Từ Trân Trân che lấy miệng khẽ cười, mang theo vẻ quyến rũ, động lòng người mà Triệu Tiến chưa từng thấy bao giờ. Triệu Tiến bất giác nhin thấy có chút đờ người ra.
- Phu quân khẩu khí thật là lớn. Cho dù Triệu Tự Doanh của phu quân có mở rộng ra nữa, bây giờ cũng không thể to bằng gia nghiệp của Từ gia, phu quân còn dám nói nữa không.
Triệu Tiến nói đến lạc cả giọng.
- Từ gia của các ngươi chẳng qua chỉ là lớn mà thôi. Ngoài lớn ra chẳng có gì khác đáng nói.
- Phu quân làm sao vậy?
Triệu Tiến cười hỏi.
- Nàng đêm nay chỉ là muốn nói chuyện với phu quân về gia nghiệp sao?
Từ Trân Trân sững người, đôi gò má đỏ ửng lên.
Đám cưới cũng không chỉ là tiệc mừng động phòng. Ngày hôm sau còn có một số lễ nghi cần phải làm. Giả dụ nói với tân nương phải đi bái kiến bố mẹ chồng, dâng trà vấn an. Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa cũng không chú trọng điều này. Hà Thúy Hoa lại càng sốt ruột thúc giục Triệu Tiến và Từ Trân Trân phải sớm có con. Mẫu thân Hà Thúy Hoa còn nói xương cốt mình vẫn còn tốt, có thể giúp bọn họ trông nom con nhỏ.
Làm xong những lễ nghi này, đám nha hoàn lại bắt đầu bưng bê sổ sách và những lời nhắn của bọn quản sự trong nhà Từ gia đi vào trong viện. Ở phòng khách còn đặt một bức bình phong, có một số việc cần phải gặp thẳng mặt xử trí. Từ Trân Trân bắt đầu bận rộn. Triệu Tiến thì lại đi ra doanh trại của Triệu Tự Doanh ở nơi để hàng. Hắn cũng có khá nhiều việc cần làm.
Cử chỉ như nay của đôi vợ chồng son khiến cho Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa phải cười khổ, nhưng cũng chẳng có cách nào. Trong sự việc này, Từ Bản Vinh cũng chung một lời, hai bên thân gia đều là cười khổ, đành phải chịu.
Đi sang nơi để hàng bên này, từ đám huynh đệ đến gia đinh phía dưới, mọi người đều không thiếu được vài câu chúc mừng việc hỷ, sau đó ai vào việc của người đấy.
Lưu Dũng nhỏ giọng nói.
- Đại ca, tối qua Tề Tam nói muốn gặp đại ca, nhờ tiểu đệ sắp xếp vào hôm nay, hẳn là vì có liên can đến biểu hiện không đúng tối qua. Hai huynh đệ của bọn họ cũng có được tin tức, hiện nay cũng đã kịp về tới rồi.
Triệu Tiến gật gật đầu, vẫy tay gọi đám huynh đệ ở gần tới. Thạch Mãn Cường đã trở về Hà Gia Trang trước. Hai đoàn, luôn có một đoàn phải trấn giữ bên đó. Triệu Tiến mở miệng nói.
- Chúng ta cùng nhau sang đó, sự kỳ lạ này của Tề Tam hẳn là có can hệ đến quản sự kia của Phùng gia.
Ở chính đường bãi hàng bên kia, cả bọn Triệu Tiến đầu tiên ngồi xuống. Lưu Dũng gọi bên ngoài một tiếng, ba huynh đệ nhà Tề gia theo nhau đi vào, đi vào chính đường đầu tiên là cung kính chào hỏi. Vũ khí của bọn họ đều đã bị bỏ lại, còn bị lục soát riêng từng người.
Ba huynh đệ nhà Tề gia tuổi tác so với đa số người của Triệu Tự Doanh đều lớn hơn. Tuy là chưa quá hai, ba mươi tuổi, nhưng lại có vẻ già dặn hơn rất nhiều. Lúc này trên nét mặt của bọn họ đều có vẻ vừa buồn bã vừa tức giận, giống như là đang phải cố sức đè nén cái gì. Triệu Tiến quan sát tỉ mỉ, lại càng nhìn ra mấy huynh đệ này có nỗi sợ hãi che giấu.
Lưu Dũng nói thẳng tuột ra luôn.
- Hôm qua tên quản sự nhà họ Phùng đến đây, Tề Tam lại bất kính, rốt cuộc là có chuyện gì, nói ra xem nào.
Ba huynh đệ đưa mắt nhìn nhau. Lần này đầu tiên mở miệng là lão đại Tề Đại.
- Lão gia, hôm qua gã quản sự họ Đào kia, ba huynh đệ bọn tôi từng gặp qua một lần, nhưng chưa chắc y nhận ra được bọn tôi...
Phủ Hoài An là nơi làm ra muối phủ Hoài, ven biển đều là đồng muối. Thuế muối là nguồn tài vụ chủ chốt của đất nước. Nơi này là sinh mạng của Triều đình. Tất tật mọi thứ ở nơi này đều là để bảo đảm làm ra muối phủ Hoài.
Nấu muối cần phải có củi đốt, cỏ khô khống chế ngọn lửa dễ nhất, rất thích hợp cho nấu muối. Cho nên đại đa số các nơi ở phủ Hoài An đều là những bãi đất hoang. Những nơi đất hoang này không cho phép dân chúng khai khẩn trồng trọt, chỉ là giữ lại cỏ nuôi cho cao thu hoạch làm củi đốt.
Địa giới của phủ Hoài An nằm ở một bên sông Hoàng Hà, địa phận của Sơn Đông và Nam Trực Lệ là một phía khác, biển rộng là một phía khác nữa, lấy ba nơi này vây lại thành một vùng đất rộng lớn, chỉ có đơn độc một Huyện thành Thuật Dương lẻ loi, còn lại đều là những bãi cỏ hoang. Những bải cỏ hoang này được gọi là Thảo Oa Tử.
Dân chúng chạy nạn, vì nhiều nguyên nhân khác nhau trốn vào làm người của phủ Hoài An. Những người này hợp lại thành người làm việc chủ chốt của bọn người riêng đi khai hoang. Bọn họ ở bên trong những bãi cỏ hoang đốt ra những bãi đất trống, gieo trồng khai hoang. Vì là nơi này đất rộng người ít, quan phủ không trông coi được, dĩ nhiên không bàn đến chuyện thuế má, hơi có chút ý cảnh như cõi ngoài thế tục.
Nhưng nghèo khổ rốt cuộc vẫn là nghèo khổ, hơn nữa đất xưa khó rời. Nếu như xảy ra chuyện không đi không được, ai mà bằng lòng rời bỏ quê hương, đi vào bãi cỏ hoang như là có yêu quái ở bên trong này. Lại nói đến, trong này không có quan phủ, chẳng có thân sĩ, cũng như không có vương pháp và khuôn phép, là một cõi coi trời bằng vung.
Trong những bãi cỏ hoang ở phủ Hoài An trở thành một nơi cá lớn nuốt cá bé trắng trợn, nơi hội tụ của bọn trộm cướp, mã tặc, thổ phỉ. Những người dân thường chạy nạn tới nơi này cho dù là khai khẩn ra những mảnh ruộng cũng phải đem những hoa mầu làm ra được cung phụng cho đám cường hào này, cũng phải chịu đựng đám cường hào này ức hiếp và bóc lột.
Những đám trộm cướp này ở bên ngoài cũng có tên tuổi. Triệu Tiến nghe qua mấy lần, thậm chí còn giao thiệp vài lần. Đám người này chính là cái gọi là “Thảo Oa Tặc”
Bị ức hiếp áp bức lâu, những người dân thường chạy nạn cũng bắt đầu tụ tập lại tự bảo vệ mình. Trong đám dân thường này có những người từng làm quan hoặc trong quân ngũ, có người từng là hương dũng trong thôn tôi luyện ra, có một số người từng luyện võ. Những người này liền trở thành sức mạnh then chốt.
Những thôn xóm tập hợp lại tự bảo vệ mình cũng có tên tuổi, gọi là “Thảo Oa Thập Bát Trại”, thật ra là do ba mươi mấy thôn trại thôn xóm lớn có nhỏ có tổ hợp thành.
Người một khi nhiều lên thì can đảm tăng lên, thêm vào đó có đủ sức mạnh. Đám Thảo Oa Tặc từ trước ức hiếp bọn họ xem như thịt cá bị đánh bại lui liên tiếp, không còn dám khinh thường kéo đến, thậm chí ngay cả những người trên đồng muối lâu nay không giao thiệp với bọn họ, lúc buôn muối lậu quá cảnh cũng để ý dè dặt.
Có người có tiền, bọn thủ lĩnh của Thảo Oa Thập Bát Trại này liền có dã tâm, bắt đầu suy nghĩ tới việc bản thân tự buôn muối lậu. Bọn họ bên này kề cận với một dải đồng muối duyên hải Hải Châu, lại thường xuyên qua lại thân thiết với những người đốt lò tới đây cắt cỏ, đường đi lối lại và nhiều thứ khác cũng quen thuộc. Sau khi chuyển sang buôn muối lậu, vận chuyển tới Từ Châu và phủ Phượng Dương liền có được không ít lợi nhuận.
Tuy nhiên, làm như vậy liền phạm vào kiêng kị. Bỗng một hôm, quan binh của phủ Phượng Dương và phủ Hoài An xuất quân cực lớn, càn quét bên trong đất liền phủ Hoài An. Đều nói là giặc, quan không đứng cùng nhau, nhưng lần này, đám giặc cỏ kia và đám quan binh cùng nhau liên thủ, làm tai mắt, thậm chí đảm đương cả việc làm người đi đầu càn quét.