ở một bãi sông nghỉ ngơi và chỉnh đốn, sau khi đốt mấy đám lửa, mấy cái nồi đồng được đưa lên nấu nước, trước tiên đem bỏ hết những cái bát gỗ, thìa gỗ mà bọn lính mng theo đưa lên nấu, sau đó lại phát trả lại, tiếp đó, tính xem để giết gà và dê, bỏ vào nồi nấu, sau đó cho gia vị, rau, gạo vào, nấu thành cháo thịt, mùi thơm hấp dẫn, nhưng vị thì khó ăn.
Triệu Tiến lưu ý đến phía Lương tam có mấy người đang cười cợt, nhưng đã bị Lương tam mắng cho mấy câu, hắn cũng không để ý đến nữa. Tất cả đun sôi trước khi dùng, tránh cho tiêu chảy chậm trễ sự tình, nếu như thức ăn không sạch sẽ, dẫn đến quân số giảm, giảm một người, phần thắng cũng giảm đi một phần. Trong vùng đội nhân mã Khổng Gia Trang nắm quyền này, so với điều ở trên thì những việc này không có gì là phiền phức, thậm chí phải nói là cơ hội sống tăng lên một phần.
Dùng nước sôi để rửa lại cái bình mới đưa đến cho sạch sẽ, sau đó lại đổ đầy nước sôi vào, đại đội Triệu Tự Doanh tiếp tục đi, mấy ngày thì ăn gạo với rau, tối nay thì ăn cháo thịt nóng hổi, tinh thần của mọi ng đều rất tốt, mặc dù đi vào ban đêm, nhưng bước chân lại rất nhanh.
Mười mấy chiếc xe không khiến cho Triệu Tự Doanh phải rón rén đi mà ngược lại còn khiến Triệu Tự Doanh đi lại đường đường chính chính.
Treo cờ nhà họ Từ đã đủ để đảm bảo các nơi nể mặt, hơn nữa còn có cờ đầu hổ của Khổng gia chẳng có ai dám đụng chạm, cho nên đi được nhiều hơn những ngày trước một chút.
Sáng sớm và hoàng hôn trên đường đều không có nhiều người đi lại, mặc dù có nhìn thấy mười mấy cỗ xe, mấy trăm người, nhưng Triệu Tự Doanh vẫn cho binh lính mặc quần áo của bọn khuân vác, binh khí trên xe được che đậy, chẳng ai nhìn ra được điều gì không thỏa đáng.
Đổng Băng Phong nghi ngờ dò hỏi.
- Lão Lương, chúng ta còn nửa ngày đường nữa là đến Chu Vượng Khẩu, sao không thấy đội nhân mã của Khổng Gia Trang thị sát?
Bên này hỏi, Lưu Dũng bên cạnh nhìn chằm chằm Lương Tam, quan sát biến hóa thần thái của Lương tam, cả đoạn đường đi, Triệu Tự Doanh hiển nhiên đi rất cẩn thận, nhưng trên đường chẳng gặp phải chuyện gì, khó tránh cảm giác thấy quá mức yên tĩnh.
Lương Tam cười gượng gạo nói.
- Các vị, tại hạ nghe nói. Đi khỏi nơi biên giới, có khi đội buôn bán đi vài ngày cũng chẳng gặp được ai. Đó còn là đang ở nước địch, trên đất Từ Châu này ai dám giới bị nghiêm ngặt đến mức đó?
Đổng Băng Phong và Lưu Dũng bên cạnh cũng liếc nhau, gật đầu nói.
- Triệu Tự Doanh là như thế đó.
Đội nhân mã của Triệu Tự Doanh và một đám người biết cưỡi ngựa, mỗi ngày đều có người thay phiên nhau tới lui châu thành để truyền tin tức, xung quanh Hà gia trang luôn có trạm gác trấn thủ, quả nhiên là phòng bị nghiêm ngặt. Trước đây khi chưa làm như vậy, bị nhân mã của Khổng Gia Trang và tăng binh của Vân Sơn tự đánh cho trở tay không kịp.
Nghe thấy câu trả lời như vậy, Lương tam ho khan vài tiếng, bật cười nói.
- Các vị công tử, Khổng Gia Trang kia cũng được gọi thành hang của hổ. Khổng lão Hổ uy danh hiển hách, người bốn thôn, tám xã xung quanh ai dám trêu chọc. Hơn nữa, vì cái gì mà cưỡi ngựa cầm đao, chỉ là vì ngày ngày sống vui vẻ, uống rượu ăn thịt, chứ không phải là vì cả ngày vất vả không có lấy chút thảnh thơi. Nơi đây mà yên bình không có việc gì, thì đám người này cần gì xuất hiện?
Nhìn thấy bộ dạng không lý giải được của Đổng Băng Phong và Lưu Dũng, Lương tam lắc đầu nói.
- Nếu các vị là Khổng lão hổ hoặc hạ nhân của Khổng lão hổ, sẽ nghĩ đến chúng ta có kéo sang đây hay không?
Đổng Băng Phong trầm ngâm trả lời.
- Không, rời khỏi địa phận của mình đi một đêm cả trăm dặm, đi đến địa phận của kẻ thù chiến đấu, không phải là đầu óc có vấn đề rồi sao, chẳng ai lại làm thế.
Lương tam vỗ tay cười nói.
- Đây chính là chỗ cao minh của Tiến gia, Khổng Lão Hổ làm sao nghĩ được các vị đến. Nếu như đã không đề phòng, nay lại cóc đòi ăn thịt thiên nga mưu đồ với tiểu thư nhà ta, kể cả ông ta có phái người đi chăng nữa, cũng chỉ phái người đi sang hướng Cảnh Sơn.
Thời điểm nói những lời này thì đêm cũng đã khuya rồi, xung quanh có tiếng ngáy rất khẽ vang lên, mấy ngày hôm nay đều là đi vào ban đêm, hôm nay ban đêm lại nghỉ, bởi vì nơi đây cũng cách Khổng gia Trang khoảng hai mươi dặm rồi, ra khỏi cánh rừng rậm đồi núi này, phía trước lại là một vùng đất địa hình bằng phẳng, những điền trang lớn vốn dĩ đều ở nơi địa hình tốt như thế này.
Ba người bên đó đang thì thầm nói chuyện, Triệu Tiến và Trần Thăng đã tỉnh, đi đến đằng sau mấy người đang nói chuyện nghe một lúc, sau đó lại thay lượt nghỉ ngơi.
Trần Thăng thấp giọng mắng.
- Khắp người đều là nốt muỗi đốt, lại không dám đốt cỏ để hun, ngứa lắm.”
Triệu Tiến cũng không thoát được muỗi đốt, cố bó chặt tay áo và ống quần, nhưng cuối cùng thì cũng vẫn có chỗ hở, hắn dùng tay quơ một cái, rồi cười nhẹ nói.
- Mấy ngày hôm nay cũng không kịp đánh răng, toàn thân có dính mồ hôi khó chịu, khi về sẽ tắm rửa sạch sẽ, nhẫn nhịn một chút. Đợi lần này trở về, chúng ta chính là hưởng những ngày nhàn hạ.
Trần Thăng cười nhẹ nói.
- Lần nào cũng nói được nhàn hạ, nhưng chẳng lần nào được nhàn hạ, nhưng cũng tốt, ở tuổi của chúng ta nhàn rỗi để làm gì.
Triệu Tiến cười rồi không nói gì, hai người đi lại nhẹ nhàng nhìn xung quanh, những người trực đêm cũng tận hết chức trách, có người còn theo lời dặn dò của bọn tiểu nhị Thát tử cho gia súc kéo xe ngựa ăn cỏ khô.
Trần Thăng có chút mê hoặc nói.
- Những lời nói vừa rồi của Lương tam đệ cũng đã nghe rồi. Khổng lão Hổ này hẳn cũng coi như là thế lực biết đánh đấm đứng đầu trên đất Từ Châu chúng ta, nhưng so sánh với Triệu Tự Doanh của chúng ta, vẫn là lười biếng non kém. Hôm đó chúng ta cũng đã nhìn thấy một số người ở Vệ sở, binh mã thuộc hạ dưới trướng Tham tướng còn chưa được nhìn thấy mạnh đến cỡ nào. Không lẽ Triệu Tự Doanh chúng ta lại mạnh đến thế?
Triệu Tiến cười phản bác lại.
- Nhân tài từ Châu rải rác, kể cả chúng ta mạnh nhất ở Từ Châu thì đã làm sao?
Hắn cảm nhận được bọn huynh đệ càng ngày càng tự tin, thắng lợi liên tiếp, lần nào cũng lấy ít thắng nhiều, lại còn nhìn rõ bộ mặt thật của những kẻ trước đây đã từng cảm thấy rất mạnh. Chẳng hạn như Từ Châu vệ, như doanh trại của Tham tướng, nó khiến cho mỗi người đang tự hào đều cảm thấy kì lạ, Triệu Tự Doanh luyện mới được bao lâu, sao lại có uy thế đến như vậy, có phải là trùng hợp và may mắn.
Đúng lúc đang nói chuyện thì có người chạy nhanh đến trước mặt hạ giọng nói.
- Tiến gia, đến đúng canh giờ rồi.
Vài tên Thát tử cũng thay phiên trấn thủ, bọn họ ở trên thảo nguyên dưỡng thành thói quen và kĩ năng, những thứ đó ngày thường ít dùng đến, nhưng đến lúc này thì lại rất hữu dụng. Chẳng hạn như phán đoán giờ giấc trong đêm, nhất là lúc ánh trăng bị đám mây che khuất.
Triệu tiến hạ lệnh ngắn gọn.
- Gọi mọi người dậy sửa soạn.
Doanh trại yên tĩnh trở lên huyên náo, nhưng tiếng ồn ào này cũng rất có tiết chế.
Bên kia Lương tam vừa nằm xuống không được bao lâu cũng dụi mắt bước tới, Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Ra khỏi vùng đất này, nếu người tiếp ứng của bên ngươi không đến, chúng ta sẽ lập tức quay về.
Lương tam gật đầu, nghiêm nghị trả lời.
- Xin Tiến gia yên tâm, nếu người bên tại hạ có sơ sót, vậy nhất định là có nguy hiểm lớn, đến lúc đó tại hạ sẽ dẫn người cản phía sau.
Không hổ danh là tâm phúc của Từ Chân Chân, Lương tam này nói chuyện rất có nghề, lời y vừa nói thật ra chính là lấy tính mạng ra đảm bảo.
Triệu Tự Doanh cũng đã dần thích ứng với việc thu xếp vào ban đêm, không giống những ngày đầu chân tay luống cuống, năm chiếc xe ngựa có người cưỡi ngựa hộ vệ đã đi ra ngoài trước, bọn họ đi lên phía trước khoảng chừng năm dặm để nhóm lửa nấu cơm, đợi đội ngũ này tới thì cơm nước cũng đã nấu xong.
Bởi vì luôn đi lại nhẹ nhàng, mỗi người đều mang một lượng lương thực nhất định, cho dù có tăng thêm mười mấy chiếc xe ngựa cũng không được cung ứng thêm, bữa cơm cuối cùng trước lúc vào cuộc chiến phải dùng hết tất cả, Lương tam vốn đề nghị lưu lại một bữa, nhưng Triệu Tiến không đồng ý.
Triệu Tiến nói rất đúng đắn.
- Nếu đánh thắng, ở Khổng Gia Trang sẽ lấy được đồ ăn, nếu đánh không được, chúng ta hoặc là không cần ăn, hoặc là không cần dấu hành tung, trên đường đi lúc nào cũng có thể lấy thêm.
Sau khi ăn xong, dụng cụ nấu nướng được chôn ngay tại chỗ, nhưng áo giáp vẫn vứt ở trên xe, mọi người vẫn tiếp tục tiến về phía trước, chưa đi được bao lâu, mấy tầng mây lộ ra ánh trăng sáng, giờ đã nhìn thấy được địa hình của xung quanh đã biến thành rất bằng phẳng, đến đâu cũng là đồng ruộng, trong ruộng đầy những cây trồng.
Xa xa có thể nhìn thấy mấy chiếc đèn hoa đăng, hẳn là những chiếc đèn lồng được treo trên những cái cán cao, hẳn là bố trí của Khổng Gia Trang. Xung quanh rất yên tĩnh, ếch kêu, côn trùng kêu đều nhanh chóng biến mất, chúng nó bị tiếng động có mặt của Triệu Tự Doanh làm kinh động.
Ánh sáng qua khe hở của tầng mây không khiến cho người ta nhìn rõ đường đi, nhưng tại nơi địa hình bằng phẳng này, nếu đốt đèn lồng đi trên đường, nhất định sẽ thấy rất rõ, lính gác của Khổng Gia Trang sẽ thấy rất rõ khi từ trên vọng lâu nhìn xuống.
Triệu Tự Doanh cho đốt mười mấy chiếc đèn lồng, một nửa bị thổi tắt, một nửa dùng cho cả đội người đi, mặc dù như vậy vẫn sẽ có ánh sáng, nhưng nếu nhìn từ xa thì khả năng nhìn thấy là rất nhỏ.
Phu xe cầm đèn lồng trên tay, cùng với gia súc đi thong thả, sau mỗi một cỗ xe là khoảng ba mươi bốn mươi gia đinh, xếp thành hàng nối đuôi nhau để đi.
Đội trưởng mỗi một đội đi khoảng hai mươi bước phải quay lại bảo bọn gia đinh điểm danh, đảm bảo không ai bị lạc mất đội mình trong đêm, đối với kỵ binh đi cuối cùng, vó ngựa được cột vải, miệng ngựa mang theo hàm thiếc, kỵ binh dắt ngựa đi bộ.
Đang đi, đột nhiên nghe thấy tiếng chim hót ở phía trước, Triệu tiến và bọn huynh đệ đều nắm chặt binh khí, còn Lương tam thì vui mừng, liền đáp lại ba tiếng.
Phía trước vọng lên tiếng gọi khẽ.
- Tam ca, là đệ.
Trần Thăng từ từ rút trường đao ra, Triệu tiến cũng cầm trường mâu chĩa ngang người, đang trong đêm, tất cả đều phải nghĩ đến hoàn cảnh xấu nhất.
Một người thanh niên giả dạng thương nhân từ bờ ruộng ven đường chạy ra, Lương tam nhanh chóng bước ra tiếp đón. Đợi dẫn người bước đến trước mặt, bọn Triệu Tiến nhìn rõ khuôn mặt của người trẻ tuổi này, vóc dáng rất bình thường, thuộc loại lẫn vào trong đám đông thì không dễ nhận ra.
- Bái kiến các vị.
Triệu Tiến không khách khí với đối phương, vừa gặp đã hỏi thẳng vào chuyện chính.
- Khổng Gia Trang có động tĩnh gì không?”
Người trẻ tuổi này biết được không ít chuyện.
- Vẫn như mọi ngày, hôm trước còn có hơn ba mươi người cưỡi ngựa đi sang bên điền trang Ngư Đài bên đó, nghe nói bên đó có loạn tặc.”
Triệu Tiến gật đầu, rồi lại hỏi tiếp.
- Ngươi có thông thuộc địa hình Khổng Gia Trang không?”
Người thanh niên trả lời lớn tiếng hơn một chút.
- Quen thuộc, trong ngoài đều quen.
Lông mày của Lưu Dũng tức thì chau lại, thấp giọng dò hỏi.
- Nội viện Khổng Gia ngươi cũng rất quen thuộc sao?
Người trẻ tuổi cắn răng trả lời.
- Lúc nhỏ cả nhà đều ở trong nhà họ làm người hầu, từ bé đã lớn lên ở đấy, tất nhiên quen thuộc.