Hiện giờ tất cả ở trong trang viên an định lại, không ít người cùng ở một chỗ, cũng coi như thành gia đình, nếu như Triệu Tự Doanh này giống như những tên súc sinh trước đó thì làm sao bây giờ. Rất nhiều tráng niên lưu dân ngay cả ý niệm liều mạng cũng không dám có, mặc dù bọn họ đã dần dần khôi phục sức lực và tinh thần như bình thường, Triệu Tự Doanh kia thực sự quá đáng sợ rồi.
Tuy nhiên sau khi tới nơi này, nhận ra hết thảy vẫn tốt, Triệu Tự Doanh chỉ bận tâm thao luyện, lâu lâu lại đi tuần tra đốc thúc, cũng không có kích động quá mức gì cả, cho dù đánh chửi cũng không nhiều.
Mới đầu tháng chín, đột nhiên có đồn đại truyền ra bên trong lưu dân, nói Sơn Đông ngày nay mưa thuận gió hòa, quan phủ cũng gửi xuống rất nhiều cứu tế, hơn nữa ai đi về trước thì sẽ lấy được nhiều thêm chút ruộng vườn vô chủ.
Đất xưa khó rời đi, những lưu dân đó tuy rằng ở quê xưa trải qua cực nhọc như địa ngục, nhưng vẫn muốn quay về. Vừa nghe cái tin này, tất cả lập tức động tâm suy nghĩ. Từ Hà Gia Trang tới bến đò phụ cận, chỗ lớn như vậy nhiều người như vậy, nếu như muốn chạy khẳng định sẽ không có người hay biết, lúc tới được ven sông Hoàng Hà cầu xin một con thuyền thu nhận giúp đỡ vượt sông, phần nhiều sẽ về nhà được.
Nhưng tin tức này chỉ mới lưu truyền được hai ngày, mấy hục tráng niên tụ tập lại muốn chạy đã sớm bị đội nhân mã của Triệu Tự doanh chặn được, bắt ngay trở lại, sau đó hai tên phao tin đồn trong lưu dân cũng đã bị tóm được.
Một chiếc xe trâu kéo chậm chậm đi vào trong chỗ xây dựng, trên xe ngựa có mấy người, có một người lớn tiếng rao.
- Hai người này chính là kẻ gây tai họa cho các ngươi, lừa gạt các ngươi từ trong nhà mang ra ngoài. Các ngươi muốn quay về, sau khi quay về phải ăn thịt người mà sống sao? Hai kẻ này chỉ là muốn gạt các ngươi bán đi, bán tới Hà Nam và Bắc Trực Lệ làm gia súc.
Có người xách đại côn đánh xuống từng cái, tất cả đều nhìn thấy trên xe trâu còn nằm hai người. Hai người này đã máu thịt nát nhừ, một côn đánh xuống liền co giật một cái.
Còn phần mấy chục người chạy trốn kia tất cả cũng nhìn thấy kết cục, toàn bộ mang theo xích sắt khóa sắt, thần sắc thảm hại làm việc ở nơi đó, bọn họ đã bị đánh mấy chục roi, hiện giờ mỗi ngày chỉ ăn được một chén cơm hơn nữa việc làm nặng nhọc cực khổ nhất đều phải gánh lấy hết.
Tràng diện này người nhìn thấy đều khiếp sợ, ở nơi này mệt chút, khổ chút, nhưng dù sao sinh sống yên ổn ngủ ngon hơn nữa được ăn no, tội gì trốn đi cho cực thân, nếu như trốn đi không thành phải bị trừng trị thật nặng, nên lấy gì bỏ gì mọi người đều hiểu rất rõ.
Bọn lưu dân ở Hà Gia Trang bên này làm việc luôn tay luôn chân, tin tức hoàn toàn đóng kín tất nhiên không biết gì cả. Hiện giờ một châu bốn huyện của Từ Châu lại bắt đầu lùng bắt một lượt, trước khi hai người kia chết bọn sai dịch đã quen tra tấn hỏi ra được rất nhiều thứ. Một vùng Từ Châu còn có rất nhiều giáo chúng Văn Hương Giáo không quen biết Trịnh Toàn, số người này một số chẳng qua là tín đồ bình thường, có một số thì lại có mục đích riêng. Nghe nói bọn chúng sớm đã nhận được chỉ thị, nói một khi có cơ hội liền xúi giục một số lưu dân bỏ đi.
Mặc kệ bắt được nhiều ít, chỉ cần xác thật bắt lấy một người thì được năm lượng, tin tức tra hỏi ra được có ích sẽ có tạ ơn khác, ngân lượng trắng bóng chi trả tuyệt sẽ không thiếu hụt chút nào.
Phó tổng bộ đầu châu nha Từ Châu Triệu Chấn Đường phát ra mức thưởng, Triệu Tiến bảo đảm, mức thưởng này tuy rằng hậu hĩnh khiến cho người ta không tin được, nhưng hai vị tiếng tăm bậc này ở đây khiến cho người ta không tin không được.
Cũng bởi vì Triệu Chấn Đường xuất thân người quan phủ, lúc tất cả ra tay bắt người không dám quá kiêng dè nể nang gì. Chung quy chiếu theo danh sách, tra hỏi ra đồng lõa, làm việc có lớp có lang. Mặc dù như thế, vùng một châu bốn huyện Từ Châu, trong vòng ba ngày đã có hơn trăm người bị bắt, mấy ngày tiếp theo nữa lại có gần trăm người bị bắt, sau đó nữa thì không còn người nào nữa rồi. Nguyên nhân cũng đơn giản, không có hương chúng cuồng đồ to gan lớn mật nhiều như vậy, cho dù có còn, cũng đã sớm chạy đi.
Triệu Tiến phái thuộc hạ đi tới khắp nơi, Triệu Chấn Đường cũng tìm người tin cẩn phái sang, sau khi phân chia đơn giản những người bị bắt, người còn lại lập tức xử trí theo trọng tội.
Tuy nói mặc dù xử trảm cũng phải đợi đén mùa thu mới được dụng hình, nhưng trong đại lao muốn người chết thật sự quá đơn giản, các nơi lại báo lên một đám người chết bất đắc kỳ tử, Hình phòng châu thành bên kia lập tức phê duyệt.
Đây coi như là làn sóng rợn cuối cùng của đại đội lưu dân, theo cục diện đầu người máu chảy thành sông ai cũng không bằng lòng đưa đầu ra chịu chết nữa, mặc dù là có Di Lặc và Lão Mẫu nhưng mạng sống vẫn là của bản thân mình.
Căn trạch viện ở đầu phía đông thôn Tiểu Thạch Đầu kia đã một lần nữa có người ở, chỗ cách thôn Tiểu Thạch Đầu chừng hai dặm dựng lên một trạch viện mới, lẻ loi ở nơi đó. Tuy nhiên tất cả đều biết, buổi sáng ban đêm đều không được đi sang, nơi đó là chỗ xử trí việc cơ mật.
Một gã cao gầy có chút ốm yếu ở trong sân thấp giọng nói.
- Tiểu nhân Nhiếp Hắc, là người trong đám hộ vệ thân cận của giáo chủ, vẫn luôn đi theo làm việc cho đệ đệ Từ Hồng Cử của giáo chủ.
Hán tử kia nhìn dáng vẻ giống như là nông dân bình thường, ốm yếu như là lưu dân, thân mình còn có chút xiêu vẹo, dường như có một chân không được thuận tiện.
Lưu Dũng đứng ở một phía trạch viện, hắn và hán tử này trước sau đi vào, thôn Tiểu Thạch Đầu tuy nói có người để mắt tới, nhựng không có người nào nhàn rỗi lúc nào cũng nhìn chằm chằm không nghỉ, biết một người đến đây đã không tệ rồi, người nhìn không được càng nhiều hơn.
Nhiếp Hắc đứng cách Lưu Dũng xa mấy bước, khom người đứng im thuật lại.
- Tiểu nhân ngày đó bị đánh gãy một chân, không chạy theo được, đã bị vứt ở bên này. Tiểu nhân vốn nghĩ sau khi dưỡng chân cho tốt bản thân chạy về không ngờ rằng người bên đó tới lần này muốn một số người của bọn tiểu nhân chưa có đi khỏi gây náo loạn, nói sau khi xong việc tất có trọng thưởng.
Lưu Dũng lắc đầu lại nói.
- Ngươi tại sao tố cáo bọn chúng. Lúc đó tại sao không tố cáo?
Trên mặt Nhiếp Hắc hiện lên một tia tức giận, tuy nhiên vẫn ở chỗ đó thái độ trầm tĩnh nói.
- Từ Hồng Cử làm việc không đáng tin cậy, nhưng Giáo chủ hùng tài đại lược. Tiều nhân vẫn muốn trở về đi theo. Nhưng lần này người phái đến lại khác. Tiểu nhân nói chân mình không tốt không đi theo được, không ngờ chúng uy hiếp tiểu nhân. Nói nếu như không ra mặt vậy thì sẽ tố giác với quan phủ. Lúc ấy lòng tiểu nhân đều nguội lạnh cả, dứt khoát nói với các vị lão gia.
Lưu Dũng khẽ gật đầu mở miệng nói.
- Có hơn ba mươi người cùng đi theo ngươi ra đây mật báo, bọn họ bây giờ còn bị nhốt lại. Ngươi biết vì sao ngươi được thả ra trước không?
Nhiếp Hắc rầu rĩ lắc đầu, Lưu Dũng mở miệng nói.
- Mẹ và em trai ở huyện Ngư Đài của ngươi đều được đón đến Từ Châu rồi.