng phải cùng chung một nhà, cho nên cả một đám người tận hết sức làm cho thật chóng vánh mau lẹ.
Nếu như là gia đình bình thường thậm chí dòng dõi quan lại, làm một lần như vậy, chắc chắn phải bị người bốn phương chê cười, nhưng có Triệu Tiến và Từ Trân Trân tất cả đều đồng loạt chúc tụng mây bay gió thổi bằng không cũng khen là cảnh tượng tốt đẹp mới lạ.
Trong lúc bận rộn đó, Vương Triệu Tĩnh sai người mang về hai phong thư, trong thư trước là hỏi thăm tình hình gần đây của tất cả. Sau đó nói mình hết thảy đều tốt đợi thi xong lập tức quay về giúp đỡ, còn nói ngồi ở Từ Châu quá lâu nên có chút ếch ngồi đáy giếng, mọi người cũng nên ra ngoài xem nhiều thêm chút đỉnh vân vân.
Ngày hai mươi lăm tháng bảy, Vương Tự Dương mang rất nhiều rượu trắng vượt đường xa, y đi sớm hơn mấy năm trước nửa tháng. Ngoài mấy con lạc đà, gia súc khác đều bán sạch cả rồi, chính Triệu Tiến cũng mua rất nhiều, Vân Sơn Tự mua số còn lại. Những thương nhân buôn trâu ngựa của bọn Vương Tự Dương vốn dĩ cho rằng cả một năm giữ lại được vốn liếng là không tệ rồi, không ngờ được rằng so với những tháng ngày trước đây kiếm được nhiều hơn ba thành tiền lời.
Lại càng không cần nói tới rượu bọn họ mang đi thấp hơn giá trong chợ khoảng chừng bốn thành, còn lấy thêm được hai trăm vò so với mức Triệu Tiến định ra trước đó. Bọn họ vì Triệu Tự Doanh dốc ra hết sức trợ giúp, lúc mấu chốt những tiểu nhị Thát tử kia càng có chỗ hữu dụng thật lớn. Triệu Tiến báo đáp như vậy cũng coi như đủ lễ.
Cuộc chém giết Khổng Gia Trang bên kia rốt cuộc đã đến hồi kết, huyện nha Phong huyện lấy lý do dân gây loạn, triệu tập đoàn luyện hương dũng trên đất của mình gần hơn hai ngàn người, Từ gia bên đó cũng dốc rất nhiều sức lực, một lần quét sạch tàn dư còn sót lại của Khổng Gia Trang còn có đám mã tặc trộm cướp chém giết dằng dai ở bên đó, thu hoạch cũng thật lớn, có ba thành đưa sang cho Triệu Tiến bên đây.
Trời lạnh như nay, sắp tới tháng tám rồi, buổi sáng tinh sương, hoàng hôn và buổi tối đều phải mặc hai lớp áo rồi, cũng chỉ có buổi trưa nóng bức đôi chút.
Cảnh náo nhiệt bên trong Hà Gia Trang cũng đạt tới đỉnh cao nhất, người trẻ tuổi bốn phương tràn tới đã xấp xỉ con số năm ngàn. Kẻ có tiền thuê trọ ở nhà người dân, kẻ không tiền thì dựng lều trú ở ngoài đồng cỏ. Triệu Tự Doanh và đoàn luyện hương dũng mấy nơi liên trang liên bảo liên tục đi vòng xung quanh, đến chỗ nào cũng phải đuổi chạy bắt người. Thậm chí ngay cả nhân mã quen biết trước đó cũng đều kéo tới nương nhờ. Nơi này xảy ra chuyện, không cần hỏi rõ trắng đen gì, trước hết đi sang đánh loạn một phen.
Ngoại trừ những cái này, theo đòi hỏi của Triệu Tiến, người trẻ tuổi bốn nơi đó tới chiếu theo lai lịch xuất thân phân chia chỗ đóng quân. Trước đó còn phải kiểm tra văn thư bảo chứng của mỗi người, kẻ nào không có nhất quyết phải đuổi đi, cũng xác thật có một phần nhỏ hạng người thô bạo liều mạng muốn đến đục nước béo cò, sớm đã có lo liệu từ trước bị vứt ra ngoài.