Lúc đó, số bạc trắng dùng để mua đất vẫn còn rúng động lòng người. Túc Châu và Từ Châu liền nhau, danh tiếng của Vân Sơn Tự cũng nghe thấy nhiều, vì thế, bản thân Như Huệ còn chưa có ai chạm tới, nhưng vốn dĩ trước cửa rất náo nhiệt đã vô cùng vắng vẻ, còn có thám tử ở chung quanh theo dõi.
Đối với những lưu dân chạy tới trang viên của Tào gia này, thân sỹ cường hào các nơi ở phủ Phượng Dương đều không khách khí, quan binh, dân binh lần lượt ra tay, chốt chặn trên đường cản lại, rất nhiều lưu dân chạy tới đều trở tay không kịp, không phải là bị bắt đi thì chính là bị giết chạy tán loạn.
Đến lúc này, những thân hào địa chủ thiếu người làm cũng thay đổi thủ đoạn, bắt giữ người dân lưu vong, cũng sẽ cấp cho bọn họ chút lương thực và an trí cho bọn họ chỗ ở. Rất nhiều người cũng bởi vì vậy mà yên lòng ở lại.
Lúc này, hai bên còn có một giao kết ngầm, nếu lưu dân đi vào xung quanh trang viên của Như Huệ thì cũng sẽ không tiếp tục bắt giữ. Nhưng Như Huệ bên này tổng cộng mới có một trăm mấy chục người, không ít người đều là người sống ở vùng Túc Châu, nhìn thấy rõ điều này, ai còn e dè gì nữa, mặc dù là vẫn còn ở trong trang viên, chỉ cần không có người theo Như Huệ từ Từ Châu tới trông coi thì đều xông vào bắt.
Từ lúc trang viên được xây dựng đến lúc bắt đầu đưa người đi Từ Châu, tổng cộng đã đưa đi được hơn bảy ngàn lưu dân Phượng Dương, còn có hơn ba ngàn lưu lại trong trang viên, nhưng hiện tại mỗi ngày có không quá hơn trăm người đến.
Đã là tháng mười một rồi, mặt sông Hoàng Hà bên trong địa phận Từ Châu đã đi qua được, gan lớn một chút thì cũng đi được xe ngựa sang.
Túc Châu mặc dù nằm ở phía Nam của Từ Châu, nhưng bởi vì địa hình mà còn muốn lạnh hơn Từ Châu. Trời trở lạnh, cái điền trang được xây dựng ở chỗ giáp ranh giới giữa hai châu cũng trở nên khó khăn. Hiện tại, mỗi ngày có chưa đến trăm lưu dân chạy đến, trong trang viên còn có gần hai ngàn người chưa được đưa đi. Nếu như không phải lúc đầu mua không ít lương thực, lúc này e là đã không tiếp tục kiên trì được nữa.
Địa phận của trang viên bao gồm một mảnh đất nhỏ nằm trong địa hạt của Từ Châu. Đây cũng là cách thức tốt vận chuyển lưu dân không bị bỏ lại, nhưng hiện giờ mưu chước này cũng không dùng được nữa. Có một đám giang hồ mã tặc không biết từ đâu đến, chặn ở chỗ con đường huyết mạch đi từ Túc Châu đến Từ Châu.
Mấy lần đưa người đi đến nửa đường, đám mã tặc này sẽ lao ra giết. Những lưu dân vốn dĩ như chim sợ cành cong, nhìn thấy từ xa đã lập tức tán loạn. Hai ba lần tiếp theo lá gan đã lớn hơn, lại tiếp tục tiến về phía trước, không hề nghĩ đối phương lại lôi ngay cung tiễn ra bắn tên tới. Mặc dù nói không làm bị thương ai, nhưng lại làm người ta kinh sợ tán đởm.
Như Huệ rất tinh đời, không mang vũ khí tới Túc Châu, nhưng vẫn biết cách đối phó thế nào với cục diện này, phái người cầm bạc đi thẳng tới nha môn báo quan, nói có trộm cướp quấy nhiều, xin quan phủ phái người bảo hộ và tầm nã.
Ngày trước nha môn cầm bạc trong tay, không có việc gì không giải quyết được, nhưng lần này lại khác, không có người bị thương, không có tài vật bị cướp đoạt thì đó chính là báo án xằng bậy.
Sự tình đã có gì đó rất sai lầm, người báo án còn không trở về từ nha môn. Trên vùng đất Túc Châu lại có người có máu mặt tới cửa, thái độ rất khách khí, lời nói rất ôn hòa, sự tình muốn làm chỉ có một, đó chính là muốn mua lại thôn trang này với giá gốc, không để Như Huệ chịu thiệt.
Đối với đề nghị này, Như Huệ cũng dùng thái độ khách khí để cự tuyệt. Đối phương trước khi đi chỉ cười nói.
- Nơi này là Túc Châu, không phải Từ Châu, không muốn uống rượu mời lại muốn uống rượu phạt à.
Như Huệ lẩm bẩm.
- Lần này tới quá coi thường người khác, không cẩn thận sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Người tới sau khi tỏ thái độ, giang hồ mã tặc lập tức ra tay càn rỡ hơn, phóng thẳng ngựa tới phòng của Như Huệ, còn làm náo loạn ở chỗ túp lều dựng tạm của lưu dân, hô lớn.
- Không được đi cùng những người này tới Từ Châu, ở lại Túc Châu còn có đường sống, đi thì chỉ có một đường chết.
Đám lưu dân này vốn không có chủ kiến gì, nay bị đám mã tặc hung thần ác sát này hù dọa, lập tức đều hoảng hồn, không ít người đã lén bỏ chạy.
Như Huệ cũng là người quyết đoán, lập tức hạ quyết tâm, đem tất cả lưu dân trong trang viên tập hợp lại, mặc kệ giữa ban ngày ban mặt, lập tức lên đường đi Từ Châu.
Sự việc biến đổi quá nhanh, người đưa tin phái đi cầu cứu hôm trước mới xuất phát, hơn nữa Như Huệ biết Triệu Tiến đang sắp sẵn sự tình ở phủ Hoài An, hẳn là đang trao đổi với thương hành Tôn gia về việc mua và vận chuyển lương thực.
Trước mắt phải giữ cho được những người này là đã đủ rồi, còn về phần thôn trang này cũng không đáng tiếc. Khế đất ở trong tay mình, không sợ người Túc Châu nuốt lời.
Lúc trời sắp sáng, gần hai ngàn lưu dân được tập hợp lại, trở thành một đội ngũ rệu rã, lỏng lẻo. Như Huệ lệnh phát ra tất cả lương thực trong trang viên. Mỗi người ăn no hết mức, chỗ còn thừa đều dùng làm lương khô. Từ thôn trang này đi Từ Châu ước tính mất hơn một ngày, nếu như vận khí tốt, sau khi trời tối chắc sẽ tiến vào được địa phận Từ Châu.
Gần hai ngàn lưu dân mà giang hồ mã tặc mới có mấy chục người. Như Huệ tính dựa vào người người đông thế mạnh để tự bảo hộ lấy mình, hơn nữa gã còn tính toán Chung Công Huy kia mang theo mấy chục người tới thôn trang này. Vị thủ lĩnh lưu dân này có uy vọng cực cao trong đám lưu dân, có y ở đây, lưu dân cũng không bị chia làm năm bè bảy phái, miễn cưỡng vẫn ổn định được, thậm chí còn có khả năng phản kích lại.
Động thái lớn như vậy trong điền trang tất nhiên không tránh khỏi bị xung quanh và thậm chí là tai mắt ngầm phát hiện, tin tức rất nhanh chóng đã bị truyền ra.
Đến bước này chính là hai bên đã ngửa hẳn bài rồi. Đại đội lưu dân do dự đi trước, phía sau không ngừng có người đuổi theo.
Giang hồ mã tặc tay chân nhanh nhất, lập tức chạy tới ven rìa đội ngũ. Lưu dân trong đội ngũ bắt đầu có chút xôn xao, nhưng đội ngũ vẫn tiếp tục đi, mấy chục kỵ binh quả nhiên không ngăn được mấy ngàn người. Đoàn luyện hương dũng theo sau kỵ binh cũng đều chạy qua. Tốc độ của đội ngũ lưu dân trở nên chậm lại.
- Bà con, đi Từ Châu còn có đường sống, có canh nóng cơm nóng, còn được cho ruộng trồng trọt.
Trong mỗi một đội ngũ trăm người đều có một người dẫn đầu, ai nấy đều khản giọng hô lớn, cũng chính là dựa vào cổ vũ của bọn họ thì đội ngũ mới không náo loạn.
Không giống những lời đe dọa từ trước, hiện tại giang hồ mã tặc và đoàn luyện cũng đưa ra những lời hô hào chiêu dụ.
- Ở lại sẽ bao ăn bao ở, hai năm đầu chỉ lấy hai thành thuế đất.
- Đám Từ Châu mọi rợ này lừa gạt các ngươi đấy. Lừa gạt các ngươi đi sang đấy làm trâu làm ngựa. Không ngẫm nghĩ xem bọn họ giết bao nhiêu người, trên đời này nào có chuyện tốt như vậy.
Nếu như nói đao kiếm đe dọa sẽ khiến người ta sợ hãi, bao ăn và hai thành địa tô lại hấp dẫn, khiến cho đám lưu dân đang đói khát tuyệt vọng này động lòng rồi, bước chân đi tới của đội ngũ chậm lại, thậm chí có người chần chừ không bước tiếp nữa.
Như Huệ sắc mặt âm trầm như nước. Gã biết rằng Triệu Tiến coi trọng những lưu dân này, càng sẽ đoán được vì sao Triệu Tiến lại dụng tâm lôi kéo, chiêu dụ lưu dân như vậy, cho nên gã không thể nào làm hỏng chuyện. Vương Triệu Tĩnh vốn đã bước lên đường công danh đã trở lại. Nếu như bản thân mình làm sai điều gì, đối với tháng ngày sau này sẽ có hại rất lớn.
Ngày trước tới Triệu Tự Doanh này chẳng qua là muốn tìm chỗ sống yên phận, nhưng bây giờ lại khiến cho Như Huệ không nghiêm túc không được. Cái bọn người này bất quá là một thế lực cường hào ở Từ Châu, nhưng Như Huệ lại nhìn thấy ẩn ước trong đó nhiều hơn thế.
Như Huệ mặc quần áo vải thô đi trong đội ngũ lưu dân, nghe bốn phía xôn xao, trong lòng vô cùng lo lắng, bèn kêu hai hô vệ bên cạnh nâng mình lên cao, đứng ở trên cao nhìn xuống bốn phía. Tiếp đó hô lớn với Chung Công Huy bên cạnh.
- Lão Chung, mau bảo người của ngươi đi hô mọi người tiến lên, tới Từ Châu là tốt rồi.
Chung Công Huy lại không nói gì. Lần này tới, Chung Công Huy rất ít lời, Như Huệ bận tâm lo liệu mọi chỗ, cũng không có thì giờ để ý tới, lúc này mới nhìn ra có điều không đúng.
- Lão Chung, ngươi làm sao vậy?
Như Huệ thấp giọng, giọng điệu lại lạnh lẽo dị thường.
Chung Công Huy nhìn hai bên một chút, có chút hổ thẹn cúi đầu, buồn bực nói.
- Đi Từ Châu như vậy còn phải hao phí tiền bạc, lương thảo của Tiến gia, lưu lại Phượng Dương cũng có đường sống, lưu lại cũng tốt.
Nói được một nửa, Như Huệ rút dao găm bên hông ra kề lên cổ Chung Công Huy. Như Huệ trước giờ luôn tươi cười, ôn hòa lúc này vẻ mặt dữ tợn, ngũ quan vặn vẹo, vô cùng hung ác trừng mắt với Chung Công Huy, nghiến răng nghiến lợi nói.
- Mau hô cho lão tử, không hô ta sẽ kết liễu ngươi.
Gã bên này vừa động, hơn mười mấy người trẻ tuổi đi theo Chung Công Huy đều rút phủ ra, có người cầm mộc gỗ trong tay, nhất tề nhìn về phía Như Huệ, đều giữ tư thế giống như chỉ cần trở mặt sẽ lập tức liều chết.
Không ai ngờ rằng một người như Như Huệ bình thường hào hoa phong nhã lại đột nhiên bộc phát. Mấy người hộ vệ bên cạnh Như Huệ ngược lại có chút trở tay không kịp, hiểu ra được mọi chuyện chậm hơn một nhịp, nhưng nhìn thấy cục diện như vậy đều hiểu rõ, liền rút đao rút kiếm ra.