Từ Trân Trân ngừng chốc lát rồi mở miệng nói.
- Triệu công tử tới nhà thiếp cầu hôn, Khổng gia trang lại ngang ngược cản trở, đây là lý do thứ nhất.
- Nếu như Khổng Cửu Anh thật sự lấy thiếp, nhất định có ý đồ với gia nghiệp Từ gia, đến lúc đó thì Khổng gia và Từ gia hòa hợp, việc này đối với Triệu công tử là đại họa, đây là lý do thứ hai.
- Thiếp nếu như có thể gả cho Triệu công tử, gia sản lớn như thế của Từ gia tất nhiên sẽ có lợi lớn cho Triệu công tử, đây là lý do thứ ba. Có ba lý do này, thiếp cho rằng đã đủ rồi.
Triệu Tiến lắc đầu nhìn Từ Trân Trân, rất khó tưởng tưởng một cô gái lại có thể nói ra những lời như vậy, trầm mặc một lúc, Triệu Tiến gật đầu chậm rãi nói.
- Ta sẽ tiêu diệt Khổng gia trang, điệu bộ mấy ngày nay của Khổng Cửu Anh, quả thực là ông ta ngại mình đã sống quá lâu rồi.
Từ Trân Trân vội vã nói.
- Triệu công tử, nếu như muốn tiêu diệt Khổng gia này, nhất định phải mau chóng. Nếu như bị lộ ra, Từ gia nhất định sẽ tổn thất thảm trọng, đến cuối cùng lại không ồng ý không được.
Triệu Tiến trả lời dứt khoát.
- Nhanh là không được, ta hiện tại chỉ biết nơi chốn của Khổng Gia Trang so sơ, làm sao đi. Hắn có bao nhiêu người, ta đây đều không biết. Không suy tính kỹ trước đã đi, chẳng may gặp phải mai phục thì làm thế nào?
Từ Trân Trân trấn tĩnh nói.
- Từ gia và Khổng gia có qua lại làm ăn, không ít hàng hóa buộc phải buôn bán tại Khổng Gia Trang. Nội tình của Khổng Gia Trang thiếp đây đều rất rõ.
Triệu Tiến lại lắc đầu, nhìn chằm chằm Từ Trân Trân rồi lại liếc trộm mấy lần. Từ Trân Trân bắt đầu đỏ mặt, trong long còn nghĩ người này thật không có chừng mực, làm sao lại nhìn chằm chằm không dứt như thế, ngay sau đó liền nhận ra Triệu Tiến đang nhìn không phải là vì thưởng thức sắc đẹp.
Lần này khoảng khắc yên lặng dài một chút, cuối cùng trên mặt Triệu Tiến hiện ra nét mặt tươi cười, thản nhiên nói.
- Đại tiểu thư, lời cô nói rất có lý lẽ, nhưng Triệu Tử Doanh ta sau khi qua sông thì sẽ như quân binh đơn độc. Lặn lội đường xa đi Khổng Gia Trang, nếu như chẳng may gặp phải mai phục, toàn quân bị diệt, lại đi tìm ai mà kêu khóc đây?
Không đợi Từ Trân Trân nói, Triệu Tiến tiếp lời.
- Ta cần phải xem xét những chỗ phải mạo hiểm này. Đại tiểu thư hành sự kín đáo, suy nghĩ xem có lý không, nếu như có nguy hiểm thì làm thế nào?
Từ Trân Trân rũ đầu xuống, Triệu Tiến cũng không nói nữa, hắn không tin tưởng Từ gia, đối mặt với nữ nhân này yêu thích thì yêu thích, nhưng càng không thể yên tâm.
Giọng của Từ Trân Trân nâng cao lên một chút.
- Thiếp lần này tới, chỉ đem theo tâm phúc tin cậy nhất. Trong nhà cũng có người đáng tin trông coi, tin tức sẽ không bị lọt ra ngoài. Thiếp không dám cam đoan không có sai sót nhầm lẫn, nhưng dám đánh cược một lần, hai tỷ muội thiếpđây nguyện làm con tin lưu ở bên này. Nếu như Triệu công tử gặp sơ suất và nguy hiểm gì, xin tùy ý xử trí.
- Đây.
Hán tử đứng phía sau Từ Trân Trân kia kêu lên một tiếng thất thanh, Từ Trân Trân không quay đầu lại, chỉ đưa tay lên vẫy vẫy, hán tử kia liền im miệng.
Trần Thăng và Như Huệ vẫn luôn cúi đầu không dám phi lễ nhìn lên cũng ngẩng đầu kinh ngạc, nhìn chằm chằm Từ Trân Trân, còn Triệu Tiến thì ngây người, ngay sau đó gật đầu nói.
- Điều này khiến người khác yên tâm rồi, nhưng làm sao qua được sông, ai đến dẫn đường?
Trên mặt Từ Trân Trân có chút thả lỏng, nói.
- Thuyền đã sắp xếp thỏa đáng rồi, còn về phần dẫn đường, người lần này thiếp mang tới đều võ nghệ cao cường, hiểu rõ đường đi.
Triệu Tiến không chút khách khí hỏi.
- Thủ hạ của đại tiểu thư làm sao bảo đảm yên tâm được chứ?
- Lương tam, sang chào Triệu công tử.
Hán tử đứng phía sau Từ Trân Trân bước lên, ôm quyền thi lễ, sau đó lại lùi trở về.
Một nhân vật dũng mãnh như thế này ở trước mặt nữ tử nho nhã Từ Trân Trân như thế vô cùng cung kính, không dám có chút bất kính, điều này khiến cho Triệu Tiến xem trọng không ít đối với Từ Trân Trân.
Từ Trân Trân chậm rãi nói.
- Lương tam là tên trộm độc hành của Duyện Châu, ở một vùng Lỗ Nam có chút tiếng tăm, dính vào không ít án kiện, quan phủ cũng đang truy bắt. Lương tam cũng là một hiếu tử, đắc tội oan gia, còn phải đem theo mẹ già chạy trốn, lúc chạy đến Cảnh Sơn bên đó, mẹ của hắn bị bệnh nặng. Lúc chạy trốn đi quá gấp, tiền cũng xài hết, lại còn họa vô đơn chí, bản thân cũng bị thương, hai mẹ con sắp phải chết tại nơi đó. Lương tam, đây phải chăng là sự tình của sáu năm trước?
Lương Thiện cung kính trả lời.
- Là sự tình của sáu năm trước.
- Lúc đó thiếp mười ba tuổi, giả làm con trai, củng vú nuôi ra ngoài dạo chơi. Nhìn thấy bên đường hai mẹ con Lương tam hơi thở yếu ớt, thiếp lấy tiền tiêu vặt hàng tháng ra cứu hai mẹ con Lương tam. Lúc đấy Lương tam mới tự nguyện dốc sức vì thiếp. Lương Tam, ngươi bây giờ mỗi ngày trôi qua như thế nào? Hài lòng so với trước đây không?
Từ Trân Trân lại hỏi.
Lương Tam trầm giọng trả lời.
- Mẹ của thuộc hạ mỗi ngày đều thắp hương lạy phật. Nói nhất định kiếp trước tích được đại đức, mới có được phúc ngày hôm nay. Thuộc hạ cũng cưới vợ sinh con, được hai đứa, con trai hai tuổi, con gái bốn tuổi, mỗi ngày đều quấn quýt lấy nhau.
Từ Trân Trân gật đầu nói.
- Ừ! Ngươi bên ngoài cũng không cần bận tâm quá nhiều, mẫu thân vợ con của ngươi đều có người đáng tin trông coi, sẽ không có phiền phức nào cả.
Lương tam ôm quyền chấp tay thi lễ, trịnh trọng nói cảm ơn.
- Đây đều là ân đức của đại tiểu thư
- Các vị đây đi theo cô tới đều là thế này phải không?
Triệu Tiến hỏi, Từ Trân Trân chậm rãi gật đầu.
Lời nói của hai người xem ra không dính dáng gì, lời mà Từ Trân Trân vừa nói càng giống như bị lạc đề, nhưng mấy người trong phòng đều có thể nghe hiểu rõ ràng.
Những người dẫn đường cho Triệu Tử Doanh đều đáng yên tâm, vợ con của họ đều nẳm trong tay Từ Trân Trân, đều là thủ đoạn khống chế bọn họ.
Trong phòng lại im lặng một hồi, Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Có người dẫn đường, nhưng nội ứng có không? Thực hư Khổng Gia Trang thế nào, điều này biết không?
Lương tam nói.
- Khổng Cửu Anh có bốn người con trai. Đứa con trưởng và ông ta cùng ở trong thôn trang của Chu Vượng Khẩu, mấy đứa con khác phân trú các nơi. Đội nhân mã của Khổng gia hiện có ba trăm trú tại thôn trang đó của Chu Vượng Khẩu. Thôn trang này còn có không ít hộ dân, mấy trăm tráng đinh cũng lôi ra được. Lúc Khổng Gia Trang có đại sự gì, thì mới triệu tập tụ họp thôn trang điền địa các nơi Phao Hà Duyên.
Triệu Tiến cười lắc đầu, trêu chọc nói.
- Xem ra đại tiểu thư sớm đã muốn động thủ với Khổng Cửu Anh rồi, tin tức nghe ngóng được rõ ràng như thế.
Từ Trân Trân lại khôi phục vẻ thản nhiên, chỉ trả lời.
- Khổng gia xem Từ gia thiếp là thịt cá, ức hiếp vơ vét tài sản, tùy ý làm bậy. Thiếp sớm đã vạch sẵn kế, nhưng không nghĩ lại có thay đổi như thế này.
Triệu Tiến tin tưởng những lời đối phương nói, theo như tánh tình của Từ Trân Trân thực sự sẽ làm như thế, hơn nữa vì Từ gia còn làm lớn như thế, chỉ cần sắp đặt tốt, rất nhanh áp chế được thậm chí tiêu diệt được Khổng gia trang, chỉ sợ bên phía Khổng Gia Trang cũng đã có suy tính như thế.
Nhanh nhẹn dứt khoát, không chút khách sáo, hai bên ngồi nói chuyện không bao lâu, nhưng những điều cần nói đã nói hết rồi.
Triệu Tiến quay đầu nhìn Trần Thăng và Như Huệ, nhìn thấy hai người đều đang cúi đầu, Triệu Tiến quay đầu cười đứng dậy, khách khí nói.
- Đại tiểu thư và tiểu công tử trên đường bôn ba, khẳng định rất vất vả, trước hết hãy nghỉ ngơi cho tốt, cần gì thì cứ nói.
Từ Trân Trân cũng không truy hỏi, dịu dàng tạ ơn.
- Nếu như thế thì làm phiền Triệu công tử rồi.
Như Huệ cười rồi nói.
- Xin mời Từ đại tiểu thư ở đây đợi một chút, tại hạ đi sắp xếp chỗ ở và cơm tối.
Đi theo sau Triệu Tiến ra khỏi phòng.
Ba người trầm mặc đi ra sân, Như Huệ đi trước sắp xếp chỗ ăn ngủ cho những người này, Từ Trân Trân phải thay đổi chỗ ở, nàng sắp làm chủ mẫu không sống ở đây được. Đồng thời sắp xếp người của Triệu Tử Doanh làm hộ vệ.
- Bảo mọi người đến nơi này của ta.
Triệu Tiến sau khi nói, bước nhanh đi về phòng của mình.
Mọi người vẫn còn chưa ăn tối, dặn dò người mang cơm lên, mọi người đã tề tựu, Triệu Tiến đem những lời vừa rồi nói lại một lần.
Triệu Tiến hỏi.
- Có điều gì muốn nói hay sao?
- Hai người thật đúng một cặp trời sinh.
Trần Thăng nói, mọi người đều không nhịn được cười, hiếm khi nghe Trần Thăng nói những lời như vậy.
Có điều biểu cảm của Trần Thăng rất nghiêm túc, lời nói có phần trịnh trọng:
- Đích thực là rất xứng đôi.
Triệu Tiến không còn gì chối cãi, chỉ ở đó gật gật đầu nói.
- Hai chúng tôi nếu có thể tác hợp với nhau, đối với nàng, đối với ta đều có lợi.
Sự việc mọi người trải qua đã nhiều, đã trưởng thành sớm hơn so với bạn cùng trang lứa, nhưng chuyện cưới sinh nam nữ va chạm rất ít, nghe Triệu Tiến nói lời kiên định dứt khoát như thế, người nào người nấy đều muốn cười, nhưng đều phải nhịn lại, cẩn thận suy ngẫm, những lời Triệu Tiến nói đều là lời nói thật.
Như Huệ bên kia sắp xếp rất nhanh, y vừa vào phòng, Triệu Tiến liền ra hiệu đóng cửa.
Triệu Tiến nghiêm giọng hỏi.
- Tào tiên sinh, ngươi có biết ai gặp qua Từ Hậu Sinh chưa?
Như Huệ suy nghĩ một hồi, ngay sau đó cho câu trả lời.
- Từ gia rất xem trọng đứa con trai đích tôn này, còn mời Vân Sơn Tự làm cúng bái hành lễ cầu phúc vài lần, trong chùa có vài vị gặp qua.
Triệu Tiến lập tức hạ lệnh.
- Sắp xếp người đêm nay lên đường, đi Vân Sơn Tự mời người, ngày mai phải đến được Hà Gia Trang nhận người.
Như Huệ vội vàng nhận mệnh, nhanh chóng ra ngoài sắp xếp.
Nhìn thấy ánh mắt ngờ vực của bọn huynh đệ, Triệu Tiến thản nhiên giải thích.
- Đứa con trai đích tôn này của Từ gia rất quý giá, nó ở trong tay chúng ta, số tiền bảo lãnh này sẽ thỏa mãn, tất cả đều có thể yên tâm. Nếu như tìm thấy đồ giả, một mạng người không đáng giá sao. Cho nên sau khi nghiệm chứng mới được.
Mọi người đều hiểu rõ khâu mấu chốt này, sau đó đều đoán được toan tính của Triệu Tiến, tinh thần của mỗi người đều phấn chấn.
Triệu Tiến quay sang hỏi Lưu Dũng.
- Tiểu Dũng, Hà Gia Trang ở đây có thám tử và tai mắt của Khổng gia không?
Lưu Dũng trả lời.
- Trong gia trang không có, Khổng gia hiện tại cứ cách vài ngày phái người qua trao đổi mua bán. Những kẻ này có vài kẻ lén lút, nhưng chúng ta phải phòng bị chặt chẽ, bọn họ không dám vào xem. Còn về bên trong gia trang có người bị bọn chúng mua chuộc hay không, điều này khó mà nói rõ được.
Triệu Tiến dùng tay gõ nhẹ vào bàn, Cát Hương không kìm nổi miệng nói.
- Đại ca, bên phía Khổng gia trang mấy trăm nhân mã, mấy trăm đoàn luyện, phía Triệu Tử Doanh nhà mình thì ít người. Đi đánh Khổng Gia Trang mà không có cách nào khiến cho đoàn luyện ở mọi nơi đi theo, như thế làm sao mà đi, có phải là quá mạo hiểm rồi không?
Triệu Tiến giọng nói buồn bực.
- Nếu như Khổng gia đoán biết trước điều này, vậy thì quá mạo hiểm rồi, chúng ta phải để cho bọn họ không biết được, cơ hội thắng của chúng ta chính là ra tay bất ngờ
Lúc này Như Huệ đã trở về, Triệu Tiến xoa xoa trán, nhìn chắm chằm Như Huệ hỏi.
- Vân Long Sơn, Vân Sơn Tự phong kín núi, chùa được không?