Đám đại hán kia miệng hét to nhường đường, nếu như có người tay chân chậm chạp, bọn họ sẽ xô đẩy ngay ra. Đám người này đến cũng không báo danh, nhưng người tinh mắt đã nhận ra.
- Cảnh Sơn Từ gia, người đó chính là nhị viên ngoại Từ Bản Đức, là người của Từ gia tam phòng, hiện tại là quản sự của Từ gia.
Đám người Từ gia vừa xuống ngựa, đám sai dịch liền tươi cười chào đón. Từ Bản Đức tiến lên phía trước khẽ nói mấy câu, đám sai dịch liền ngẩn người, rồi lập tức gật đầu.
Một trong bốn người trẻ tuổi cưỡi ngựa tùy tùng đi theo sau Từ Bản Đức, những người khác thì theo sai dịch đi sang một hướng khác, mà chiếc kiệu kia thì cứ thế được đưa thẳng vào trong nha môn.
Từ lúc bắt đầu đến giờ, cường hào phú hộ gì, tú tài cử nhân gì đều sang đây, ngồi kiệu cũng có, ai không ngoan ngoãn xuống kiệu đi vào, không ngờ người này lại đi thẳng vào bằng kiệu.
Đầu óc của đám người nhàn rỗi xoay chuyển rất nhanh, lập tức đoán ra. Tất cả đều có chút kích động, đều cười mà như không, khẽ nói.
- Nhất định là Từ chân to đã đến.
Nói tới nữ nhân ai mà không hưng phấn, huống hồ còn là nữ trung hào kiệt như thế này. Trong nhất thời, tiếng cười không dứt, nhưng đám người nhàn rỗi cũng không phải là không đưa mắt ra hiệu, giọng nói còn rất khẽ.
- Tiến gia đến rồi.
Có người hét to giọng, những tiếng bàn tán vốn có đều dừng lại, tất cả đều hướng về con đường phía đông.
Đập vào mắt mọi người cũng là một chiếc kiệu, bốn kiệu phu đang khiêng, hai bên kiệu có mấy người trẻ tuổi đi theo.
Tất cả mọi người đều sững sốt, thầm nghĩ lẽ nào Tiến gia ngồi trong kiệu, không phải là nên cưỡi ngựa sao? Nhưng trong thành có nhiều người nhận ra Triệu Tiến, lập tức mọi người đều nhìn ra, Triệu Tiến đang ở bên phải chiếc kiệu, bộ dạng giống như đang hộ vệ.
Không ngờ Tiến gia lại làm hộ vệ? Là ai mà có tư cách này? Tuy nhiên kinh ngạc lúc đầu vừa trôi qua, người đầu óc nhanh nhạy cũng kịp nhận ra mọi việc.
Là Vương Hữu Sơn bãi quan về nhà, xuất thân tiến sĩ, làm quan Ngự sự ở kinh thành, lại là phụ thân của Vương Triệu Tĩnh, bất kể là lấy thân phận cao quý, hay là lấy bối phận trưởng bối, làm như vậy đều rất hợp với lễ nghĩa.
Tuy nói Từ châu võ phong hưng thịnh, nhưng trọng văn khinh võ là đạo lý của cả thiên hạ, mọi người đều cảm thấy điều này rất bình thường.
Lưu Dũng ở bên cạnh Triệu Tiến hạ giọng nói.
- Mấy hôm trước có truyền ra, bảo bọn họ nghe ngóng chuyện của Từ gia, kết quả lại biết được mấy chuyện xưa. Ba năm trước Từ Trân Trân bỏ tiền ra thỉnh người trong giới giang hồ, giết chết mấy người trong tộc đang tranh quyền với ả. Đám người giang hồ này bị diệt khẩu mất hai tên, những kẻ khác đều bị thu phục.
Triệu Tiến gật đầu, đi bên kiệu mà bàn tán về một nữ nhân trẻ tuổi, điều này quả thật thất lễ, cho nên hai người họ đều hạ giọng thật thấp.
Sau cùng Lưu Dũng lại nói một câu bông đùa.
- Hiện tại từ trên xuống dưới Từ gia đều do Từ Trân Trân này quản lý. Nữ nhân này có bản lĩnh, khai thác than và sắt càng làm càng lớn, hơn nữa rất công bằng, bất kể có phải là người Từ gia hay không, chỉ cần có công thì đề bạt, có sai thì sẽ bị phạt nặng. Tiểu đệ lắm mồm một câu, nữ nhân này làm việc rất giống với đại ca.
Triệu Tiến cũng chỉ cười, nhưng cách so sánh này cũng rất thỏa đáng. Không ngờ trong thời đại trọng nam khinh nữ như thế này, vẫn có nữ trung hào kiệt như vậy.
Hiện tại trên con đường trước cửa nha môn hoàn toàn yên tĩnh, vừa rồi có một người đến thì có chuyện hay để khen ngợi ồn ào, hiện tại thì không một ai lên tiếng. Hơn một trăm người bạo bệnh chết trong đại lao, chuyện này cũng không tài nào giấu diếm, tất cả mọi người đều có thể đoán được là ai đứng sau.
Lẽ ra Triệu Tiến dốc sức giải vây cho Từ Châu là đại ân nhân của thành Từ Châu, nhưng lúc bấy giờ đám người nhàn rỗi đều trốn trong nhà, không ai đám lên đầu thành, hiện tại không ai biết ơn, chỉ có kính sợ.
- Tiến thiếu gia Vương lão gia, các ngài đã đến, xin mời vào trong.
Trong mắt sai dịch phụ trách đón khách không có Vương Hữu Sơn, ân cần đi thẳng đến chỗ Triệu Tiến, bị Triệu Tiến liếc mắt ra hiệu mới kịp hiểu ra mình thất lễ.
Vương Hữu Sơn xuống kiệu, Triệu Tiến và đám bạn đi theo sau, cùng tiến vào.
Nhị đường ban đầu giờ đã trở thành đại sảnh đãi khách. Chỗ ngồi của Tri châu đặt ở giữa, hai bên bày hai hàng ghế tựa, hiện tại đã đầy người ngồi, chỉ còn chỗ ngồi thứ nhất và thứ hai bên trái còn có chỗ thứ nhất bên phải là trống, vị trí thứ hai bên phải là Từ Bản Đức của Từ gia ngồi.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Đại ca, bọn họ quả lả hiệu chuyện, vị trí đầu tiên bên trái là để dành cho gia phụ đấy vị trí thứ hai bên trái và vị trí thứ nhất bên phải thì phải xem đại ca chọn chỗ nào.
Vương Hữu Sơn quay đầu lườm y, Vương Triệu Tĩnh cười không ra tiếng nữa.
"Tiến gia", "Tiến thiếu gia" "Triệu công tử" đám người này vừa vào phòng, thì người ngồi ở hai hàng ghế đều đứng lên, niềm nở chào hỏi.
Nói là trọng văn khinh võ, nhưng mọi người đều là dân bản địa Từ Châu, đương nhiên biết ở Từ Châu ai có quyền thế hơn. Hơn nữa những chuyện xảy ra gần đây trong lòng mọi người đều hiểu rõ, ai dám không cung kính. Về phần Vương Hữu Sơn, mọi người cảm thấy cao quý, về thân phận quả thật là cao nhất Từ Châu, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Triệu Tiến lễ nghĩa đầy đủ, gật đầu chào hỏi từng người, sau đó mọi người mới khách khí thi lễ thăm hỏi Vương Hữu Sơn. Trên mặt Vương Hữu Sơn cũng nở một nụ cười ôn hòa, không có chút giận dữ khinh khi nào.
Vương Hữu Sơn ngồi xuống chỗ thứ nhất bên trái, Triệu Tiến ngồi ở ghế thứ hai, đám huynh đệ đi theo thì đứng ở phía sau hắn.
Chuyện bọn họ làm là lẽ đương nhiên, nhưng những người đã đứng dậy kia sao dám để họ đứng, liền nhún nhường, để mấy người Trần Thăng, Đổng Băng Phong lần lượt ngồi xuống theo thứ bậc. Cát Hương thì từ sáng sớm đã trở về Hà gia trang, còn Thạch Mãn Cường thì đang đi đến nửa đường. Lưu Dũng ngồi được một lúc lập tức đứng lên, chạy đến sau lưng Triệu Tiến đứng hầu. Về phần Vương Triệu Tĩnh, chiếu theo cấp bậc lễ nghĩa y đứng sau lưng phụ thân.
Lần quần tới lui, chỗ đầu bên phải vẫn còn trống. Vị Từ Bản Đức kia lại khiêm nhường, đùn cho Thái cử nhân, xét về thân phận địa vị, cũng chỉ có lý lịch thân phận của Thái cử nhân mới xứng.
Mọi người đều tươi cười tán gẫu. Từ Bản Đức cũng khách khí hỏi han mấy câu, chỉ có một người sắc mặt không dễ chịu cho lắm, xung quanh y không có ai, đó là Dương cử nhân Dương Trung Bình.
Văn khí của Từ Châu suy yếu, một cử nhân đã là nhân vật hiếm có, việc thiện cứu tế, cử nhân cũng phải mời đến, huống hồ Dương cử nhân còn là người sống trong thành Từ Châu. Nhưng quy củ là quy củ, mọi người đều biết Dương cử nhân đã hết thời, hơn nữa còn đắc tội với Triệu Tiến, không ai thèm để ý tới.
Mà Thái cử nhân kia sống ở Khúc Lý Phố, trước kia qua lại các nơi không nhiều, mọi người đối với ông ta cũng chỉ tỏ thái độ giữ lễ thông thường mà thôi, nhưng lần này nhìn thấy Thái cử nhân nói chuyện vui vẻ với Triệu Tiến, mọi người cũng đều thân thiện.
Cũng có người để ý để ý sau khi Triệu Tiến và Thái cử nhân nói chuyện thân thiết, đến cả Vọng Sơn lão nhân Vương Hữu Sơn cũng nói thêm vài câu khách khí, mà ban đầu chẳng qua chỉ gật gật đầu mà thôi.
Có sai dịch hô lên một tiếng.
- Tri châu đại nhân đến.
Mọi người đều đứng dậy. Dù sao Tri châu Đồng Hoài Tổ này cũng là quan phụ mẫu một phương, vẫn phải cho ông ta chút thể diện.
Sắc mặt Đồng Hoài Tổ rất khó coi, tiến vào, uể oải khoát tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, làm xong cử chỉ này mới sực nhớ liền ân cần thi lễ thăm hỏi Vương Hữu Sơn. Thân phận của hai người cũng kém rất xa. Vương sư gia và Thư biện của Lục phòng cùng với đầu mục của sai nha cũng đi vào theo.
Sau khi ngồi xuống, Đồng Hoài Tổ liền đi thẳng vào vấn đề, ông ta chỉ muốn mau mau chấm dứt.
- Lần này bổn quan triệu tập mọi người
Vương Hữu Sơn không chút khách sáo cắt ngang lời nói của Đồng Tri châu, cũng không chút khách sáo chỉ vào Dương Trung Bình.
- Đồng đại nhân, Vương mỗ mạo muội, trước khi bàn bạc, xin hãy đuổi đồ vô sỉ vô đức này ra, để hắn khỏi tính kế hại người nữa.
Đồng Hoài Tổ kinh ngạc. Sắc mặt của của Dương Trung Bình trắng bệch, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía y, trong ánh mắt lại không có thương cảm mà chỉ có khinh bỉ.
Đồng Hoài Tổ ngập ngừng.
- Điều này
Vương Hữu Sơn ngồi ở đó tiếp tục nói.
- Nghe nói tên vô sỉ này vì lòng dạ riêng, mê hoặc Đồng đại nhân cự tuyệt đoàn luyện các nơi hiệp trợ phòng hộ. Nếu không phải nhờ Triệu Tiến dẫn người đến cứu viện, chỉ e thành Từ Châu sẽ phải rơi vào tay kẻ ác, hơn mười vạn bá tánh cũng sẽ lâm vào đại nạn. Thứ gian tà vô sỉ như vậy, lẽ nào còn có tư cách bàn bạc cứu tế giải quyết hậu quả cuộc chiến hay sao?
Vừa nói như vậy, những ánh mắt nhìn về phía Dương Trung Bình không chỉ có khinh bỉ, mà còn có vô cùng phẫn hận. Lần này thành Từ Châu bị vây, từ đầu đến cuối đều hung hiểm vạn phần, nếu như không phải Triệu Tiến dũng cảm đứng ra, e rằng sớm đã gây nên đại họa, không ngờ còn có một mối can hệ như thế này. Cuộc trò chuyện giữa Dương Trung Bình và Tri châu Đồng Hoài Tổ rất bí mật, rất nhiều người đều không biết, bây giờ biết được lập tức phẫn nộ.
Đồng tri châu chấn động, lập tức nhìn quanh, nhìn những người ra vẻ kính cẩn, và những hạ nhân và sai dịch thậm chí đến cả vẻ mặt kính cẩn cũng lười biểu hiện. Rốt cuộc là ai để lộ ra cuộc nói chuyện này. Sắc mặt của Đồng Hoài Tổ càng lúc trở nên càng khó coi.
Mà sắc mặt của Dương Trung Bình thì càng trắng bệch ra, cả người không ngừng run rẩy, cũng không có ai lên tiếng, vì muốn đuổi tên này ra ngoài hay là làm sao, chỉ có Đồng Tri châu có đủ quyền hạn.
Tuy nhiên bản thân Dương cử nhân này đã không cứng đầu nổi, cúi gầm đầu xông ra ngoài, đi đến bậc cửa liền vấp chân ngã một cái, sau khi bò dậy cũng không quay đầu, thất kinh hồn vía chạy ra ngoài.
Bóng lưng này trông thật đáng thương, nhưng sau khi biết được những chuyện tuyệt hậu khốn kiếp mà y đã làm, không ai có lòng cảm thông nữa.
Vương Hữu Sơn lại hừ một tiếng, tiếp tục lạnh lùng nói.
- Đồng đại nhân, thứ sĩ lâm bại hoại lòng không có đại nghĩa như thế này, vẫn nên tước bỏ công danh, xin xem xét kỹ rằng có trái vương pháp hay không. Nếu như Đồng đại nhân không tiện làm, thì Vương mỗ còn có một hai người quen cũ ở kinh sư và Nam Kinh.
Trong đại sảnh nghị sự hoàn toàn yên lặng. Thái cử nhân và những sĩ nhân khác đều nhìn chằm chằm vào Vương Hữu Sơn, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ và khó tin.
Điểm chí mạng của sĩ nhân chính là thân phận công danh, có được thân phận này thì có thể miễn được thuế, thì có thể gặp quan không bái, có thể thêu dệt nên đường dây mối nhợ quen biết khổng lồ, tước đi công danh chẳng khác nào tước đoạt tất cả, chẳng khác nào hủy diệt hoàn toàn con người này.
Tất cả mọi người đều biết đây là ép người vào tuyệt lộ, sĩ lâm cũng không muốn mở ra quá nhiều tiền lệ, cho nên sẽ bảo vệ lẫn nhau, gần gũi gắn bó.
Đương nhiên, lần này việc Dương Trung Bình làm quả thật là điên rồ, suýt gây thành đại họa không thể vãn hồi, gặp phải báo ứng thế này cũng là đáng đời. Điều thật sự khiến mọi người và sợ và không thể tin nổi chính là Vọng Sơn lão nhân Vương Hữu Sơn, xuất thân tiến sĩ, làm quan Ngự sử ở kinh thành, một nhân vật cao quý như vậy, lại ra mặt cho Triệu Tiến như vầy?
Nhân vật như Vương Hữu Sơn, mặc dù ở kinh sư và Nam Kinh đều không tầm thường, ở đất Từ Châu càng tôn quý vô cùng, nhưng không ngờ cứ như vậy mà quan tâm giúp đỡ Triệu Tiến sao?
Rốt cuộc Triệu Tiến có tài đức gì? Mọi người đều biết hắn anh kiệt vô song, nhưng lại không ngờ đã đến mức như thế này rồi.