Sắc mặt Mộc Ngô Gia đanh lại, gật đầu thật mạnh, vẻ mặt Từ Hồng Nho tươi cười nói.
- Bổn tọa nghe nói, trước đây nửa tháng. Ngươi nhìn thuận mắt thị nữ bên cạnh Mộc Thục Lan muốn kéo sang dùng cho mình lại bị tiểu Lan mắng cho một trận. Sau việc đó còn muốn tra xét sổ sách của ngươi. Ngươi ở chỗ Mộc Ngô Chân bên kia quỳ ba canh giờ, hiện giờ người bên cạnh tiểu Lan đều khinh thường ngươi chẳng phải sao?
Nói một câu, sắc mặt Mộc lão tứ Mộc Ngô Gia liền trở nên khó coi một chút. Đợi tất cả nói xong, Mộc Ngô Gia đứng thẳng bật dậy khỏi ghế, thậm chí không màn tới hán tử ở sau lưng đã móc ra chủy thủ, y chỉ lắp ba lắp bắp nói.
- Ngươi... ngươi làm sao biết được. Ai... ai nói cho ngươi...
Từ Hồng Nho lắc đầu, người ở đằng sau Mộc Ngô Gia thu chủy thủ lại, Từ Hồng Nho cười nói.
- Tất cả đều là từ Văn Hương mà ra, bổn tọa thân là Giáo chủ, giáo chúng, hương chúng lẽ dĩ nhiên phải trung thành bẩm báo. Bổn tọa lại có gì không biết được ở đây sao?
Nói xong câu này, Từ Hồng Nho khoát tay, ra hiệu Mộc Ngô Gia ngồi xuống, giọng điệu ôn hòa nói.
- Ta cũng gọi ngươi một tiếng tứ đệ. Con người của ngươi nhanh nhẹn dũng mãnh, cẩn thận khôn khéo. Nhiều năm như vậy ta cũng biết rõ, cũng đã từng nói qua với mấy vị hộ pháp và tôn giả. Ngươi làm Hội chủ một phương đúng thật là làm nhục nhân tài rồi.
Mộc Ngô Gia giọng điệu lạnh lùng nói, tuy nhiên thanh âm lại không lớn.
- Chuyện của Mộc gia ta không cần ngươi tới quản. Danh phận Giáo chủ này của ngươi cũng là tạm thay quyền mà thôi. Mộc gia chúng ta chỉ biết chính thống của Loan Châu.
Từ Hồng Nho lúc này lại không có chút nào không hài lòng, chỉ đành gật đầu nói.
- Vương gia chính là hậu duệ của tiên nhân. Lúc này chuyên tâm tu hành, chẳng màn tới những chuyện thế tục này. Việc của giáo phái, giáo chúng cung phụng, hết thảy đều là bổn tọa gánh vác lấy. Đây cũng là pháp chỉ của Loan Châu. Mộc tứ đệ, lời này của bổn tọa không sai chứ?
Mộc Ngô Gia không có thốt nên lời, Từ Hồng Nho cười lại nói.
- Mộc gia của ngươi tôn sùng Vương thị. Thánh Nữ trước mắt này quả thật có được tình cảnh hưng thịnh. Nhưng ta cũng hỏi thử một câu, ngày sau làm lớn hơn nữa, Mộc nhị ca sẽ làm cái gì, khẳng định sẽ mời con cháu Vương gia lại đây kế thừa đại vị chánh thống. Bổn tọa cũng không có gì nói được ở đây, nhưng bổn tọa hỏi lại tứ đệ ngươi một câu. Đến lúc đó tiểu Lan gả cho người Vương gia, nhị ca ngươi là tay trái tay phải thân tín nhất của người Vương gia. Tứ đệ ngươi thì sao? Sẽ tốt hơn bao nhiêu so với hiện giờ?
Từ Hồng Nho giao thiệp nhiều năm với huynh đệ Từ gia, đầu hiểu rất rõ lẫn nhau. Lời này vừa nói ra, Mộc Ngô Gia sửng sốt, muốn phản bác chần chừ hồi lâu lại không nói ra khỏi miệng.
- Nếu như ngày sau thật làm được lớn ngược lại còn tốt, ngân lượng các ngươi kiếm được gần như đều phải tiêu xài hết sạch. Hiện tại như thế này. Phủ Đông Xưởng đã nắm ở trong tay chưa? Coi như phủ Đông Xưởng nắm được rồi, cũng chỉ là một phủ be bé mà thôi, lại có gì đáng chia chác hay sao? Bổn tọa bên này không nói nghĩ chắc ngươi cũng biết. Sơn Đông, Hà Nam, Nam Bắc Trực Lệ...
Từ Hồng Nho từng câu hỏi thốt ra, mắt nhìn chằm chằm Mộc Ngô Gia trước mặt.
Mộc Ngô Gia ngập ngừng mấy lần, cũng phải nóng vội, nâng cao thanh âm nói.
- Ngươi nói lời này có ích lợi gì, khoe khoang mình to lớn sao? Người Mộc gia không thèm.
Từ Hồng Nho nói nốt lời còn lại.
-... Cho riêng ngươi một phủ, để cho ngươi làm Hội chủ. Năm năm không cần triều cống. Hoặc là tới tổng đà làm tôn giả, cai quản một phương làm phụ tá đắc lực cho ta. Ngươi cảm thấy thế nào?
Mộc Ngô Gia nãy giờ trừng mắt muốn phát giận, nhưng nghe được Từ Hồng Nho nói câu này, trước tiên là sửng sốt, lập tức mở to mắt nhìn trân trối đối phương, hơi thở cũng theo đó nặng nhọc hơn.
Mộc Ngô Gia nói lắp bắp.
- Lời này của ngươi... ngươi là thật chứ?
Chỗ Hội chủ quản hạt kích cỡ khác nhau, để thuận tiện khống chế, thường thường một huyện hai huyện đặt một Hội chủ, thậm chí trong một huyện có tới hai gã Hội chủ. Một phủ đặt một Hội chủ bằng với việc để cho gã Hội chủ này làm chúa tể một phương, thật như không chịu quản hạt của ai.
Lại càng không cần phải nói năm năm này không cần triều cống, chẳng khác gì toàn bộ quyên góp, tiền hương khói thuộc về tài sản của Hội chủ. Về phần tôn giả này lại giống như Phó giáo chủ, khi tuần tra các nơi cũng giống như Giáo chủ đích thân tới, ở tổng đà thì tham dự sách lược của giáo phái, là nhân vật rất trọng yếu.
Hai điều kiện này của Từ Hồng Nho cho dù là cái nào cũng đều là đãi ngộ sâu dày, thậm chí dày đến mức làm cho người ta không cách nào tin nổi.
Đối với câu hỏi Mộc Ngô Gia nói ra, Từ Hồng Nho cũng không trả lời chỉ là cười dựa vào lưng ghế. Mộc Ngô Gia thở phì phò mấy hơi nặng nhọc, gần như là nghiến chặt răng khi nói.
- Mộc gia tự có cục diện của mình, đợi Loan Châu thánh nhân rời núi, Mộc gia ta lấy được hà cớ nào chỉ có ngàn lần vạn lần thứ đó.
Một gã hán tử đằng sau bước lên rót trà cho Từ Hồng Nho. Gã nhấm một ngụm sau đó thản nhiên nói.
- Mộc tứ đệ, nhiều năm như vậy ngươi vẫn xem không hiểu sao? Thánh nhân Loan Châu nếu như rời khỏi được, nếu như sẵn lòng rời khỏi, lại tại làm sao để cho bổn tọa đến làm chức Giáo chủ này. Mộc gia các ngươi nếu như lớn mạnh như vậy, tại sao hôm nay mới có được Liên Thành. Nếu như tam ca ngươi ở đây, lời của ngươi nói có mấy phần đáng tin. Nhưng hiện giờ, một mình tiểu Lan tiểu cô nương, cho ra được bao nhiêu chủ ý cho các người?
Nói một câu, Mộc Ngô Gia cúi đầu thấp một chút, Từ Hồng Nho thì lại hăng hái trào dâng, cực kỳ tin tưởng nói.
- Nhiều năm như thế tất cả chẳng lẽ còn không hiểu rõ. Muốn truyền hương thiên hạ, chỉ có cách dựa vào bổn tọa. Mộc tứ đệ, bổn tọa hiện giờ cho ngươi một phúc duyên, ngươi ngẫm nghĩ thật kỹ. Bỏ qua phúc duyên này về sau ngươi sẽ như thế nào?
Thân mình Mộc Ngô Gia chấn động, cúi đầu im re trầm ngâm hồi lâu sau đó mới mở miệng nói.
- Từ đại huynh, khắp nơi khắp chốn phủ Đông Xưởng là tai mắt của nhà ta. Ngươi tới đây có tiện không? Nếu như có phiền phức, tiểu đệ giúp một tay.
Từ Hồng Nho nhìn thoáng qua một lượt cười nói.
- Tai mắt của nhà các người cũng là hương chúng giáo ta, không có gì phiền phức cả. Nếu như ngươi cảm thấy không tiện, đi trước một bước. Bổn tọa rất lâu không tới Liên Thành bên này, cũng muốn đi dạo ngắm nhìn thử.
Mộc Ngô Gia ngồi trên ghế chần chừ chốc lát, lại yên lặng đứng lên, cũng không nói lời từ biệt gì cả, cứ như vậy xoay người đi xuống lầu.
Sáu gã hán tử có một người đi theo xuống, còn có người đứng ở cửa sổ ngó xung quanh bên dưới. Từ Hồng Nho thì lại chậm rãi uống trà ăn điểm tâm, xem điệu bộ của gã nhìn thế nào cũng không ra có điểm gì giống như Văn Hương Giáo, nói là người giàu sang phú quý tới từ kinh thành hoặc là Giang Nam thật đúng là càng khiến cho người ta tin tưởng.
Không bao lâu gã hán tử cùng đi xuống chạy trở lại bẩm báo.
- Mộc tứ đã đi theo chân đại đội rồi, không làm gì khác.