Nhìn một lượt bốn phía, nhận ra mấy chục người trẻ tuổi mạnh khỏe cầm trường mâu đã kéo tới vây quanh. Lẽ ra nhân mã đối đầu bộ tốt, chiếm lấy ưu thế tuyệt đối, nhưng hàng ngũ và khí thế những người trẻ tuổi trước cổng thành này còn những lưu manh sai dịch này nữa đều có điệu bộ muốn ra tay, ngay cả mười mấy gã thủ thành áo mục giáp nát rách be bét thủ trước cổng thành kia cũng rút ra binh khí.
Nhìn thấy tình hình không êm xuôi, lập tức một tên cưỡi ngựa vội vàng hô lên lai lịch của mình.
- Phùng gia của Dương Châu phái người tới chúc mừng Triệu công tử.
Lời này vừa nói ra, tình cảnh khẩn trương mới nãy lập tức buông lỏng không ít. Trên mặt một đám người vừa rồi kiếm bạt cung giương cũng có nét cười. Binh lính thủ cổng thành cũng cả mặt chồng chất nét cười nói.
- Hóa ra là chúc mừng ngày vui của Tiến gia. Tiểu nhân thật là đắc tội, vẫn xin các vị lượng thứ. Tuy nhiên xe ngựa vào thành đều phải tra xét, vẫn mong các vị thông cảm.
Sau khi nói xong, sai dịch và bọn lưu manh đều tiến lên trước, mặc dù chào hỏi khách khí nhưng vẫn dứt khoát phải lục soát xe ngựa.
Cử chỉ này khiến hơn mười mấy người cưỡi ngựa của đội nhân mã sắc mặt quả thật rất khó coi, tuy nhiên kết cục như này cũng chỉ có cắn răng nhẫn nhịn thôi.
Kiểm tra rất nhanh đã được báo lại.
- Đều là lễ vật chúc mừng.
Lúc này trên mặt mọi người đều có nét tươi cười khách khí niềm nở để cho đoàn người tiến vào.
Vốn rằng quy củ vào thành phải để cho thủ vệ cổng thành chút lợi lộc, nhưng việc vừa mới xảy ra, đám người Phùng gia cũng không còn tâm tình cũng lười để ý tới, khinh khỉnh vào thành, chỉ để lại những người trấn thủ cổng thành kia bàn tán xôn xao.
- Vốn tưởng rằng gia đinh Tiến gia đã đáng gờm rồi. Ngươi nhìn xem những người Phùng gia đưa lễ vật tới này. Chà chà, nhìn giống như thân vệ của Chu tham tướng, thật là tinh nhuệ.
- Nghe nói Phùng gia xuất thân chính là người bên cạnh tiên đế. Ngay cả quan binh cũng điều động được. Kỵ binh như thế thì có gì hiếm lạ. Khổng lão hổ kia lúc khí phách nhất cũng không dám ngăn cản thương đội xe ngựa của Song Mã Kỳ. Khó lường lắm nha.
- Cho dù hạng người như vậy, cũng phải đưa lễ vật chúc mừng Tiến gia. Tiến gia chúng ta thật rất giỏi.
- Cọng lông thằng nhỏ nhà ngươi hiểu cái gì. Muối lậu muốn đi qua Từ Châu, sao cũng phải đánh tiếng chào hỏi mới được.
Bên này không ngừng bàn tán, cổng tây bên phía Từ Châu lại có cảnh tượng khác, tuy nói mùa thu trời lạnh, nhưng mặt trời hiện ra, tất cả phơi nắng đều rất thoải mái. Người nên vào thành chúc mừng đã tới rồi, người khác đều là lão bá tánh bình thường, cũng không cần phải để mắt tới quá nhiều. Tất cả vô tình chợp mắt ở chỗ nào đó, thậm chí dựa vào chân tường thành ngủ gà ngủ gật.
Một gã lưu manh là người cũ trước kia đi theo Trần Nhị Cẩu, nhưng quen biết không tệ với Lưu Dũng, lòng dạ phập phù lo lắng cuối cùng không có chịu vạ lây. Bản thân lăn lộn ra được cái chức tiểu đầu mục, sống rất thoải mái. Y cũng được coi là lão luyện, lại có lai lịch, ở bên này cũng tùy tiện chút, không biết từ chỗ nào moi ra được một tấm chiếu cỏ, cứ như thế rải trên mặt đất, nằm ở nơi đó híp mắt xem đám người tới tới lui lui trước mặt. Bọn người khác thì đông một đám, tây một đám nói cười rỉ rả.
Thời điểm đang nhàn nhã, lưu manh kia nhảy dựng lên khỏi mặt đất, tóm lấy một đầu mục sai dịch bảo chạy tới một phía. Bên phía đó có hai đội trưởng Triệu Tự Doanh sắp xếp trong đó, mấy người rỉ tai nhau chốc lát, lập tức lại tản ra, tự từng người truyền đạt lại mệnh lệnh cho người của mình.
Bọn họ ở nơi này người nào bận rộn việc của người nấy, người ra vào ở cổng thành có người để mắt theo dõi, có người cảm thấy kỳ quái nhưng không để ý tới.
Không ngờ rằng sau chốc lát ngắn ngủi, bọn sai dịch chặn ở một đầu con đường, gia đinh Triệu Tự Doanh chặn ở hai bên con đường, bọn lưu manh và thủ vệ cổng thành chặn cứng cổng thành đã bịt kín nơi này lại.
Lưu manh kia hô to nói.
- Ngươi, chính là kẻ đội mũ mềm đó, còn có bốn người mang nón tre kia nữa. Đều không được nhúc nhích.
Mấy người bị y quát đó cả người run lên, hô xong câu này, ánh mắt lưu manh kia đảo khắp một lượt, lập tức lớn tiếng nói.
- Bảo người của các người chớ làm càn. Bằng không giết không cần hỏi.
Những lời này hô lên, bọn sai dịch rút đao ra, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh trường mâu nâng ngang, đồ vật trong tay bọn lưu manh cũng rút hết ra, lập tức sát khí lẫm liệt.
Trên đương chỗ không bị bịt kín lập tức có tiếng gà bay chó chạy, bọn người qua đường đầu tiên là chạy ra, sau đó đứng lại xem náo nhiệt. Còn số người bị vây thành một đám kia sợ tới mức không dám nhúc nhích. Đao thương búa kích đều lóe ra khí lạnh, vừa có gì không ổn đã giết tới nơi rồi. Ai dám nói bậy làm càn nữa?
- Cái tên mang nón mềm kia là đầu sỏ. Bốn người mang nón tre kia là nữ cải nam trang. Đằng sau còn có một, hai, ba...
Lưu manh kia chỉ chỉ trỏ trỏ nói.
- Mười lăm tên này đều cùng một phe.
Nói tới đây, tên lưu manh lại quát to tiếng nữa.
- Nói bọn bây chớ có mà làm loạn. Rút tay từ trong ngực ra, bằng không thật muốn bọn ta đại khai sát giới sao.
Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh nâng ngang trường mâu đi về phía trước một bước, đám người vây ở bên trong sợ hãi vang lên tiếng khóc hô.
Người trung niên đội mũ mềm đằng trước kia chậm rãi quay đầu, trầm giọng nói.
- Tiểu Cổ, chớ làm loạn. Bảo người bên cạnh cũng đừng làm loạn.
Mấy người trẻ tuổi ốm yếu đội nón tre bên cạnh gã đã ôm mặt khóc lên.
Cái tên Tiểu Cổ bị gã gọi tới nghe thấy lời này nghiến răng, tay luồn vào trong ngực lại rút trở ra, mười mấy người vây xung quanh đều hậm hực cúi đầu.
Bọn sai dịch đầu mục thấp giọng mắng một câu.
- Con mẹ nó! Hên là nơi này để sẵn dây thừng và xích sắt bằng không vẫn không biết làm thế nào nữa.
Từng bộ đồ vật này nọ được lôi ra.
So với vẻ lo lắng của đám người, tên lưu manh nhận ra chuyện không đúng kia lại đắc ý khác thường, không đợi người khác mở miệng, chính y đã vô cùng đắc ý nói.
- Một đám người giả vờ không quen biết nhau, nhưng trong lúc đi đứng không ngừng nháy mắt ra hiệu cho nhau nói rõ ra chính là cùng một hội. Giữa ban ngày ban mặt, lại còn nữ giả nam trang, lại còn giả vờ không quen biết. Đây khẳng định có quái lạ, hà huống chi là ngày đại hỷ này.
Bên cạnh có lưu manh ngưỡng mộ nói.
- Lão ca ngươi thật là có phúc. Tiến gia đối với người có công đều rất hào phóng.
Vị này muốn khách khí khiêm tốn lại không dày mặt được, chỉ đành ở đó cười trừ.
Ngoài thành khắp chốn chơi bời, trong thành lại vui mừng hớn hở, cùng một khung cảnh vui vẻ. Rất nhiều tân khách đã từ ngày ba mươi tháng chín tới trong thành, chính là để giáp mặt đưa lễ vật chúc mừng Tiến gia, nói mấy câu khách sáo đắp nối giao tình. Triệu Tiến bên này từ sớm đã đón dâu trở về, tất cả đều chiếu theo thân phận địa vị xếp hàng tiến lên trước. Trong ngày đại hỷ này, Triệu Tiến đều lễ độ chào hỏi từng người một, khuôn mặt tươi cười ứng phó.