Từ gia vẫn là gia đình giàu có, cũng hống hách lâu rồi, dĩ nhiên cũng không để ý đến. Kết cuộc là trong vòng một tháng không bán được một dụng cụ sắt nào. Hộ vệ, bảo tiêu được mời tới thì bị giết dễ dàng bởi “Mã tặc” đeo mặt nạ. Tiếp đó Từ gia lại mời quan sai hộ vệ nhưng cũng bị “Mã tặc” đánh cho tổn thất thảm trọng. Từ gia coi trọng thể diện, mời hẳn quan binh đến. Đến lúc quan binh cũng có kết cục như vậy, thì người nhà họ Từ mới sợ.
Nghe nói năm đó trong nhà Từ gia chết mấy mạng người.
Sau đó, đội xe của Từ gia thêm cờ của Khổng gia. Người thông minh nhìn thấy hiểu ngay, Từ gia sản nghiệp lớn, gia đinh nhiều, nhưng họ là người làm ăn, thế lực của Khổng Gia Trang không so được với Từ gia, nhưng bọn chúng liều mạng. Từ gia nhất định phải chịu thua, Từ gia là vì kiếm tiền chứ không phải là để tranh giành hơn thua nhất thời.
Hiện tại nhìn thấy được một đoàn xe của Từ gia, hai con ngựa kéo một xe lớn tổng cộng có mười hai chiếc xe, chiếc xe dẫn đầu dựng thẳng hai cột cờ, một mặt là Từ gia, một mặt là Khổng Gia Trang.
Những người đi trên đường và những hộ gia đình ở bên đường đến nhìn một cái cũng chẳng có hứng thú, vì nó không còn mới mẻ nữa, hơn nữa mới có mười hai cỗ xe to thì tính gì, mấy chục cỗ xe to đi cũng nhau cũng nhìn thấy thường xuyên rồi.
Phu xe của chiếc xe thứ hai trong đoàn hét lên hỏi.
- Lão Mã, rốt cuộc những thứ đồ này ông muốn chuyển đến đâu?
Bao năm nay Từ gia chỉ riêng buôn bán Than và Sắt. Bát cơm của không ít người trên mảnh đất phía bắc Hoàng Hà đều dựa vào việc buôn bán của Từ gia. Nghề đánh xe vận chuyển hàng là một trong những nghề kiếm lời nhất. Kiếm lấy hai con gia súc lớn và một cỗ xe lớn, chất lên và vận chuyển dụng cụ sắt của Từ gia, kiếm tiền bốc dở cũng thoải mái hơn trồng trọt.
Qua chiếc xe thứ mười trong đội xe, Từ gia đều phái một chiếc xe nhà mình đi đầu làm cai đầu. Giao hàng, thu tiền đều do cai đầu này phụ trách, những cái khác thì đều là đến lúc dùng đến mới thuê, nhưng đa phần đều là những người làm quen rồi.
Người đứng đầu họ Mã, năm nay gần năm mươi rồi, bộ dạng ngăm ngăm đen, da mặt đầy những vết nhăn, chân gã bị tàn tật. Nghe nói là rơi xuống mỏ than, năm năm trước lão Mã chỉ là người quản hạ nhân phòng củi, nhà có mấy người đều do ông ta nuôi sống, ngày tháng trôi qua rất là vất vả.
Cũng không biết có cơ duyên gì mà đột nhiên trở thành cai đầu của đoàn xe. Cái chức này trong ngoài cũng có chút lợi, hơn nữa họ thuê xe, chọn người.những người đánh xe cũng đều nịnh bợ.
Đến nay, đời sống cũng thoải mái hơn trước nhiều, làm cai đầu của nhà họ Từ thường đều có chút thân tình và chỗ dựa, làm việc hay lời nói đều rất liều lĩnh. Nhưng lão Mã lúc nào cũng buồn không nói, nhưng lúc trả tiền xe cũng không bớt xén, không bao giờ vơ vét lợi riêng, tất cả đều nguyện đi theo ông ta.
Mấy ngày đầu lão Mã đột nhiên đi gọi xe, thuê mười một chiếc xe.
Cứ nghĩ rằng phải đến mỏ sắt, mỏ than chất hàng trước, không nghĩ rằng cứ như thế đi ra phía ngoài. Trên đường đi mua không ít những thứ bình muối dưa nồi, chảo sắt, thậm chí gà sống, dê sống vân vân... khiến cho hai hòa thượng lùn trong đoàn không hiểu chuyện gì. Nhưng lão Mã đã đưa trước một nửa tiền xe, lão mã trước giờ làm việc đều không bạc đãi ai, phu xe cũng cứ thế mà theo ông.
Càng đi mọi người lại càng thấy hồ đồ, theo lý thì đội xe tiến lên phía trước, nếu như tính toán canh giờ, trước khi trời tối tìm nơi nghỉ ngơi và trước khi trời sáng thì xuất phát. Lão Mã làm việc ổn định, thỏa đáng, những việc này đều sắp xếp rất tốt, nhưng lần này thì không dừng, ngay cả nghỉ ngơi cũng nghỉ ở bên ngoài, may mà trên xe đều có cỏ khô, súc vật không bị đói, nhưng ai cũng cảm thấy không bình thường.
Đến lúc hỏi lại lần nữa, lão Mã trả nốt tiền xe cho đoàn xe, hơn nữa còn nói rõ ràng, chạy xong chuyến này ông sẽ trả gấp đôi tiền xe, cỏ khô vân vân ông đều chi hết.
Tự dưng khi không có thêm một món tiền, mọi người dĩ nhiên đều vui, nhưng từ đầu chí cuối vẫn kì lạ, mỗi ngày qua đi, lại có người không kìm nổi dò hỏi.
Lão Mã không khách khí nói to.- Hỏi cái gì, kiếm nhiều tiền không công như thế, lại trở hàng nhẹ, sao mà vẫn nhiều chuyện?”
Người đằng sau cười nhếch mép hỏi.
- Lão Mã, ông làm người thế nào chúng ta đây tin được. Nhưng đây chỗ nào cũng không bình thường. Bao nhiêu năm giao tình của chúng ta, ông chớ dẫn chúng tôi đến chỗ bọn trộm cướp.
Người kia vừa nói xong thì đằng sau xe thứ ba, thứ tư đều nghe thấy liền có người cười lớn nói.
- Chiếc xe rởm của lão Mã chúng ta còn bị trộm được sao? Cũng làm cho trộm để ý được sao. Ngươi không nhìn đi, phía trên đều chứa những cái gì?
Với lương thực, dưa muối và nồi chảo còn có gà sống, dê sống, chính xác những thứ này bọn giặc cướp không thèm nhìn tới.
Lại có người cười nói.
- Tiểu tử ngươi nhìn xem trên đầu xe để cờ hai mặt. Có Khổng lão hổ và Từ gia ở đây, đứa đui mù nào dám đến cướp, ngại mình sống lâu quá ư?
Nói như thế, người hỏi câu vừa rồi kia cũng cười, lắc đầu nói.
- Cái đó cũng đúng.
Vừa mới nói được phân nửa, nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên, nhìn thấy một đội mười mấy kỵ binh chạy như bay ngang qua, những người cưỡi ngựa đều rất trẻ tuổi, người khỏe ngựa mạnh, vũ khí tinh xảo, nhìn đã thấy uy phong.
Có gã phu xe tán thưởng nói.
- Ái chà, vẫn là người Khổng Gia Trang có tiền đồ.
Vừa dứt lời khen, mười mấy người cưỡi ngựa đó đã dừng lại, cứ như thế đứng dàn hàng ngang giữa đường, bọn phu xe đều sửng sốt, nhưng nhìn thấy xe của lão Mã vẫn tiến về phía trước, bọn họ cũng đi theo.
Nhìn trái nhìn phải, xung quanh đến một ngôi nhà cũng không có, người buôn bán cũng chẳng có trên đường, chẳng may đối phương là cướp thật thì làm sao, nhưng lại nhìn trên đầu xe cắm hai lá cờ, thì cũng yên tâm hơn nhiều. Ai dám dắc tội nhà Họ Từ, ai dám đắt tội Khổng lão hổ, có lẽ chỉ có hảo hán họ Triệu ở châu thành, nhưng cách cả một con song Hoàng Hà, chắc chắn sẽ không sang bên này.
Đúng lúc đang lo lắng, thì nhìn thấy mười mấy người cưỡi ngựa đấy lấy khăn ra đội lên đầu, chưa ai kịp hiểu ra chuyện gì, đã nghe thấy tiếng huyên náo từ hai bên đường. Từ trong đám cỏ đột nhiên xuất hiện một đám người che mặt mang binh khí, hai bên, mỗi bên có đến mười mấy người, vây xung quanh đường lớn.
Mẹ nó chứ, lão Mã trông thì thật thà phúc hậu, trong bụng thì toàn nghĩ việc xấu, mọi người không có thù oán gì, cớ gì lại dẫn bao nhiêu người đến đây trộm cướp.
Nhưng nhìn lão Mã cũng không bình thường, hình như là bị dọa đờ người ra rồi, không dám nhúc nhích, có phu xe gan dạ, cẩn trọng chỉ vào mặt cờ nói.
- Anh hùng, chúng tôi treo cờ của Khổng gia….”
- Câm miệng xuống xe.những tên cướp này rất im lặng, chỉ có người cầm đầu hét to.
Bao nhiêu giáo mác dài ép như thế, ai dám nói từ không, nhìn phía trước lão Mã cũng ngoan ngoãn xuống xe, mọi người ai nấy toàn thân run nẩy bẩy.
Không lẽ lão Mã không phải là đồng mưu ư? Mọi người cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, mạng sống khẩn yếu hơn, đều nhanh chóng xuống xe, theo hiệu lệnh của “bọn cướp” ốm đầu ngồi xổm trên mặt đất.
Đám cướp này thật to gan, không chút để ý đến cờ hiệu của Khổng gia, phải biết rằng trước đây có kẻ cướp không nhìn ra cờ xí của Khổng gia. Sau khi cướp xong bị giết sạch sẽ, đầu bị treo trên cọc gỗ ở bên đường rất lâu. Nhìn xem “bọn cướp” trước mắt này cũng sẽ không có kết cục tốt.
Bọn cướp này cũng đúng thật là làm việc gọn gàng, bắt hết phu xe trói chặt lại, miệng nhét kín, sau đó mang cả xe và hàng đi luôn.
Hơn chục người bị trói như thế vứt ở bên đường, ai cũng tuyệt vọng, trời mà tối, mọi người sẽ thành miếng mồi trong miệng sói.
Bọn người đó nhanh chóng đánh xe đi xa, qua đi khoảng nửa canh giờ, mặt trời sắp xuống núi rồi, trên đường cuối cùng cũng có người xuất hiện.
Người này cũng là một người cưỡi ngựa một mình, lưng đeo một túi y phục và một thanh đao, chỉ có điều dáng vẻ như một thương nhân, nhìn thấy bên đường có giấu mười mấy phu xe, thương nhân này cũng tốt bụng xuống ngựa giúp đỡ, cắt hết dây trói cho bọn phu xe.
Vừa vứt được miếng vải rách trong miệng ra, một phu xe chửi ầm lên.
- Lão Mã, ngươi đáng giết nghìn đao, ngươi làm thế này là ý gì, miếng cơm của nhà ta cũng không còn, suýt chút nữa đến mạng cũng chẳng còn.”
- Các vị, trời sắp tối rồi, mọi người vẫn nên tìm chỗ nghỉ ngơi là tốt nhất, nơi hoang vắng này không qua đêm được, tôi đi trước cho kịp đường.
Thương nhân nọ này cũng là người dứt khoát, sau khi cứu người liền rời đi.
Tất cả mọi người cảm tạ và tiễn người đi, sau đó liền vây xung quanh lão Mã, ai cũng mắng to, cũng sẵn sàng xắn ống tay áo động thủ.
Lão Mã buồn bực không nói ra lời, lấy từ hông ra một túi nhỏ, mở túi ra mọi người đều yên lặng, trong túi đó đều là ngân lượng, xem ra cũng được trăm lượng, gần chục cân mà lão Mã vẫn cứ đeo ở hông như thế.
Lão Mã nói với giọng hờn dỗi.
- Mỗi người mười lượng, nếu không đủ thì khi về ta nhất định sẽ bồi thường.
Bọn phu xe lập tức ngây người ra, có mười lượng này cũng gần đủ một con ngựa và nửa chiếc xe rồi, lão Mã này rốt cuộc định làm gì, điều này khiến cho mọi người nghĩ không ra.
Lão Mã nói rất thật thà.
- Ta không lừa các ngươi, mọi người cùng ta tìm chỗ nghỉ ngươi trước, tựu chung lại sẽ có câu trả lời thỏa đáng cho mọi người.
Ngân lượng đã trong tay, hơn nữa còn nói sau việc này sẽ có bồi thường, mọi người vẫn đang tính toán chỉ biết bỗng dưng vẫn kiếm được tiền, nếu như lần này đổi được cỗ xe mới, hai con ngựa tốt, vậy thì cũng quá hời rồi.
Mắng cũng không mắng, mọi người buồn bã đi theo lão Mã, trong tay nhiều tiền như vậy, cũng không biết trong tiệm kia có còn rượu ngon, nếu như còn cả nữ nhân...
Những tên phu xe không hề nhận ra bên cạnh cánh rừng này có hai tên cướp, hai tên này bịt kín mặt, tay nắm lấy đao, luôn theo sát đường đi, chỉ cần những tên phu xe không theo sau lão Mã, ngoại trừ lão Mã, hai bọn họ sẽ giết hết bọn phu xe.
Theo ý của Lưu Dũng, những người phu xe này toàn bộ phải bị diệt khẩu, nhưng Lương tam cầu xin. Nói đại tiểu thư kiếm được những người như thế cũng không dễ dàng, giờ mất đi một người cũng rất đáng tiếc, dĩ nhiên Lương tam chỉ là thay lão Mã cầu xin thôi.
Gia đinh của Triệu Tự Doanh sau khi cướp được xe hàng đi được vài dặm, đã sớm hợp với những tên lính khác, áo giáp nặng đã được tháo vứt lên xe, giờ đã nhẹ nhàng tiến về phía trước rồi.
Lương tam mở miệng nói, phải nói lời xin lỗi, giọng điệu có chút không hợp.
- Tiến gia đại lượng, những đồ này đều mới mua cả, bên phía Từ gia người không đáng tin cậy quá nhiều, thực sự lo lắng để lộ thông tin.
Triệu Tiến biết cách làm của mình đừng nói người ngoài, ngay cả bọn huynh đệ nhà mình đều cho rằng đó là dư thừa, nhưng hắn làm vậy để đảm bảo không xảy ra điều gì ngoài ý muốn.
Không ít người biết đánh xe, không biết đánh xe sẽ làm lỡ bước tiến, có xe lớn vận chuyển vũ khí, bước chân nhanh lên rất nhiều, Triệu Tự Doanh bố trí các trạm canh gác cách một khoảng không giống nhau ở phía trước, bọn họ liên tục về báo cáo. Ở những chỗ như vậy sẽ không có ai đi đêm, nếu có xuất hiện, bên phía Triệu Tiến sẽ tránh né, lúc đầu như vậy sẽ chậm trễ hơn rất nhiều, cùng với trời tối dần thì sẽ không cần trốn nữa.