Những người này nhìn thấy Hà Thúy Hoa tới đều không ngừng thi lễ. Hà Thúy Hoa bước một chân vào sân, lại cười khổ lui ra. Con dâu bận rộn như vậy, tốt hơn là đừng đi qua làm chậm trễ chính sự.
Đến khi trời tối, Triệu Tiến mới trở về với vẻ mặt nghiêm túc. Hà Thúy Hoa vừa bảo người làm cơm chiều, vừa oán giận Triệu Chấn Đường.
- Còn tưởng rằng thành thân sẽ phải tu tỉnh, sống tốt ở nhà. Ông xem, vợ chồng son mà người này bận, người kia bận. Ở đây đâu giống như nhà mới mà giống như công đường nha môn thì đúng hơn.
Triệu Chấn Đường ngược lại suy nghĩ rất thoáng, vừa uống rượu vừa cười nói.
- Nói bậy, công đường nha môn bọn chúng nào có chuyện gì bận rộn. Bọn nhỏ bận rộn sự tình của bọn nhỏ, chúng ta cũng đừng quá hao tâm đi quản, hao tâm cũng vô dụng.
Bốn người cùng ăn cơm chiều. Từ Trân Trân mang tới không ít tôi tớ, người làm cho nên vợ chồng Triệu Tam tự theo đó được thăng cấp lên quản sự, huynh muội Mạnh gia cũng nhàn nhã hơn rất nhiều, nhưng thật ra bọn họ rất cao hứng. Tôi tớ Từ gia kia ở nhà cao cửa lớn, lẽ dĩ nhiên xem thường đám tôi tớ một nhà nghèo không có khuôn phép như Triệu gia. Khinh thường thì khinh thường nhưng những gia đinh hộ vệ được võ bị đầy đủ bên ngoài Triệu gia lại khiến cho bọn họ rung động, khiến cho đám nô bộc nhà quyền quý này có chút kiềm chế, vì thế cảnh tượng trong nhà đều rất vui vẻ.
Nói với cha mẹ vài câu, Triệu Tiến và Từ Trân Trân trở về trạch viện của mình. Lúc ở một mình, Từ Trân Trân cũng không thích trong nhà có quá nhiều tôi tớ hầu hạ, nha hoàn Mai Hương chỉ ở tại căn phòng liền kề gần đó, luôn sẵn sàng chờ được gọi.
Sau bữa cơm chiều, Triệu Tiến theo thường lệ phải tự mình luyện võ, mặc giáp cầm mâu, ở trong sân rèn luyện thân thể, xong hết việc mới vào phòng. Bên kia trà nước và điểm tâm đã sửa soạn đầy đủ, nước trà vừa đúng lúc uống được.
Từ Trân Trân lại không xem sổ sách hoặc lo thêu thùa mà là đi lại thong thả quanh phòng. Triệu Tiến ngạc nhiên nhìn sang, Từ Trân Trân cười giải thích.
- Thiếp đây cả ngày lo việc, đầu óc quá mệt mỏi, lúc trời tối, không có việc gì thong thả đi vòng quanh phòng rất vui vẻ, buông lỏng được đầu óc, bằng không buổi tối sẽ không ngủ được, hôm sau lại mệt mỏi.
- Làm ấm phòng một chút, ngâm mình trong thùng tắm sẽ thoải mái hơn đấy.
Triệu Tiến thuận miệng nói một câu. Thả lỏng thân thể có rất nhiều cách, ngâm tắm nước nóng là một cách rất hữu hiệu.
Không ngờ sau khi nói xong câu đó, Từ Trân Trân dừng bước kinh ngạc nhìn qua, khiến cho Triệu Tiến cũng kỳ quái, còn nghĩ hay là mình nói sai cái gì.
Từ Trân Trân nghi hoặc nói.
- Phu quân, thiếp trước khi tới Triệu gia đã suy nghĩ rất nhiều. Thiếp thân lo liệu việc nhà nhiều năm như vậy, chỗ nào cũng có thói quen và khuôn phép của bản thân, mà trong tay phu quân có sản nghiệp lớn như vậy, nghĩ rằng cần phải quyết đoán. Thiếp thân làm như vậy sẽ khiến phu quân bực bội, thiếp thân đã có chuẩn bị, phu quân nếu như có gì không vừa ý, thiếp thân này sẽ tận lực làm vì phu quân, nhưng không nghĩ tới phu quân lại như tri kỷ vậy.
Triệu Tiến thật ra không cảm thấy điều này có gì không đúng, hết thảy đều là việc tất nhiên. Hắn cười nói:
- Nàng có thói quen của nàng, ta có thói quen của ta, không ảnh hưởng lẫn nhau cũng không cần phải sửa, chính mình sống thoải mái chẳng phải là rất tốt hay sao?
- Thiếp vẫn cảm thấy quái lạ.
Từ Trân Trân cười khẽ một tiếng, cũng không tiếp tục câu chuyện này, tiếp tục thong thả đi vòng quanh nhà.
Đến lúc Triệu Tiến thay quần áo, Từ Trân Trân đi tới giúp, động tác cũng không quá thuần thục, thậm chí còn có chút cứng ngắc. Cuộc sống vợ chồng dẫu sao cũng cần phải có mài giũa. Triệu Tiến cũng không để ý, đến lúc chỉnh trang xong, Triệu Tiến gọi Từ Trân Trân lại hỏi.
- Từ gia có thiếu người làm hay không?
Từ Trân Trân sửng sốt, tuy nhiên ngay lập tức trả lời.
- Tất nhiên là thiếu. Mỗi khi đến mùa đông cuối năm, người làm bốc vác, tiểu nhị và đám thợ thủ công liền vội vã về nhà. Mặc dù tăng thêm tiền công cũng không bằng lòng lưu lại. Nhưng mỏ than, hầm mỏ còn dễ nói, lò sắt thiếu một người là phí một người, hao phí tiền bạc quá lớn. Năm nay thu nhận và giúp đỡ lưu dân vừa lúc có việc dùng. Từ gia năm nay hẳn là tốt hơn so với năm trước.
Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng, đó chính là Từ gia thiếu người, đã nuốt hết mấy nghìn lưu dân kia, không định phóng xuất. Triệu Tiến lẽ dĩ nhiên nghe hiểu được, xem ra nữ nhân Từ gia này muốn trở thành con dâu của Triệu gia phải cần một khoảng tháng ngày rất lâu nữa.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Lại có nhiều người làm hơn nữa, Từ gia có nguyện ý thu nhận không?
Phụ tử nói chuyện trong đêm
- Tất nhiên là nguyện ý rồi. Hiện tại hầm mỏ than đá và sắt đều càng ngày càng xa, vận chuyển, khai thác cũng cần nhân lực ngày càng nhiều. Nhưng nhiều đời những người làm công cho Từ gia chúng tôi, không ít người kiếm được chút tiền liền trở về làm ruộng. Phu quân, có bao nhiêu người?
Từ Trân Trân rất nhanh đã hỏi tới vấn đề chính.
Triệu Tiến không trả lời một con số chính xác mà chỉ hỏi lại.
- Nếu bao ăn bao ở, bên nàng thu nhận được bao nhiêu người?
Từ Trân Trân đối với những điều này đều đã sớm suy tính. Triệu Tiến vừa hỏi, nàng đã trả lời ngay.
- Chỉ có ở tại bên cạnh công xưởng thì mới cắt lượt làm việc, chỉ ăn no thì mới có khí lực làm việc, tất nhiên cần phải bao ăn bao ở. Từ gia có lẽ thu nhận khoảng năm, sáu nghìn người.
Triệu Tiến gật đầu, đối với con số này có đôi chút thất vọng. Trước mặt Từ Trân Trân, thần sắc của hắn cũng không phải lúc nào cũng duy trì vẻ thản nhiên. Từ Trân Trân lập tức nhìn ra biến hóa này, cẩn thận hỏi.
- Phu quân còn muốn an trí cho nhiều người hơn?
Không hỏi nguồn gốc, chỉ bận tâm cách xử trí như thế nào, tại thời khắc này, Từ Trân Trân thật ra đã coi mình là thê tử của Triệu Tiến rồi.
Triệu Tiến nói thẳng thừng trước mặt không quanh co.
- Còn có gấp mười lần như vậy. Tuy nhiên những người này cho dù làm việc ở Từ gia lại phải coi như tráng đinh của Triệu Tự Doanh, bất cứ lúc nào cũng thuận theo triệu tập đầy đủ.
Từ Trân Trân cười gật đầu nói.
- Thiếp thân hiểu đạo lý này, nhưng có được nhiều người như vậy làm một quý, không cần tiền công, Từ gia có rất nhiều chỗ tốt. Không đúng, phu quân, người cũng có rất nhiều chỗ tốt. Dù sao gia nghiệp của Từ gia cũng quy về phu quân trông nom, huống chi phu quân ở nơi này mặc dù dùng người cũng không được trong chốc lát mà rút toàn bộ.
Vào lúc này, Từ Trân Trân khẽ cười nhưng lập tức nghiêm túc nói.
- Tuy nhiên, cũng chỉ thu xếp được cho năm, sáu ngàn người thôi, dù sao năm nay còn đã an trí bọn lưu dân khác rồi.
Triệu Tiến hỏi.
- Ruộng vườn của Từ gia khẳng định cung ứng không đủ cho nhiều miệng ăn như vậy. Nhà nàng phải mua lương thực từ nơi khác à?
- Ngày trước là từ các điền trang và kho của quan phủ chuyển lương thực đến. Khổng gia bên kia cũng có không ít. Phu quân, sau khi Khổng Gia Trang bị hthiêu rụi, nơi đó bây giờ xem như vô chủ, Khổng phủ ở Khúc Phụ lo lắng không trấn áp được cục diện, cũng lười phái người đến. Từ gia đã an trí ở đó hơn hai ngàn người, nhưng chỗ ba tỉnh tiếp giáp, nơi người động tay động chân được có rất nhiều, phu quân có nhiều gia đinh như vậy, không bằng hãy an trí ở đó.
Từ Trân Trân nói xong ý nghĩ, hung phấn đưa ra kiến nghị.