Lương Tam mở miệng giải thích nói.
- Cha mẹ cùng tỷ tỷ của Tiểu Chung đều chết vào tay người của Khổng gia, chính đệ ấy chạy tới bên kia Cảnh Sơn xin cơm, cuối cùng được tiểu thư thu nhận và giúp đỡ.
Đó hẳn là một câu chuyện cũ thê thảm nhuốm đầy máu tanh, khuôn mặt không có nét gì riêng biệt của Tiểu Chung lúc này cũng đã vặn vẹo, tràn đầy mối hận thấu xương. Ý ngầm trong lời Lương tam nói chính là không muốn mọi người hỏi nhiều về chuyện đó, nhưng Lưu Dũng lại không thèm để ý, y mở miệng nói
- Kể ra lại tỉ mỉ chuyện đó được không?
- Tên nghĩa đệ chết tiệt mới kết bái với Khổng lão hổ kia uống say đi cưỡng bức mẹ ta, cha ta đi ngăn lại, gã liền giết chết cha ta, mẹ ta tự sát. Khổng lão hổ không những mặc kệ không quản mà còn bắt tỷ tỷ của ta lại đưa cho tên súc sinh kia. Tỷ tỷ của ta cầm kéo muốn giết chết tên đó, lại bị đánh đập đến chết. Ta tự mình bỏ chạy, may mà được đại tiểu thư thu nhận và giúp đỡ.
Lúc nói những lời này, giọng điệu của Tiểu Chung rất bình tĩnh, nhưng cỗ lãnh ý kia lại làm cho mọi người dù trong khí trờ nóng như nay cũng nhịn không được rùng mình
Lưu Dũng lại ngẩn người, lập tức y quay đầu nói với Triệu Tiến.
- Đại ca, chuyện này đệ từng nghe qua, hẳn là không giả, nhưng mà có đúng người này hay không thì cũng khó nói.
Triệu Tiến suy nghĩ một chút rồi nói.
- Cũng phải tin thôi. Ngươi nói sơ qua cho ta nghe một chút về quy chế của Khổng Gia Trang đi?
Tiểu Chung này hẳn là đã nhìn chằm chằm cùng cân nhắc rất lâu về nơi đó rồi, trong dạ cũng sớm đã có suy tính nên sau khi nghe thấy Triệu Tiến hỏi mình, cậu lập tức liền trả lời rất lưu loát.
- Khổng Gia Trang nơi này gồm có nội trang và ngoại trang. Nội trang chính là nơi ở của cả nhà Khổng lão tặc và đám người đại đầu mục. Ngoại trang lại là nơi ở của lũ người nhà bọn kỵ binh, cũng có một số cửa tiệm linh tinh cũng được đặt ở nơi này. Vốn dĩ trong ngoài trang đều cũng có tường cao rãnh sâu, bốn cổng đi đều có cầu treo, đến buổi tối cầu treo sẽ được kéo lên, tuy nhiên mấy năm gần đây cầu treo vẫn luôn chưa được kéo lên như khi trước.
Nghe được nửa đoạn trước, vẻ mặt của Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều thật thận trong, nhưng sau khi nghe được đoạn sau cùng, họ lại đều ngạc nhiên. Triệu Tiến chậm rãi hỏi.
- Một thôn trang lớn như vậy, lại là căn cơ Khổng gia của ông ta, chẳng lẽ không có phòng bị gì sao?
- Vị thiếu gia này, Khổng lão tặc kia từng nói qua, tường cao rãnh sâu của Khổng gia gã chính là nhân mã và đao thương, sau khi đem đám người chung quanh đánh phục rồi thì tất nhiên cũng không còn kẻ nào dám lại đây tấn công. Hơn nữa những năm gần đây số tiểu thương tới Khổng Gia Trang cũng thật không ít. Một số cửa tiệm sát bên đường ngoại trang đều đã bị thuê rồi, tường cao rãnh sâu kia khiến những thương nhân đó ra vào rất bất tiện cho nên cũng liền chẳng treo lên nữa, rãnh mương bên cạnh hai cửa chính kia còn bị dùng đất lấp bằng.
Tiểu Chung này nói ra không chút hoang mang.
Khổng Gia Trang diễu võ dương oai tại bên này vài chục năm, đã kiêu ngạo đến cái dạng này, không ngờ dám to gan đến mức ấy, cho rằng có làm như thế nào cũng đều sẽ bình yên vô sự.
- Từ con đường lớn này đi thẳng về phía trước, không cần rẽ vào đâu là thẳng tới cửa đông của nội trang. Tuy nhiên ban đêm cổng nội trang bị khóa chặt.
- Khổng gia buổi tối có người canh gác hay không?
- Có, mấy chỗ cửa chính đều có người trông coi, vào ban đêm, nội trang và ngoại trang còn có người đi tuần tra. Tuy nhiên, trước nửa đêm đi tuần một lần, sau nửa đêm lại tuần một lần, bây giờ hẳn là đang ngủ rồi.
- Cửa chính kia cao bao nhiêu?
- Khoảng chừng có…
Triệu Tiến đem tất cả các khâu nhỏ đều dò hỏi cho rõ ràng. Hắn cũng hỏi tới chuyện Khổng Cửu Anh sống ở chỗ nào, hộ vệ của nội viện có bao nhiêu người, đại khái tập trung ở nơi nào, chuồng ngựa bên ngoài lại ở nơi đâu.
Tiểu Chung trả lời thực rõ ràng tường tận, đây cũng đã thấy được y rất quen thuộc bên trong nội trang, hơn nữa khi không biết y cũng thừa nhận mgay, như vậy càng làm cho lời y nói trở nên đáng tin hơn.
Sau khi hỏi xong, trời đêm đã tối như mực, tính xem chắc hẳn trời cũng đã sắp sáng rồi. Sau khi dừng lại tại đây một lát, đám gia đinh của Triệu tự doanh đã nghỉ ngơi và chỉnh đốn lần cuối xong, giáp trụ bị lấy xuống giờ cũng đã mặc lại trên người. Có hai chiếc xe ngựa tháo bỏ gia súc ra, có người ra sức kéo chúng cùng nhau đi về phía trước, số còn lại đều đặt ở bên này, bọn kỵ binh cũng dẫn ngựa tiến lên theo.
Lúc tiến lên, tất cả mọi người đều rất an tĩnh, chỉ có tiếng áo giáp va chạm vào nhau vang lên. Đi được một đoạn, Trần Thăng đột nhiên hạ giọng nói.
- Mới nãy khi nghe người này nói, ban đầu đệ cảm thấy là giả. Khổng lão hổ này buôn bán làm ăn nhiều năm như vậy, thế lực lớn như thế thì làm sao lại buông thả, lười biếng như thế được. Nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận đệ lại cảm thấy đáng tin. Sau khi tên kia xuất ra uy phong, còn kẻ nào dám đến trêu chọc gã nữa. Một ngày một tháng vô sự còn tiếp tục phòng bị nghiêm ngặt, một năm vài năm vô sự, tự nhiên cũng chẳng còn bận tâm làm mấy chuyện đó rồi, tất nhiên sẽ trở thành cái dạng này. Bất quá, muốn nói Khổng Lão Hổ làm sai thì gã cũng thật không sai cái gì, nào có ai mạo hiểm lại đây đánh như chúng ta đâu, hơn nữa còn là suốt một đường vượt đêm lại đây đánh nữa kia chứ.
Triệu Tiến hết sức chăm chú nhìn chằm chằm ánh lửa ở phía trước. Bây giờ hắn đã mơ hồ nhìn thấy được hình dáng của nó rồi. Ánh lửa đó là từ chiếc đèn lồng được treo ở trên vọng lâu, khoảng cách hơi xa, cũng không nhìn thấy được trên vọng lâu có người hay không, hoặc là đối phương cũng tránh ở phía sau tấm chắn trên vọng lâu giống như người ở Hà Gia Trang rồi.
Nhưng nghe qua những lời thuật lại vừa rồi của Tiểu Chung thì lính gác của Khổng Gia Trang chắc là đã đi ngủ rồi.
- Chúng ta về sau ngàn vạn lần không được giống như Khổng Gia Trang này.
Trần Thăng buồn bực hồi lâu, còn nói ra một câu như vậy.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức cười nói.
- Sẽ không, Khổng gia và chúng ta hoàn toàn không giống nhau.
Tiếp tục an tĩnh đi về phía trước, chân trời phía sau Triệu Tự Doanh bắt đầu hơi hơi tỏa sáng, phía trước vẫn còn là một mảnh tối đen.
Triệu Tiến thấp giọng hạ lệnh.
- Toàn thể dừng lại, ngồi xổm sẵn sàng, kỵ binh chui vào đồng ruộng.
Mệnh lệnh của hắn được người trước khẽ truyền cho người sau, sau đó, mọi người bắt đầu cúi người xuống theo thứ tự từ trước đến sau.
Triệu Tiến gọi Lưu Dũng một tiếng, hai người xoay người chạy chậm nhích lại gần. Tuy rằng Tiểu Chung kia nói thật tỉ mỉ nhưng mà trước lúc lâm chiến bọn họ nhất định phải tự mình đi lược trận mới được.
Rốt cục tới gần đến một khoảng cách vừa đủ, bọn họ đã có thể nhìn thấy rõ ràng cầu treo bên cổng chính kia không hề được kéo lên, cổng chính tuy rằng bị đóng chặt nhưng trên vọng lâu tại hai bên cũng không hề thấy có lính gác.
Triệu Tiến hạ giọng nói.
- Gọi hết mấy người Lương tam cùng những người có thân thủ tốt và biết bắn tên trong đội ngũ chúng ta đến đây. Bảo cho một trăm người xếp sau ở lại với kỵ binh tiếp tục ở tại chỗ đợi mệnh.
Lưu Dũng đứng dậy chạy về phía sau, Triệu Tiến tiếp tục đứng lại đó quan sát. Vách tường hai bên cổng chính nhìn đã hư hỏng nặng, có nhiều chỗ đã có lỗ hổng, bên trong thấp thoáng nhìn không được rõ lắm.
Vọt vào bên trong từ những chỗ vách tường bị hư tổn kia khẳng định sẽ càng dễ dàng, nhưng đó cũng không phải là con đường gần nhất để đi vào bên trong. Hơn nữa trải qua nhiều nhà cửa của các hộ dân như vậy thì khả năng xảy ra chuyện ngoài ý muốn sẽ rất cao.
- Đến rồi đây.
Hai mươi mấy người đến bên này, mấy người Lương tam và đám người Trang Lưu bên Triệu Tiến đều có mặt trong đó, Triệu Tiến ngay lập tức hạ lệnh.
Các ngươi trèo tường vào trong đó, mở cửa ra.
Người phía sau thấp giọng vâng dạ rồi bước nhanh đi thẳng về phía trước. Lúc những người này sắp đến gần bên cạnh cổng chính thì đại đội Triệu Tự Doanh cũng đã đuổi kịp.
- Khom lưng về phía trước, không cần phát ra âm thanh, đi theo ta.
Triệu Tiến xách theo trường mâu khom người chạy về phía trước, khi chạy giáp trụ của hắn va chạm tạo ra âm thanh nhưng bây giờ cũng đã không quản được nhiều như thế.
Đến đầu tường bên kia, mấy người lập tức đứng lên nhau tạo thành cái thang, mấy người dáng người nhỏ nhắn linh hoạt khác thì bám ngay vào bò lên, rất nhanh đã bay qua đầu tường, cũng có người bò thẳng lên trên vọng lâu.
Đại đội được Triệu Tiến dẫn theo đã đến trước mặt liền nghe được trên vọng lâu kia có động tĩnh. Tiếng kêu sợ hãi vang lên nhưng lập tức liền dừng lại, hình như bị người bịt miệng. Trên mặt Triệu Tiến thậm chí bị mấy giọt chất lỏng ấm áp văng lên, không cần nhìn hắn cũng biết đó là máu tươi. Ngay sau đó, hai hán tử dẫn đường của Từ gia liền thò đầu ra khỏi vọng lâu, ra hiệu đã không có nguy hiểm.
Then cửa bị gỡ xuống, cổng chính của ngoại trang bị mở ra. Ánh mặt trời sáng lên một ít, đứng tại chỗ cổng chính ngoại trang có thể nhìn thấy một con đường lớn rộng mở thẳng tắp nối thẳng đến phía trước, cuối con đường là tường cao cửa son, nơi đó chính là nội trang. Hai bên con đường đều là cửa tiệm, mọi cánh cửa cùng cửa sổ đều bị đóng chặt, thời gian này, mọi người khẳng định còn chưa có rời giường.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Để xe ngựa đi đầu, phân phó kị binh đi tìm chuồng ngựa, đem tất cả số ngựa trong đó đều mang đi ra ngoài, sau đó phóng hỏa.
Vài người dạ vang một tiếng, sau đó nhanh chóng chạy đi truyền lệnh.
Đội ngũ của Triệu Tự Doanh bắt đầu tách qua sang hai bên, hai chiếc xe ngựa bị đẩy lên đầu. Triệu Tiến vung tay lên, chỉ hô một câu.
- Đi theo ta!
Đại đội bắt đầu đi theo về phía trước, vào lúc này, bọn họ đã không cần bước nhẹ chân, cũng không cần che lấp cái gì nữa. Tám người ở phía trước phụ giúp đẩy xe ngựa, những người phía sau đều xếp thành hàng tiến lên. Tiếng khôi giáp va chạm vào nhau, tiếng bước chân chỉnh tề đã bắt đầu vang lên.
Trong những ngôi nhà ở hai bên đường đã có phản ứng. Có lẽ là có người bị làm cho bừng tỉnh, có lẽ cũng là sáng sớm, nên người bây giờ cũng đã thức dậy, nhưng mà tận bây giờ vẫn chưa có người nào dám lên tiếng.
Đa số cửa tiệm ven đường nơi đây đều là người ngoài đến kinh doanh, bọn họ không có thần tình gì với Khổng Gia Trang này. Mọi người cũng đều nghĩ được rất rõ ràng, nếu như mình hô hoán, thôn trang được cứu hay không còn khó nói, nhưng bản thân mình chắc chắn sẽ xui xẻo trước.
Đoàn người rất nhanh đã đi tới trước cửa, chiến hào bên ngoài nội trang coi như sạch sẽ, bên trong nó cũng không có chút nước nào, nhìn cũng không sâu, hơn nữa cầu treo phía cửa đông của nội trang cũng không có treo lên.
- Trèo tường, mở cửa, mau!
Nếu cầu treo không được treo lên, như vậy bọn họ cũng không cần dùng xe ngựa để lấp chiến hào rồi. Triệu Tiến liên tiếp ra lệnh, lại có người vội vàng chạy qua, dựng lên cái thang người, đưa người qua đầu tường, hai cỗ xe ngựa thì bị đặt tại hai bên con đường ở trước cửa chính.
- Kẻ nào đó?
Trong cửa chính có tiếng kêu sợ hãi vang lên, lập tức cũng liền biến mất.
Không đợi Triệu Tiến bên này nói chuyện, ở ven đường lại truyền đến một tiếng thét kinh hãi. Một hán tử hai tay để trần vẻ mặt kinh ngạc nhìn đám người Triệu Tiến.
Ai cũng không ngờ được, lúc mặt trời còn chưa có xuất hiện, trước cửa chính của nội trang Khổng Gia Trang lại sẽ xuất hiện một đội người được võ trang đầy đủ, hơn nữa còn mặc khôi giáp. Hán tử vạm vỡ kia đã sững sờ đứng nguyên tại chỗ, gã sợ mình bị hoa mắt nên còn đưa tay lên dụi lấy dụi để, rồi nhìn lại.
Ánh mắt của đám người Triệu tự doanh bên này đều tập trung ở trong cửa chính, ven đường đột nhiên có người đi ra, bọn họ cũng không có phát hiện, đây cũng là một sai lầm hiếm thấy.
Hán tử vạm vỡ kia cuối cùng kịp tỉnh táo, gã giờ muốn chạy nên vội vàng xoay người, mở miệng gào lên.
- Không…
Lời này mới hô được một nửa, gã kia đã bị Trang Lưu không cùng trèo tường lần này vội vàng giương cung lắp tên, bắn thủng cổ họng. Hán tử vạm vỡ ấy lập tức ngã nhào tại trên mặt đất.
Trong cửa chính, từng tiếng kêu thảm thiết và kinh hô vang lên, bên cổng chính ngoại trang kia cũng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Đội nhân mã của Triệu Tự Doanh cũng vọt vào. Vẻ an tĩnh của Khổng Gia Trang bị phá vỡ, nội trang ngoại trang cũng bắt đầu trở nên náo loạn
- Mở cửa trước.
Bên trong truyền đến thanh âm như vậy, cửa chính của nội trang này cũng đã bị khống chế.
Triệu Tiến giơ trường mâu trong tay lên, các đội Triệu Tự Doanh vốn hơi thoáng xao động lập tức an tĩnh. Bây giờ cũng không cần phải ẩn núp gì nữa, Triệu Tiến hô to nói.
- Ta cùng Trần Thăng lĩnh đội lão binh xông thẳng, đội tân binh giống như trước kia chia làm hai nhánh. Một nhánh do Thạch Mãn Cường chỉ huy đi về phía bên phải, một nhánh còn lại do Lưu Dũng chỉ huy tấn công về phía trái. Sau khi nghe thấy tiếng kèn liền tập hợp ở bên này, đã rõ hết chưa?
- Tuân lệnh.
Toàn bộ trả lời ầm ầm, cửa chính đã bị mở ra, Triệu Tiến lại nói.
- Giết chết mỗi kẻ muốn chống cự hoặc muốn phản kích, không được đánh cướp tài vật, không được dâm nhục nữ nhân, những cái khác không cần nói tới. Xung phong theo ta!