Tuy nhiên thân là thân vệ của Thái giám, hưởng thụ như vậy Lý bả tổng cũng không phải gặp được lần đầu, vẫn còn bình tĩnh nhận lãnh.
Trên bàn tiệc rượu, Lý bả tổng không màn tới sắc mặt bọn tăng chúng bên cạnh khó coi, vỗ ngực lớn tiếng nói.
- Đám lừa trọc này làm việc hiểu lý lẽ như thế, chúng ta coi như cho bọn chúng mặt mũi một ngày một đêm. Hôm sau nếu như còn không trả lời, huynh đệ chúng ta sẽ phải cho bọn chúng đẹp mặt.
Bên dưới một trận reo hò khen phải.
Thiếu nữ xinh đẹp bồi bạn, ngày hôm sau dậy không được sớm, phòng cũng đã sáng trưng rồi, vị Lý bả tổng này vẫn còn ôm một ả kỹ nữ ngáy lớn.
Bên ngoài có người khẽ hô gọi.
- Quân gia! Quân gia!
Lý bả tổng mê mang ngắm tịt mắt nói.
- Chuyện gì?
Tăng nhân bên ngoài kia dè dặt nói.
- Chủ trì của tôi mời quân gia đi tiền viện, việc kia có câu trả lời rồi.
Lý bả tổng ôm chặt nữ nhân trong ngực, buồn bực mắng.
- Ông đây còn muốn ngủ lát nữa, bảo chúng chờ đi.
Thanh âm bên ngoài cao hơn chút nữa.
- Quân gia, chủ trì của tôi bảo hiện giờ phải đi sang, bằng không chậm trễ sự tình.
Lý bả tổng sửng sốt, tức thì tỉnh táo lại, hôm qua lúc tới đây nằm ngủ, bọn hòa thượng của Vân Sơn Tự đều nơm nớp lo sợ, đối với đám người của mình không dám mạo phạm mảy may, sao đột nhiên giọng điệu không đúng lắm, hình như cứng cỏi rất nhiều.
Lý Quân đó hùng hùng hổ hổ rời giường mặc xong y phục, sau đó xách đao ra cửa.
- Dư công công cho chúng bây mấy phần nhan sắc. Con mẹ nó chúng bây thật muốn khai trương phường nhuộm. Thật muốn chuốc lấy lửa giận của lão nhân gia ngài. Chớ nói Vân Sơn Tự chúng bây, Từ Châu của bọn bây đều bị san bằng hết.
Tăng nhân trẻ tuổi đợi chỗ cửa ra vào kia sau khi nhìn thấy Lý bả tổng lập tức cúi đầu, thân mình cũng theo đó co rụt lại, dáng vẻ vẫn là sợ hãi, nhìn thấy thế vị Lý bả tổng này buồn bực trong lòng thật cũng tản đi chút ít, có lẽ trước đó mình nghe lầm.
Dư thái giám phái tới tổng cộng mười lăm người, hiện giờ đều đã bị gọi hết tới, mỗi người đều có dáng vẻ còn muốn đi ngủ tiếp, cứ như vậy theo tăng nhân dẫn đường đi về phía trước.
- Lấy được ngân lượng cho công công, chúng ta phải lưu lại ở nơi này vui vẻ thêm mấy ngày. Nơi này đúng thật là tốt hơn Phượng Dương nhiều.
- Nghe nói Bi Châu càng tuyệt vời hơn, nơi đó mới là phồn hoa.
Bàn tán lẫn nhau, còn có người nói tới bọn nữ nhân tối qua, lời lẽ bẩn thỉu xằng bậy không ngớt, tăng nhân dẫn đường phía trước nghe thấy mặt mũi đỏ hồng, chỉ đành cúi đầu bước đi cho nhanh chuốc lấy mấy tiếng cười ha hả của mấy tên thân vệ Thái giám kia, lời lẽ càng lúc càng không chịu nổi.
Chưa đi được bao lâu, đã tới được trạch viện đằng trước. Căn nhà này là phòng ốc bên cạnh Phật điện, lúc có pháp sự thì là thu xếp chỗ ở cho hương chúng, lúc bình thường thì bỏ trống đấy.
Sau khi vào sân trạch viện này, lại không nhìn thấy tăng nhân trên người mặc cà sa nào cả. Những hòa thượng dẫn đường kia đi thẳng tới trước thuận theo một cánh cổng khác đi ra, người đằng sau cũng không có đi theo vào, ngược lại còn thuận tay đóng cổng lại.
- Đây là có chuyện gì?
- Đám lừa trọc này muốn làm thiêu thân hay sao hả.
Lý bả tổng vừa hét to đi ra cổng đã nhìn thấy từ cổng đằng trước một đám tráng niên mặc áo bào ngắn nối đuôi nhau đi vào.
Quan binh của Từ Châu sao? Lý bản tổng lập tức nghĩ tới cái này. Chỉ có quân đội mới có đội ngũ cường tráng chỉnh tề, nghiêm trang bậc này. Tuy nhiên Lý bả tổng lập tức cảm giác có gì sai lầm ở đây. Bọn người này phục sức rất chỉnh tề, tuy nói chỉ là làm từ vải thô, nhưng đều còn mới tinh, từng người một cũng đều có dáng vẻ ăn no khỏe mạnh, cử chỉ điệu bộ càng có quy củ. Đội ngũ như vậy, e rằng là đội thân vệ quân tướng kia mới có được. Ở trên đất Từ Châu này có tầm cỡ như vậy, cũng chỉ có Tham tướng Từ Châu thôi.
Hán tử dẫn đầu mặc áo bào ngắn màu lam, còn có mấy người mặc áo bào ngắn màu xám, người khác đều mặt vải bố màu nâu, thần sắc bình tĩnh nhìn sang bên này, khiến cho người ta cảm thấy trong lòng sợ hãi.
- Các...
- Bây giờ rời khỏi Vân Sơn Tự. Lập tức rời khỏi Từ Châu.
Hán tử mặc áo bào ngắn màu lam nói hai câu đó.
Lý bả tổng sửng sốt, còn quay đầu sang nhìn đồng bọn, nhận ra tất cả đều có vẻ mặt ngạc nhiên, đến lúc này gã mới kịp tỉnh táo lại nhất thời tức giận, xoay người chỉ vào những người đó quát lớn.
- Lão tử là Bả tổng thân binh của Dư công công. Bả tổng thân binh của Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám Dư công công. Ngay cả Thiên tổng Du kích cũng phải lễ phép với lão tử. Một hộ vệ Tham tướng Từ Châu như ngươi, sao dám nói như thế với lão tử hả.
Hán tử kia lạnh lùng nói.
- Chúng ta không phải người của Tham tướng Từ Châu, các ngươi đi hay không đi.
- Không phải Tham tướng Từ Châu? Không cần quản ngươi là của người nào phái tới. Muốn bảo lão tử đi, phải hỏi qua thanh đao này trong tay lão tử.
Bả tổng Lý Quân đó đã lửa giận bốc lên đầu, cũng bất chấp lai lịch của đối phương, rút ngay đao đeo bên hông ra. Một đám thuộc hạ của gã đồng loạt hét vang rút đao ra, khí thế hùng hổ xông tới trước.
Hán tử áo bào ngắn màu lam kia hét to lên một tiếng.
- Người cầm binh khí tiến lên trước, những người còn lại thay đổi binh khí.
Xoay người bỏ đi.
Lý bả tổng đắc ý nhổ ngụm nước miếng trên đất mở miệng mắng.
- Đám chúng bây sợ chạy à, dám giả vờ với ông đây sao.
Lời mới nói ra được một nửa đã chặn ở trong miệng, gã nhìn thấy mấy chục người ở đằng sau nâng ngang trường mâu tiến lên trước. Trong khoảng khắc trong sân lặng ngắt như tờ, hầu kết Lý bả tổng kia nhúc nhích lên xuống, nhìn hàng trường mâu khí lạnh lập lòe trước mặt, chỉ cảm thấy bắp chân có chút run rẩy.
Gã dầu gì cũng là tên Bả tổng, biết thanh đao ngắn này chống lại với trường mâu, căn bản kết cục chỉ có bị người ta đâm chết, hơn nữa nhìn dáng vẻ khí độ này của đối phương, rõ ràng là có khí chất của binh lính tinh nhuệ trải qua trăm trận chiến đấu, những người bên phe mình tửu sắc vô độ, chỉ là hạng người tác oai tác quái, sao mà đánh lại cho được.
Lý bả tổng lập tức đổi bộ mặt tươi cười.
- Có... có chuyện gì từ từ nói hà tất động đao động thương.
Gã cũng vẫn để mắt thấy trên mặt những hán tử khỏe mạnh tuổi tác không lớn trước mặt này có thần sắc khinh miệt, nhưng ai còn màn tới cái này, giữ mạng trọng yếu hơn.
Cái gã hán tử mặc áo bào lam xoay người rời khỏi lúc trước kia cũng đã trở lại. Hiện giờ trong sân có hơn trăm người ai nấy đều cầm trường mâu, mũi mâu phản chiếu ánh mặt trời, cũng làm cho người ta cảm thấy sát khí lẫm liệt.
Đối phương không có chút nào lễ độ.
- Cút ngay! Bây giờ cút khỏi Từ Châu.
Lý bả tổng cũng dè dặt nói.
- Đi ngay, đi ngay. Tuy nhiên đây chính là việc Dư công công sai đi làm, các vị không báo ra danh tính, bảo tiểu nhân sao dám trở về phục mệnh.
Lần này bên phía đối diện không có trả lời, chỉ nâng ngang trường mâu đi về phía trước hai bước.
Tăng nhân Vân Sơn tự cũng không có làm quá thẳng tay, tối thiểu thú cưỡi của đám người Lý bả tổng cũng đều được chăm sóc không tồi, còn dắt thú cưỡi sang cho bọn họ.