Ngựa của kỵ binh thỉnh thoảng phát ra vài tiếng hí, trong đội ngũ gia đinh có thể nghe thấy có người khóc nức nở.
Tiếng trống ngừng lại, mọi người ngẩng đầu. Triệu Tiến nhìn thấy trong đám gia đinh dưới đài không ít vành mắt đỏ ửng, thần sắc lại trở nên kiên định hơn chút. Tưởng nhớ và lễ tiết thế này khiến bọn họ biết chết cũng sẽ không chết vô ích, sẽ được người ta coi trọng và tiếc thương.
Triệu Tiến liếc nhìn Lưu Dũng ở bên cạnh một cái, Lưu Dũng bước lên trước hai bước, lớn giọng hét.
- Gia đinh thương vong đều có sắp xếp chu cấp. Gia quyến mỗi năm năm lượng bạc, năm gánh lương thực, người bị thương tất cả đều do Triệu Tự doanh chăm lo. Khi thương thế tốt hơn sẽ sắp xếp công việc sau, danh sách những anh em bị thương vong đều được ta lưu giữ ở đây, bất cứ người nào có nghi vấn, bất cứ lúc nào cũng sang đây kiểm chứng được.
Cho dù mọi người sớm biết quy định này, nhưng nghe được “năm lượng bạc, năm gánh lương thực” thì ở bên dưới không ít ánh mắt vẫn cứ sáng lên, trên mặt tân khách vây xem ở hai bên đều kinh ngạc, có người càng mang vẻ ngưỡng mộ. Đãi ngộ này được đấy, hộ nghèo lập tức trở thành hộ thường thường bậc trung rồi, thực sự là chết cũng đáng.
Bốn phía truyền ra tiếng trao đổi ồn ào, Triệu Tiến khoát tay, tiếng trống vang lên dồn dập, xung quanh lại yên tĩnh lại, Lưu Dũng lùi lại, Triệu Tiến lớn tiếng nói.
- Lần này mọi người anh dũng làm đầu, người người đều là hảo hán của Triệu Tự Doanh, người người đều là hảo hán của Từ Châu, nhưng cũng có mấy kẻ bại hoại bỏ chạy khi lâm trận. Có hai kẻ đã bị giết trong loạn quân, có một kẻ cũng trở thành tàn phế, đưa lên đây.
Việc này sớm đã chuẩn bị xong rồi, một gã trẻ tuổi thân hình xiêu vẹo được hai gia đinh lôi lên, vứt thẳng trước đài gỗ, bên cánh tay phải của người thanh niên này đều được băng bó, thần sắc thảm bại, quỳ ở đó cả người run rẩy.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Thế trận của Triệu Tự Doanh chúng ta là cách giết người, lại là chỗ của người sống. Lúc thiên quân vạn mã đó, ngươi ở trong trận, chém giết mạnh mẽ, tự bảo hộ lấy nhau cũng rất cứng chắc. Nhưng ngươi muốn chạy, tự đưa mình vào chỗ chết, cũng đưa những anh em xung quanh ngươi vào chỗ chết. Ngươi cho dù là tìm được một con đường sống, Triệu Tự Doanh vẫn có quy củ trị ngươi.
Nói xong những điều này, người trẻ tuổi dưới đài đã xụi lơ, chỉ ở đó khóc lóc xin tha mạng, Triệu Tiến quay đầu hỏi Trần Thăng.
- Trần Thăng, lâm trận bỏ chạy, Triệu Tự Doanh chúng ta có phép tắc gì trừng phạt?
Trần Thăng lớn tiếng nói.
- Một trăm côn lớn, đánh chết trước mặt mọi người.
Triệu Tiến gật đầu, phất tay xuống dưới nói.
- Động thủ.
Lại có người khiêng thanh gỗ to như cái miệng bát lên, hai tên gia đinh lực lưỡng đứng ra khỏi hàng, tay cầm đại côn giơ lên đập xuống. Triệu Tiến để ý một gia đinh lúc xuống tay nhìn lên trên đài một cái, Triệu Tiến liếc qua, thấy chính là Cát Hương đang nháy mắt ra hiệu cho y.
Côn đầu tiền dồn sức nện mạnh lên đầu của tên lính bỏ trốn này, co giật vài cài, cả người liền không còn động đậy, côn tiếp theo mang theo tiếng gió thổi vù vù, thân thể đã không còn bất cứ cử động nào nữa.
Triệu Tiến không nói gì không chút biểu cảm nhìn hành hình. Hắn biết tên gia đinh lâm trận bỏ trốn này là thủ hạ của Cát Hương, chỉ có điều lại không ngờ Cát Hương mềm lòng như vậy bảo người khác giúp thủ hạ của mình được thoải mái.
Lúc đó bị lưu dân phản kích đánh tan, bản đội Triệu Tự Doanh vẫn tốt, hai đội khác đều tán loạn, nhưng đa số người lần nữa tập hợp lại chiến đấu, nhưng cũng có bốn người bỏ trốn, ba người chết trong loạn lạc, một người trọng thương tàn tật, nhưng quân pháp vô tình, nên xử trí thế nào thì xử trí thế ấy, lần hành hình này, vừa hay khiến đám gia đinh lấy đó làm gương.
Một trăm gậy đánh xong, thi thể tên lính bỏ trốn đó đã nát bấy, không thành hình người nữa. Khách mời hai bên không ít người đều cúi đầu không nhìn, càng có người sắc mặt trắng bệch. Triệu Tiến không thèm để ý đến điệu bộ của bọn họ, thủ đoạn sửa trị người của hương dũng đoàn luyện các nơi càng tàn khốc, các loại khổ hình, chẳng qua lúc động thủ những người cao cao tại thượng này sẽ không ở đấy mà thôi.
Có người khiêng cát mịn đến, phủ lên vết máu còn lưu lại chỗ hành hình, điều này khiến cho tình cảnh tiêu điều trong bãi thoải mái hơn chút.
Triệu Tiến nói to.
- Chư vị huynh đệ, Triệu tự Doanh lúc trước phân ra lão binh tân đinh, phân đội biên chế cũng có chỗ khác nhau lớn nhỏ, hiện giờ các vị đều đã từng huyết chiến ở sa trường, đều là lão binh.
Những lời này nói xong, mỗi một gia đinh trong Triệu Tự Doanh đều thẳng lưng ưỡn người.
- Mấy ngày trước Triệu Tự Doanh chiêu mộ tân đinh tổng cộng hơn hai nghìn ba trăm người, người nhiều rồi, biên chế cũng phải chế định lại, Triệu mỗ sẽ tuyên bố.
Triệu Tiến dừng một chút ở đây, khắp hiện trường đã hoàn toàn yên tĩnh, mỗi người đều đợi Triệu Tiến mở lời.
- Triệu Tự Doanh chúng ta phân thành năm cấp, cấp thứ nhất là Đinh doanh, cấp thứ hai là Sĩ doanh, cấp thứ ba là Úy doanh, cấp thứ tư là Giáo doanh, cấp thứ năm là Tướng doanh.
- Tân đinh mới vào Triệu Tự Doanh là Đinh doanh, mỗi tháng phát ba mươi văn chi dùng, Sĩĩ doanh mỗi tháng phát hai trăm văn, Úy doanh mỗi tháng phát hai lượng bạc, Giáo doanh mỗi tháng phát mười lượng.
- Các đội vốn đã có trước đây giải tán tổ chức lại, sau khi cải biên mười người một đội, mỗi đội lập một đội trưởng, đội trưởng do Sĩ doanh đảm nhiệm. Cứ mười đội thành một liên, liên trưởng do Úy doanh đảm nhiệm. Cứ mười liên thành một đoàn, đoàn trưởng do Giáo doanh đảm nhiệm. Ngoài ra chọn lấy bốn liên tinh nhuệ, một đội cung tiễn hợp thành đội Tân Vệ. Đội trưởng đội cung tiễn bằng với đội trưởng một liên, do Úy doanh đảm nhiệm, đội trưởng đội Tân Vệ bằng với đội trưởng một đoàn, do Giáo doanh đảm nhiệm. Đội nhân mã chia riêng thành bốn đội khác, mỗi đội ba mươi người, người dẫn đầu bằng với đội trưởng một đoàn, do Giáo doanh đảm nhiệm. Một đội gánh vác việc bảo hộ bên trong doanh, đội trưởng là Giáo doanh, số người không định trước.
- Các đoàn các đội hợp thành Triệu Tự Doanh, Triệu mỗ là Doanh chính, cấp bậc là Tướng doanh, thống lĩnh Triệu Tự Doanh.
Triệu Tiến lớn tiếng tuyên giảng trên đài cao, bọn huynh đệ bên cạnh hắn, đám gia đinh bên dưới đài, thậm chí đến khách mời hai bên đều tập trung tinh thần chú ý lắng nghe, thậm chí còn có người lấy giấy bút từ trong hộp gỗ ra, rồi ghi chép lại. Quân chế chính là cơ mật, nhưng Triệu Tiến lại không hề giấu diếm bọn họ điều gì, bởi vì những người này đã là đồng minh rồi.
- Đội trưởng mỗi đoàn có Vệ binh tận trung, mỗi đoàn có một viên phó đội trưởng cấp bậc là Úy doanh, có một tay trống, một tên thổi kèn, một tên chưởng kỳ. Tay trống, thổi kèn do Si doanh đảm nhiệm, chưởng kỳ do Úy doanh. Năm tên Hiến doanh cấp bậc là Sĩ doanh, lúc Hiến doanh có việc do đội trưởng mỗi đoàn chỉ huy, lúc không có việc gì thuộc về đội trưởng đội Nội Vệ.
- Doanh chính thống lĩnh hết tất cả đội Thân Vệ, đội nhân mã, đội Nội Vệ. Đặt ra một tổng quản, một quản sự công văn giấy tờ, một người quản sự phòng thu chi. Ba người tổng quản, văn thư và quản thu chi chỉ nghe theo Doanh chính, không nằm trong cấp bậc Triệu Tự Doanh.
Khắp nơi yên tĩnh, năm cấp bậc Đinh doanh, Sĩ doanh, Úy doanh, Giáo doanh, Tướng doanh, tương ứng với các chức vụ trong Triệu Tự Doanh. Đám gia đinh trong Triệu Tự Doanh thần sắc hưng phấn không yên, bọn họ biết mình sắp nhận được một chỗ trong năm cấp bậc này, nhưng sẽ có chức vụ thế nào thì thật khó nói. Những người khác cảm thấy rung động, Triệu Tự Doanh này quả nhiên không tầm thường, quy củ này lại ghê gớm như vậy, nghe liền khiến người ta kính nể, ngẫm nghĩ cẩn thận nền nếp bên trong càng lớn, có mấy người khắp mặt hồ đồ, có vài người thì phải giả vờ vẻ mặt hồ đồ, vẫn là đừng có nghĩ kỹ thì tốt hơn.
Triệu Tiến nói xong những điều này, vừa giơ tay, tiếng trống vang lên, mọi người đã biết đây là phải yên tĩnh lại, Triệu Tiến cởi bình bạc bên hông ra uống một ngụm, thấm giọng, thực sự là một hơi nói quá nhiều rồi.
Bốn phía yên lặng, trong ánh mắt mong chờ của mọi người, Triệu Tiến lại lớn giọng nói.
- Triệu mỗ bắt đầu bổ nhiệm.
Những lời này nói ra, cả hiện trường vốn đang yên tĩnh lại càng yên tĩnh hơn, Triệu Tiến nhìn trái phải, cười nói.
- Đội trưởng đoàn thứ nhất, Trần Thăng.
Trần Thăng bước lên trước một bước, cánh tay đặt ngang ngực, sau đó lùi về đội, đứng hàng phía sau Triệu Tiến. Đám gia đinh phía dưới vẻ mặt hưng phấn, quan khách hai bên cũng đều gật đầu, mọi người nhỏ giọng bàn tán, cái ghế này cũng chỉ có Trần Thăng làm được.
- Đội trưởng đoàn thứ hai, Thạch Mãn Cường.
Bổ nhiệm này lại khiến rất nhiều người có chút kinh ngạc, nhưng cũng không cảm thấy có gì bất ngờ, Thạch Mãn Cường ngồi ở chỗ này rất hợp lẽ, cùng với vẻ kinh ngạc của mọi người, Thạch Mãn Cường cũng vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, bước ra trước cố sức ra hiệu chào hỏi.
- Đội trưởng đội Thân Vệ, Cát Hương.
Lúc đoàn chính đoàn thứ hai vừa được báo danh, sắc mặt Cát Hương thay đổi thoáng chốc, thần thái biến hóa bị mấy người nhạy bén nhìn thấy, trong lòng đều có chút khó hiểu. Chức vị bậc này được phân ra, một số người bên phía Triệu Tự Doanh nhất định sẽ được nói cho biết trước, nhìn thế này có vẻ không giống. Nhưng người được chọn làm đội trưởng đội Thân Vệ vừa được tuyên bố, trên mặt Cát Hương mới được thư thái, nhích từng bước đi ra chào hỏi.
Người này cũng rất chính hợp, mấy người huynh đệ, người trung thành bên cạnh Triệu Tiến trên dưới Từ Châu đều hiểu biết rất rõ, mọi người biết rõ ý nghĩa của sắp đặt lần này, đều cảm thấy Cát Hương chính hợp với chức đội trưởng đội Thân Vệ.
- Đội trưởng đội nhân mã, Đổng Băng Phong.
Sắc mặt Đổng Băng Phong rất hưng phấn, sải bước ra ngoài, trịnh trọng hành lễ, mọi người một bên gật đầu, một bên nhỏ giọng bàn tán.
- Đây là con của Thiên hộ đấy.
- Thiên hộ có dùng được khỉ gì, đây là đi theo Triệu gia có tiền đồ, ngươi nhìn toàn cảnh này xem.
- Đội trưởng đội Nội Vệ, Lưu Dũng.
Lưu Dũng ôn hòa bước ra, chào hỏi mọi người, tiếng bàn tán bên dưới nén xuống càng nhỏ.
- Về sau vị này là lão đại giang hồ chợ búa rồi.
- Bản lĩnh giáo huấn người khác của tên Triệu Tiến này quả thực là giỏi, tên Lưu Dũng này xuất thân thế nào, bây giờ là bộ dạng này.
- Đây không phải là bọn Đông Xưởng của Hòa Xưởng Vệ...
Câu nói này nói nửa chừng đã bị người ta chặn miệng lại.
- Ngươi không muốn sống nữa sao?
- Tổng quản và quản sự công văn, Tào tiên sinh.
Nói đến đây, Tào Như Huệ bên dưới mặc một thân áo dài, vấn khăn vuông, nụ cười khắp mặt bước nhanh lên đài, trước mặt Triệu Tiến chắp tay chào, Triệu Tiến cười gật đầu. Như Huệ bên kia đứng dậy nhưng không xuống, cất giọng.
- Các vị, cái chức tổng quản này của tại hạ là tạm thời, quản sự công văn mới là bản chức của tại hạ, các vị chớ nên lầm tưởng.
Không ít người xem bên dưới đều trợn mắt há mồm, tổng quản đấy còn tốt hơn với quản sự công văn gì đó, cái tên hòa thượng hoàn tục nhà ngươi đầu óc có vấn đề rồi sao? Chỉ định của Triệu Tiến ngươi lại dám bác bỏ trước mặt mọi người, cái này cũng quá là không biết phép tắc rồi, quá không hiểu sống chết rồi, hơn nữa mọi người đều nhìn thấy Triệu Tiến nhíu mày.
Nằm ngoài dự liệu của mọi người, sau khi Triệu Tiến cau mày lại thở dài một tiếng, lập tức lắc đầu, ánh mắt nhìn Như Huệ gần như rất bất đắc dĩ, lúc này mọi người đều đang nhìn cử chỉ của Triệu Tiến, nếu có người để mắt tới mấy vị ở bên cạnh, thì sẽ phát hiện ánh mắt của mấy người Trần Thăng nhìn Như Huệ ôn hòa đi không ít.
Bên kia Như Huệ không hề có chút sợ hãi, thản nhiên xuống đài gỗ. Triệu Tiến vẫn đứng ở một bên, giơ tay ra hiệu gõ trống, tiếng trống đè xuống mọi âm thanh ồn ào, sau khi yên tĩnh lại, Triệu Tiến mới cất giọng nói.
- Quản sự phòng thu chi, Chu Học Trí.