Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói.
- Bên kia cũng cần tích trữ một lượng lớn lương thực, tuy nhiên không được an trí quá nhiều người ở đó, bằng không cũng sẽ có rắc rối.
Đôi vợ chồng mới cưới này không có chút tình ý tân hôn nào, một người giống như vẫn còn ở trong doanh, một người giống như đang chủ trì việc nhà. Bọn họ tự mình vui vẻ trong lạc thú của mình, ngược lại cũng không có người ngoài nào cảm thấy kỳ quái.
Bên kia, Vương Triệu Tĩnh sau khi về nhà lập tức đượ người hầu đưa tới thư phòng. Vương Hữu Sơn đang chờ ở đó. Trên đường đi tới, Vương Triệu Tĩnh đã nhìn thấy được hòm xiểng, hành lý đang thu dọn. Sau khi vào phòng liền mở miệng dò hỏi.
- Phụ thân, đây là sắp khởi hành rồi sao?
Lại đi về phía bắc, Vận Hà sắp đóng băng, chỉ đi được bằng xe ngựa, so với ngồi thuyền thì vất vả hơn. Tuy nhiên tâm tình của Vương Hữu Sơn cũng không tệ, cười nói,
- Sang năm Kinh Sát, đã có một số người biết bản thân không tiếp tục ở lại được nữa, liền từ quan trước, đã có không ít chức vị bỏ trống. Phụ thân đi trước, nếu như có cái ghế xứng hợp sẽ không nhất thiết phải chờ tới sang năm.
- Chúc mừng phụ thân.
Vương Triệu Tĩnh vội nói. Vương Hữu Sơn cười, khoát tay nói.
- Có gì đáng chúc mừng chứ, chẳng có gì khác ngoài làm việc cho thiên tử, không cần phải suốt ngày ở nhà nhàn nhã, rảnh rỗi ngắm núi non.
Nói tới đây, Vương Hữu Sơn dừng lại một chút, rồi lại nói tiếp.
- Cũng không cần phải lo lắng nhìn các con liều lĩnh.
Vương Triệu Tĩnh trên mặt lộ vẻ mặt xấu hổ, đột nhiên muốn đem tính toán hôm nay của Triệu Tiến nói với cha mình. Chuyện này thật sự là quá lớn, hoặc có lẽ nói việc này bản thân cũng không có gì, nhưng ý nghĩa mà nó thay mặt cho lại rất kinh người, nói rõ ý chí của Triệu Tiến.
Huynh đệ, đại nghĩa, an nguy, đủ loại sự tình đan xen, chính mình phải quyết định dứt khoát thật sự là quá khó khăn, không bằng để phụ thân định đoạt hộ mình.
Nhưng sau khi nói ra, phụ thân liệu có đi báo quan, mời quan phủ xử trí chuyện này hay không. Chắc sẽ không báo quan, dù sao nhà mình đã liên lụy vào đó quá sâu, khả năng lớn nhất là sẽ mang mình đi kinh sư, nhưng chính mình lại không muốn rời xa đám huynh đệ này. Ở Nam Kinh cùng bọn người đồng trang lứa xuất thân tụ tập ngâm thơ, uống rượu, nhìn như phong nhã nhưng ai nấy đều giả dối, khách sáo, lúc ấy cảm thấy còn tốt, sau này lại cảm thấy chán ghét, chỉ có ở Triệu Tự Doanh, ở giữa các huynh đệ bằng hữu, mỗi người đều mở lòng với nhau.
Hơn nữa, bản thân mình thực sự muốn rời đi, liệu có sai lầm gì hay không. Những việc mà Triệu Tự Doanh làm đích xác là đi ngược lại vương pháp, nghĩ lại có đủ loại kiêng kỵ, nhưng hôm nay thiên hạ còn ai lo lắng, màn tới điều này. Hơn mười vạn lưu dân ồ ạt đến, vây thành tử chiến, phủ Phượng Dương lại to gan lớn mật điều động quan quân giết chóc lương dân, nhìn thiên hạ thái bình nhưng những việc mờ ám như vậy còn có vương pháp gì nữa. Triệu Tự Doanh đã xác định phương vị của mình. Đi như vậy chỉ sợ là đã đứng hẳn bên ngoài rồi.
Vương Triệu Tĩnh trong đầu trăn trở. Mình đã là cử nhân, tương lai thi đậu Tiến sỹ tất nhiên là như nhảy vào Long Môn, sau này tiền đồ vô hạn, cho dù là không đỗ đạt cũng làm được cái chức Tri châu, Tri huyện ở những châu huyện xa xôi. Ở nơi phồn hoa cũng có quan vị, có phụ thân mình chiếu cố, thiết tưởng vẫn còn rất nhiều đãi ngộ tốt đẹp.
Suy nghĩ tới đây, Vương Triệu Tĩnh đột nhiên cảm thấy buồn cười. Triều đình cho chức quan, chăn dân một phương hoặc là chuyên quản một nơi, chính mình lại cùng với thổ hào tụ tập, hơn nữa còn không phân rõ ưu khuyết, vẫn còn đang không biết lấy hay bỏ, điều này chẳng phải là hồ đồ sao?
Vương Hữu Sơn thật ra không có để tâm tới những suy nghĩ rối rắm trong đầu con mình. Ông sau khi nói xong câu vừa rồi thì lục thư án (bàn nhỏ đặt ở trong phòng có hộc tủ đựng đồ vật), lấy ra một phong thư, mở ra đưa cho Vương Triệu Tĩnh.
Vương Triệu Tĩnh đang xuất thần theo đó cả kinh, lúc này mới kịp tỉnh táo. Vương Hữu Sơn nhíu mày nói.
- Con vừa nghĩ cái gì đó?
Vương Triệu Tĩnh lập tức nghĩ ra một lý do.
- Con vừa rồi nghĩ đến phụ thân đi lên miền bắc, nhất định phải mang nhiều ngân lượng một chút. Đến đó dù sao cũng không phải mọi thứ đã ổn thỏa, còn có nhiều điều chưa tính hết, cần phải tự mình sửa soạn cho tốt.
Vương Hữu Sơn cũng nghe ra được Vương Triệu Tĩnh nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng ông cũng không tra cứu. Sau khi nhìn con mình tiếp nhận phong thư liền cười giải thích.
- Phong thư này con cầm lấy, sang năm tào vận thông suốt, sẽ có người tới tìm mua gậy trúc. Con bán cho người đó năm trăm cây, họ sẽ đưa cho con năm ngàn lượng.
Một cây trúc đắt nhất cũng chỉ bán được hai, ba trăm văn tiền. Xung quanh Từ Châu đều là đất trồng trúc, vốn dĩ trúc không đáng giá tiền, sao bán được giá mắc như vậy chứ.
Tuy nhiên, Vương Triệu Tĩnh đã trải qua không ít sự tình. Vương Hữu Sơn đối với y cũng không có gì giấu diếm. Sau khi giật mình kinh ngạc liền hiểu ngay trong đó có ẩn tình. Vừa thấy tên họ đề trên phong thư lại một lần nữa chấn động, ngạc nhiên hỏi.
- Đây là thư Lý Đạo Phủ, Tu Ngô tiên sinh, Lý Tam Tài?
Trong vẻ kinh ngạc, Vương Triệu Tĩnh nói ra hết tên tự, tên hiệu và tên đầy đủ. Vương Hữu Sơn cười, bưng chén trà nhấp miệng, ra hiệu cho Vương Triệu Tĩnh đọc thư.
Lời lẽ trong thư thật ra rất dễ hiểu, nói mình từ quan nhàn cư, trong kinh sư còn có một hai bạn cũ, nhờ Vương Hữu Sơn đề bạt nhiều hơn.
Nhờ chiếu cố là chuyện thường trong quan trường, nhưng Vương Triệu Tĩnh càng cảm thấy kỳ quái. Không nói đến Lý Tam Tài kia vang danh khắp thiên hạ, trong quan trường thuận buồm xuôi gió, cuối cùng làm tới chức vị cao là Thượng thư Bộ Hộ. Vào thời điểm chuẩn bị vào Nội các mới cáo lão hồi hương, lai lịch cũng là quyền quý nhất đẳng, địa vị cao hơn Vương Hữu Sơn nhiều, một người địa vị cao cầu người địa vị thấp chiếu cố, điều này thật sự là không hợp với lẽ thường.
Càng mấu chốt chính là, Lý Tam Tài được xưng là người đứng đầu phe Đông Lâm, đó là quyền quý trong quyền quý, mà Vương Hữu Sơn lại dính vào ô danh phe đảng của hoạn quan, hai bên ở chỗ ủng hộ phe phái là tử địch, ở triều đình cũng như quê nhà đều không ngừng công kích lẫn nhau, hận không đẩy được đối phương vào chỗ chết. Từ khía cạnh này mà xét lại càng dị thường cổ quái.
Nhìn đến vẻ mặt kinh hãi của con mình, Vương Hữu Sơn cười cười giải thích.
- Hắn ở phủ Phượng Dương này làm tuần phủ mười ba năm. Các châu, phủ giang bắc đều là đất phe cánh của ông ta. Lúc ấy coi sóc mỏ, coi sóc thuế bị ông ta đuổi đi không ít, cũng mang lại cho ông ta thanh danh rất lớn.
Vương Triệu Tĩnh nghe thấy liền gật đầu, coi sóc thuế, coi sóc mỏ, xưởng dệt đều là triều đình phái ra hoạn quan đến thu thuế, cáo mượn oai hùm, làm ra không ít sự tình bóc lột thậm tệ, thanh danh trong bá tánh bại hoại vô cùng. Lúc đó, những quan văn dám đối nghịch với đám hoạn quan đó đều được người đương thời hết sức ca ngợi, cho là lương đống của nước nhà.
Mặc dù Vương gia bị coi là thuộc phe hoạn quan, nhưng dòng tư tưởng chủ đạo trong thiên hạ là như vậy, ngay cả Vương Triệu Tĩnh cũng cảm thấy là nhân vật đáng kính.
Thần tình của gã bị Vương Hữu Sơn nhìn thấy. Nụ cười trên mặt ông trở nên nghiêm túc, lại nói.
- Coi sóc mỏ, coi sóc thuế đi rồi, con có biết ai được lợi không?