Như Huệ cười nói, sau lại gật đầu nói tiếp.
- Khi lúc ta còn tiêu dao trước kia cũng từng vào nam ra bắc, có chút hiểu biết đây đó Đại Minh, ta quả thật chưa từng thấy quân đội nào mạnh như quân đội nhà chúng ta.
Hắn vừa nói vậy, cảm xúc mọi người lại dâng lên, chỉ có Triệu Tiến khoát tay cười, nói.
- Tào tiên sinh, chúng ta đây là đội ngũ đoàn luyện bảo an cho bá tánh, không phải là quân đội gì cả, xưng hô thật không thể sai lầm đâu.
Như Huệ cười hì hì nói.
- Đông chủ nói đúng, thuộc hạ sơ sót.
Lưu Dũng cũng có chút kích động nói.
- Đại ca, chúng ta không phải quá cẩn thận rồi ư, hiện tại thì người từ Từ Châu đến Hà gia trang này đều cung kính chúng ta, các nơi khác cũng không nghe lời, bắc Hoàng Hà thì không nói rồi, Tiêu huyện và Đãng Sơn khoảng cách lại rất xa. Những người đó cũng chỉ là khách khách khí khí với chúng ta mà thôi. Đại ca, nếu chúng ta mạnh như vậy, cũng nên cho bọn chúng biết phép tắc.
Trần Thăng bên kia cũng gật đầu, trên mặt khuôn mặt trầm ổn của y cũng mang theo chút hưng phấn. Bất quá lần này y không tỏ thái độ, mà nhìn về phía Triệu Tiến, với ánh mắt đầy kỳ vọng.
Trên mặt Triệu Tiến có vẻ tươi cười, nhưng ánh mắt lại có chút nghiêm túc, hắn đứng lên, mọi người lập tức yên tĩnh trở lại, Triệu Tiến nhìn mọi người nói.
- Chúng ta mạnh sao? Đích xác là rất mạnh, so với loại gà đất chó kiểng ở Khổng Gia Trang kia, so với loại ngoài mạnh trong yếu như Vân Sơn Tự này, so với đám lưu dân năm bè bảy mảng kia, chúng ta đương nhiên rất mạnh. Nhưng mọi người cũng đừng lên mặt, chúng ta chỉ rất mạnh ở đất Từ Châu này mà thôi. Hơn nữa, chúng ta chỉ có vài trăm người, sức lực ta dù mạnh tới thế nào, nhưng khi tản ra đều sẽ không còn dùng được, tề tựu lại rồi thì không quản được nơi khác, như này mà gọi là mạnh sao?
Mỗi người dường như cũng đều thoáng chút suy nghĩ, tính tình Thạch Mãn Cường giản đơn lại khá thẳng thắn, lập tức dáng vẻ y liền có chút nản lòng. Triệu Tiến quay trở lại câu chuyện mới rồi.
- Đợi tới khi Triệu Tự Doanh chúng ta mở rộng đến hai ngàn người, thì lúc đó trên đất Từ Châu mới có thể nói là mạnh
Nụ cười trên mặt Như Huệ vẫn không có thay đổi gì, nhưng vẻ mặt của những người khác lại phấn chấn hẳn lên, Triệu Tiến mỉm cười ngồi xuống và nói tiếp.
- Vài lần gần đây ra ngoài đánh trận đều là đánh trận nào thắng trận đó, nhưng lại có không ít chỗ sơ xẩy. Nói chẳng hạn như cách thức chúng ta phân đội, biên chế đội lão binh đội tân binh không bằng nhau, điều khiển qua lại rất phiền toái, lúc khai chiến, biên chế phương đội cùng cách phân đội này lại không dính dáng với nhau. Cái này phải sửa, lúc trước đáng lẽ huynh phải làm vậy rồi.
Đội lão binh bốn mươi người một đội, đội tân binh hai mươi lăm người một đội, đội trưởng thì quá lắm, biên chế lại rất loạn. Lúc chỉ huy muốn nói gì thì phải nói thật kỹ càng, trên chiến trường thiên biến vạn hóa lại thay đổi trong nháy mắt, mệnh lệnh yêu cầu phải đơn giản thông thuận, mà bố cục bây giờ của Triệu Tự Doanh lại quả thật rất phiền toái.
Tuy nhiên người hiểu biết sơ về cai trị liền suy nghĩ ra, biên chế lúc trước rườm rà hỗn tạp, chắc hẳn cũng không phải cẩu thả như thế, mà là có suy xét khác, chỉ là chuyện như vậy, mọi người ngầm hiểu với nhau là được rồi.
Tâm tình của Triệu Tiến cũng có chút hưng phấn.
- Phải thêm gia đinh, người làm việc cho Tiểu Dũng cũng phải thêm, người bên dưới mỗi một chỗ đều phải thêm. Lần này bất kể chúng ta làm gì, cũng sẽ không có ai cảm thấy chúng ta làm không đúng.
Khổng Gia Trang bị trận hỏa hoạn lớn thiêu rụi, Khổng lão hổ chết oan chết uổng, chuyện này từ đầu tới đuôi Triệu Tiến đều thực hiện hết sức bí mật, ngoại trừ mấy người Từ gia kia ra, thì các mắt xích khác trước sau cũng không xảy ra chuyện gì. Ngày đó người Khổng Gia Trang đều lo chạy trối chết tản ra bốn phía, đám người ở bên cạnh kẻ long đầu đại ca như Khổng lão hổ mà nói thì đương nhiên biết kẻ có gan đánh bất ngờ vào Khổng Gia Trang là dạng nhân vật gì, nên không có can đảm ra mặt báo án hay xác nhận chỉ mặt.
Huống chi Khổng lão hổ vừa chết, đội nhân mã trung thành liền tan rã, thế lực tứ phương tất nhiên tập kích về đây, bọn không phải trung thành nòng cốt Khổng gia ở Khổng Gia Trang này tất nhiên sẽ muốn tranh đoạt nắm quyền làm chủ. Từ gia vẫn đang ẩn nhẫn tại Cảnh Sơn cũng có lòng dạ rất lớn sẽ động thủ, vài người tàn dư còn sót lại có thể sống được hay không cũng khó nói, càng không cần lo lắng sẽ lộ tin tức.
Với từng trải của bản thân và đã mục kích tận mắt rồi nên không cần lo lắng, càng không cần lo lắng đến những người khác, bọn họ đều không có chứng cứ rõ ràng chuyện Triệu Tự Doanh đã diệt Khổng Gia Trang và Khổng lão hổ.
Tuy nhiên chỉ cần tin tức Khổng Gia Trang bị tiêu diệt truyền ra, mặc kệ có tham dự tới chuyện này hay không, mọi người đều nghĩ đến Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh trước tiên, đối tượng hoài nghi đứng đầu chính là Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh.
Nhưng sau đó, cường hào mạnh như vậy đều bị giết hết sạch, còn ai có thể làm gì nổi Triệu Tự Doanh? Vốn dĩ Triệu Tự Doanh có vài trăm người, sẽ có người cảm thấy tầm vóc quá lớn nhưng nó lại có thể cứu Từ Châu, tiêu diệt Khổng Cửu Anh, vậy nếu tới mấy ngàn người, ai còn dám đắc tội nữa?
Trước khi đi ngủ, Triệu Tiến dẫn bọn huynh đệ đi một vòng ở trong trang viên. Bọn gia đinh ngủ say nằm trên mặt đất đều lục tục tỉnh dậy, bọn họ được phân trọng trách luân phiên trấn thủ, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng phải luân phiên, Triệu Tiến đích thân đòi hỏi nhận canh gác giờ giấc khó chịu nhất là trước lúc trời sáng. Tuy nói Vân Sơn Tự này cũng đã giống chư hầu lệ thuộc vào Triệu Tiến, nhưng dù sao đây cũng không phải địa bàn nhà mình, không thể có chút sơ suất nào.
Tuy rằng ban ngày nóng bức, nhưng sau khi đêm xuống có thể sẽ cảm thấy hơi lành lạnh, lúc này mới giữa tháng bảy, mà khí trời Từ Châu đã bắt đầu biến hóa rồi.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ mặc dù không uống rượu, nhưng mỗi người đều có một loại cảm giác chuếnh choáng, thậm chí ngay cả gia đinh phía dưới cũng đều như vậy.
Điều này làm cho Triệu Tiến có chút khẩn trương, còn tưởng rằng Vân Sơn Tự mưu mô gì đó ở trong thức ăn. Tới tận lúc hắn đứng lên trực đêm mới hiểu được nguyên do. Đó là bởi vì mọi người ở thành Từ Châu không còn kẻ địch nữa, mọi nguy hiểm hiện diện trước mắt và ẩn núp phía sau đều đã bị dọn sạch rồi, tất cả mọi người tự cảm giác được an toàn, loại cảm giác không gì trói buộc này và cảm giác chuếnh choáng do say rượu rất giống nhau.
- Mới chỉ là Từ Châu mà thôi.
Triệu Tiến hạ giọng nói một câu không đầu không đuôi.
Sáng sớm hôm sau, bên Vân Sơn Tự đưa điểm tâm tới, gia đinh Triệu Tự Doanh cũng đã nghỉ ngơi và chỉnh đốn gần như bình phục rồi cho nên ai cũng đều dồi dào tinh lực.
Ăn xong điểm tâm, dưới chỉ dẫn của tăng nhân tâm phúc của hòa thượng Chân Trí ở Vân Sơn Tự, Triệu Tự Doanh xếp thành hàng tiến vào bản tự Vân Sơn Tự. Đúng với rất nhiều gia đinh Triệu Tự Doanh mà nói, thì nơi này xem như thăm lại chốn xưa. Bọn họ ở trong này giết người, lần đầu tiên thấy đổ máu.
Đi lại ở bên trong thiện phòng Phật điện, dọc đường đi vắng ngắt, ngoại trừ tăng nhân dẫn đường và những tăng nhân phải tới đón tiếp ra thì những người khác đều ở trong phòng, nhận được lệnh không cho phép ra ngoài.