Đội ngũ Phùng gia tặng lễ vừa vào thành, lập tức có người tới bên này bẩm báo Triệu Tiến. Vừa đúng lúc bọn họ tới đã gần hoàng hôn rồi, Triệu Tiến bên này cũng có hơi chút rãnh rỗi. Phùng gia đưa một tấm thiếp, Triệu Tiến đã mời người tới.
Người tiến tới kia chính là một kẻ cưỡi ngựa trong đội nhân mã, hắn nói chuyện mang theo nụ cười.
- Tiểu nhân là quản sự ngoại viện của Phùng gia. Thay mặt gia chủ thái gia nhà tôi, chúc mừng ngày vui của Triệu công tử.
Lúc chúc mừng khom lưng ôm quyền, nhưng so với nhưng tân khách cung kính khách sáo trước đó kia, thái độ vị quản sự này thật đúng là không kiêu ngạo, không siểm nịnh.
Mấy huynh đệ bên cạnh Triệu Tiến lông mày đều nhăn tít lại, một quản sự ngoại viện, không ngờ dùng lễ bình thường gặp mặt Triệu Tiến. Phùng gia này là tới chúc mừng hay là tới làm nhục, không tránh khỏi quá vô lễ rồi.
Nói xong câu này, vị quản sự thẳng người lên, lại lễ độ cười nói
- Triệu công tử, hàng hóa Phùng gia qua lại trên đất Từ Châu không ít. Ngày sau kính xin Triệu công tử cho đi qua thuận lợi. Gia chủ thái gia nhà tôi cũng nói qua, ngày sau nếu như Triệu công tử đi Dương Châu, Phùng gia nhất định tỏ rõ tình chủ nhà.
Sau khi chúc mừng nói ra đòi hỏi của nhà mình, lông mày tất cả mọi người càng nhíu càng chặt, theo nét cười của vị quản sự này, không biết ẩn chứa bao nhiêu ý khinh miệt.
Dù sao vẫn còn trên tiệc mừng, đối phương cũng coi như ẩn giấu rất tốt, Triệu Tiến mặc dù trong lòng hiểu rõ, trên mặt cũng chẳng có trở ngại gì, thản nhiên nói.
- Đợi lát nữa yến tiệc bắt đầu, cùng nhau nhập tiệc thôi.
Quản sự Phùng gia kia cười hi hi lại nói.
- Đa tạ hậu ý của Triệu công tử. Tại hạ còn muốn đi bái kiến Chu tham tướng bên kia, sẽ không làm phiền nữa. Chu tham tướng coi như là vãn bối của gia chủ thái gia nhà tôi đã viết thư thăm hỏi sang đó mấy lần. Lần này tới rồi, cũng muốn đi sang báo cho biết mấy tiếng.
Triệu Tiến bình thản nói.
- Vậy thì không giữ khách rồi. Mời tự tiện.
Quản sự cũng không thèm để ý tới thái độ của Triệu Tiến như nào, chỉ chắp tay ôm quyền, sau đó xoay người rời khỏi.
Trần Thăng thanh âm bực tức nói.
- Đây là tới chúc mừng sao hay là tới thị uy. Muốn lấy Chu tham tướng tới dọa được chúng ta chắc?
Mấy gã huynh đệ khác cũng trên mặt có sắc giận.
Kẻ tới khinh bạc, một tên quản sự ngoại viện lại dùng lễ ngang hàng gặp mặt Triệu Tiến, lời lẽ chốn chốn đều nhắc tới Chu tham tướng, đây căn bản không phải cầu Triệu Tiến cho cái tiện nghi trên đất Từ Châu ngược lại là nói nếu như ngươi không cho chỗ thuận tiện, thì hãy nghĩ tới Chu tham tướng bên kia, uy thế ngấm ngầm uy hiếp rất đậm.
Như Huệ cầm một tờ giấy đi sang nói.
- Đông chủ, tờ danh mục lễ vật đã đưa tới rồi. Bạc ròng một ngàn lượng. Gấm vóc hai ngàn thất. Một hộp đồ trang sức. Đồ son hòm xiểng sáu bộ. Phùng gia này đưa lễ vật tới cũng hợp lễ nghĩa. Còn có hai xe ngựa chưa có dỡ hàng không biết tặng tới nhà ai.
Y bên cạnh vừa nói xong nhìn thấy sắc mặt mọi người không ổn, tạm thời dừng lại. Còn chưa đợi y hỏi, Lưu Dũng đã nói ra một số chuyện.
Như Huệ lắc đầu nói.
- Coi Từ Châu như Giang Bắc Nam Trực Lệ. Phùng gia này chính là Khổng Gia Trang và Vân Sơn Tự kia, kiêu ngạo càn rỡ đã quen thói, làm như vậy cũng không có gì kỳ quái. Ngay cả danh hiệu nhà đứng đầu Giang Bắc cũng đám lấy dùng, còn có cái gì không dám nữa.
Nói xong những lời trào phúng đó, Như Huệ cười nói.
- Nghe nói Phùng gia có quen biết người hầu cận trong cung cấm. Những năm nay làm buôn muối chính là lên như diều gặp gió. Văn võ quan viên các nơi, thân hào địa phương, thậm chí giang hồ lục lâm đều theo đó chia lời lãi không ít. Không ít người thật còn đợi làm nô bộc người hầu cho nhà chúng. Nghe nói Tri phủ Dương Châu và Thủ bị Dương Châu ở chỗ Phùng gia đều phải tự xưng là vãn bối. Kinh sư và Nam Kinh bên kia cũng có quen biết thế nào thế nọ. Kiêu ngạo thành thế này cũng khó trách được. Đông chủ, trong ngày vui thế này, không đáng tức giận, không cần để ý tới.
Triệu Tiến cười nói.
- Bất quá chỉ là thằng hề mà thôi. Làm sao phải để ở trong lòng. Nhưng Phùng gia bảo y tới lại bảo y đi Chu tham tướng bên kia, tất nhiên có dụng ý của họ. Thái độ này của Phùng gia, chúng ta nhớ kỹ là được rồi.
Tất cả đều âm trầm sắc mặt gật đầu.
Đang nói, người chủ trì nghi lễ chạy tới, cười thét to nói.
- Tân lang mau tới, đừng ở bên đó lề mề.
Triệu Tiến hô lên một tiếng, mang người đi về phía bên đó, đi được hai bước lại cười nói.
- Đây là Phùng gia phủ đầu tạo uy với ta. Muốn cho biết phải kính sợ, biết khuôn phép. Chúng thật đúng là tự đại.
Cát Hương cười hì hì tiếp lời.
- Khổng Cửu Anh cũng từng nghĩ như vậy.
Tất cả cười vang bước nhanh tới chính đường bên kia.
Một đám người vượt qua cửa, bên cạnh lại có một gã nô bộc dáng vẻ như lưu manh đứng ở nơi đó, ánh mắt mấy người tức thì nhìn sang, tuy nhiên cũng không cần đề phòng. Người được cho tới chỗ này, nhất định trải qua mấy lượt tra xét. Nô bộc này vừa nhìn thấy mấy người Triệu Tiến, vội vàng khom người quỳ xuống ngẩng đầu dè dặt nói.
- Dũng gia, có việc bẩm báo.
Lưu Dũng vội vàng nói.
- Các vị đại ca hãy đi trước. Đi theo ta sang đây hẵn nói.
Đám cưới lần này hộ vệ trên dưới là do Nội Vệ và Thân Vệ gánh vác. Các liên trưởng Thân Vệ sớm đã vào chỗ, nhưng bọn tai mắt thám tử của Lưu Dũng thì lại ở các nơi, tên này không lẽ nào từ bên ngoài tới đây.
Không quá lâu, Lưu Dũng đã có mặt trong đám cưới, lúc này nghi lễ đã bắt đầu rồi. Bóng đêm sập tới, kẻ thông minh đã treo đèn lồng chữ hỷ lớn xung quanh chỗ làm nghi lễ, chiếu gọi xung quanh trạch viện của Triệu gia. Bọn nhà bếp tới từ Vân Sơn Lầu và Bài Cốt Trương đang ở nhà bếp dựng tạm bợ cách đó không xa ở đó bận rộn, mùi hương rượu và thức ăn phiêu đãng truyền tới.
Bái thiên địa, bái cao đường, phu thê giao bái, đủ loại nghi lễ, vui mừng hớn hở đi hết một lượt. Bọn huynh đệ Triệu Tiến lớn tiếng hò hét cười vang, Triệu Tiến cũng khó tránh khỏi có chút bứt rứt và xấu hổ. Đây khiến cho mọi người càng cảm thấy mới mẻ. Đi xong hết một lượt, tân nương được đưa vào phòng hoa chúc, tân lang Triệu Tiến thì phải mời rượu đãi khách.
Phong tục các nơi đều không kém nhau mấy, tân lang phải kính rượu tới từng bàn, dùng chung rượu uống từng chút văn nhã. Bên phía Từ Châu quen thói dùng chén lớn, tuy nhiên trong chén tân lang đều là nước lã.
Lưu dũng lại tới thấp giọng bẩm báo một tiếng.
- Đại ca, Tề Tam của đội nhân mã có chút cổ quái. Nghe nói là sau khi nhìn thấy quản sự của Phùng gia kia mới cổ quái. Tiểu đệ trước sắp xếp người theo dõi sát sao rồi.
Triệu Tiến vẻ mặt mang theo nét cười gật đầu, giơ ly rượu lên chạm với Thái cử nhân. Trên mặt Lưu Dũng cũng chồng chất nét cười, cùng thái độ tân lang cụng ly với mọi người trên bàn.
Vừa mới kính xong một bàn này, lại thấy Triệu Chấn Đường một tay giơ bầu rượu sang cười nói.
- Tất cả hãnh diện, chúng ta uống một chén.