"Một hai người quen cũ" vừa nói ra, Đồng Tri châu liền biến sắc. Cách xử lý đối với việc lưu dân vây thành lần này có sai lầm thiếu sót, cũng may là bị áp chế ở Từ Châu, nếu như là đánh đến trước mặt, thì cái chức Tri châu này của y đừng mong làm nữa, thậm chí bị hỏi tội hạ ngục cũng nên. Cái chức Tri châu này tuy nói cực kỳ vô vị, nhưng vô số người chờ để được đến đây làm.
Nghĩ đến đây, Đồng Tri chậu lập tức ngồi thẳng người, lời lẽ đanh thép.
- Vương tiên sinh nói đúng, bổn quan bị tên tiểu nhân gian tà này mê hoặc, suýt nữa đã gây ra sai lầm lớn. Ngày mai, không, hôm nay bổn quan sẽ gửi công văn, tước đi công danh của tên tiểu nhân hữu danh vô thực này.
Vương Hữu Sơn gật gật đầu không nói. Vị Từ Bản Đức kia nhíu mày, xoay đầu nói với người trẻ tuổi ở đằng sau mấy câu, người trẻ tuổi nọ liền nhanh chân bước ra ngoài. Mọi người đang nghị sự, người không liên quan liền im lặng một cách cung kính, người trẻ tuổi kia đi ra ngoài rất dễ thấy, khiến mọi người đều nhìn sang.
Tuy nhiên hiện tại ánh mắt của mọi người không nằm ở chuyện nhỏ nhặt như thế này, mà là nghĩ ngợi sau này phải cư xử làm sao với Triệu Tiến, bản lĩnh của vị tiểu gia này quả là quá to lớn.
Không lâu sao, người trẻ tuổi nọ của Từ gia lại chạy trở về, đứng sau lưng Từ Bản Đức thì thầm mấy câu. Vương Hữu Sơn thì Đồng Tri châu không đắc tội được, sau lưng Từ gia có một vị Công bộ Thị lang, y cũng không dám đắc tội, chỉ có thể xem như không thấy gì.
Đồng Tri châu uể oải nói.
- Chư vị, Từ Châu gặp đại nạn này, sinh linh lầm than. Nơi lưu tặc đi qua, đều tổn thất thảm trọng, bổn quan triệu tập mọi người đến, chính là muốn đề xuất chủ trương cứu tế khắc phục hậu quả, xin các vị hãy hiến ra kế sách của mình.
Nếu như trong cục điện bình thường, trước khi mở cuộc họp nghị cứu tế khắc phục hậu quả, các bên sẽ móc nối với Tri châu, lấy được cái cần lấy, định ra bản giá, sau đó trước mặt mọi người làm theo trình tự thì xem như hoàn thành. Tri châu sẽ đề xướng bảo mọi người hiến kế sách, mọi người sẽ mời Tri châu làm chủ, sau đó Tri châu nói ra kế hoạch đã suy tính, mọi người đều không ai dị nghị, chuyện cứ thế mà hoàn thành.
Nhưng hiện tại căn bản không để ý đến Đồng Tri châu, chuyện cứu tế và khắc phục hậu quả vốn dĩ không kiếm chác được nên Đồng Tri châu cũng không được chia chút nào, đương nhiên sẽ uể oải.
Sau khi y nói xong, mọi người liền đưa mắt tập trung về phía Triệu Tiến, về phần cảm thụ của Đồng Tri châu như thế nào, đã không còn ai để ý đến nữa.
Triệu Tiến đi thẳng vào chuyện chính.
- Đại nhân, Triệu mỗ cùng nghĩa dũng ngoài thành cứu viện, sau khi huyết chiến giải vây, người ngựa đều phải ăn, tiền mai táng an ủi, tổng cộng một vạn ba ngàn lượng. Trước hết xin đại nhân hạch toán, danh sách nằm ở đây.
Sau đó tiện tay lấy ra một tờ danh sách.
Đồng Tri châu ngồi đằng kia chấn động cả người, sắc mặt cực kỳ khó coi, nhìn trừng trừng vào Triệu Tiến, Triệu Tiến lại thản nhiên đối diện. Ngẫm nghĩ lại chuyện sát phạt ngoài thành, ngẫm nghĩ lại chuyện hơn một trăm mạng người chết bất đắc kỳ tử trong ngục, y lại không dám mắt nhìn thẳng, chỉ cúi đầu chán nản.
Vương Hữu Sơn ở bên cạnh thản nhiên nói.
- Khoản bạc này Đồng đại nhân nên nhanh chóng phát ra, đừng để làm lạnh lòng bá tánh nghĩa dũng, khiến lòng người cho rằng quan phủ bạc bẽo.
- Đúng vậy, khoản tiền này phải mau chóng cấp xuống.
- Không có những nghĩa sĩ này, Từ Châu phải gặp đại nạn rồi.
Tiếng phụ họa vang lên, không ít người đã trả lại khoản tiền tạm ứng ra của Triệu Tiến, nhưng bọn họ vẫn hăng say phụ họa, một là vì lấy lòng Triệu Tiến, hai là chuyện này Đồng Tri châu xử lý thật sự đánh mất nhân tâm của nhiều người.
- Đồng đại nhân?
Triệu Tiến hỏi một câu, Tri châu Đồng Hoài Tổ liền giật mình, một lúc sau mới uể oải nói.
- Bổn quan sẽ nhanh chóng phát ra, đưa tờ danh sách cho Hộ phòng đi.
Triệu Tiến gật gật đầu. Lưu thư biện đứng sau lưng Đồng Tri châu chạy đến, vẻ mặt cười nịnh hót, hai tay nhận lấy tờ danh sách, liên tục nói.
- Xin Triệu công tử yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ làm nhanh.
Thư biện Hộ phòng này coi quản thuế má thu vào của toàn bộ Từ Châu và thu chi của quan phủ, cũng là đại nhân vật giậm chân chấn động bốn phương, cường hào các nơi đều phải nịnh bợ, không ngờ nhân vật như vậy lại khiêm tốn nịnh hót trước mặt Triệu Tiến như vậy, hơn nữa còn làm trước mặt Tri châu. Mọi người nhìn thấy một màn như vậy, trong lòng lại so đo, mà Từ Bản Đức thì lại nhíu mày thật chặt.
Triệu Tiến đưa tờ danh sách ra, không nói năng dài dòng, tiếp tục cao giọng nói.
- Đại họa vây thành lần này, bốn phía châu thành có rất nhiều đất đai sản nghiệp vô chủ. Số đất đai sản nghiệp này Triệu mỗ thay mặt bán ra, tiền thu được sẽ dùng để tiếp tế bá tánh nạn dân, chư vị cảm thấy thế nào?
Lúc nói đến đây, Triệu Tiến căn bản không nhìn Đồng Tri châu, những người khác cũng vậy. Nghe Triệu Tiến nói thế, mọi người nhìn nhau, đều cảm thấy sắp xếp như vầy xem như là công bằng, ít ra vị tiểu gia này không một ngoạm nuốt hết.
- Đề nghị này của Triệu công tử thật là công bằng, lão hủ cảm thấy rất khả thi.
Thái cử nhân là người đầu tiên đồng ý, những người khác thì thầm mắng trong lòng, nghĩ rằng cơ hội nịnh hót đã bị người này chiếm trước. Mọi người liền lập tức phụ họa theo, đều nói đề nghị này rất công bằng, còn có người đang suy nghĩ, có phải là sau khi tàn cuộc sẽ đi bái kiến Triệu Tiến. Số điền sản vô chủ này bán ra, chia chác trong đó cũng rất hậu.
Có hai người không lên tiếng, một người là Đồng Tri châu, ông ta ngồi đó vẻ mặt hờ hững, chỉ đợi hợp nghị chấm dứt, người còn lại là Từ Bản Đức, y chỉ nhíu mày lắng nghe.
Từ Bản Đức nhỏ nhẹ nói.
- Triệu công tử, lưu dân quá cảnh, cũng đã tạo không ít tội ác, nơi vô chủ còn rất nhiều, những nơi này phải xử lý thế nào?
Trong đại sảnh lại lần nữa trở nên yên tĩnh, mọi người đều không nói nữa, những người sớm đã chuẩn bị xem náo nhiệt trong lòng lại càng bảo tốt, thầm nghĩ long tranh hổ đấu sắp bắt đầu.
Triệu Tiến trả lời ngắn gọn.
- Nơi Triệu mỗ nói là xung quanh châu thành, còn bên bờ bắc cứ do Từ gia các ngài xử trí là được, sao phải hỏi.
Từ Bản Đức sửng sốt. Tuy rằng đây là lần đầu nói chuyện mặt đối mặt, nhưng chuyện Triệu Tiến hống hách bá đạo thế nào y sớm đã nghe qua, lại càng không cần phải nói đến việc Từ gia chiêu mộ mấy ngàn lưu dân, đây chẳng khác nào cướp mồi trong miệng hổ. Về phần trước đó Từ gia phóng túng lưu dân quá cảnh như thế nào, lén giao dịch làm sao, cũng không thể lấy ra đặt lên bàn. Có những việc thế này, Triệu Tiến nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, Từ Bản Đức còn cho rằng đối phương sẽ bức bách làm khó trong cuộc hợp nghị, nhưng không ngờ đối phương lại nói lý như vậy.
Đối với Triệu Tiến mà nói, thứ giá trị nhất chính là sản nghiệp vô chủ xung quanh châu thành. Về phần bờ bắc Hoàng Hà, cũng không đáng giá gì mấy.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Nếu như không ai dị nghị, việc cứu tế khắc phục hậu quả cứ dựa theo phương án của Triệu mỗ mà làm.
Hắn cũng không đi hỏi ý kiến của Tri châu Đồng Hoài Tổ.
Mọi người đương nhiên cũng hiểu đạo lý này. Triệu Tiến nói là cứ định ra như thế, thì lần này không đến phiên Thái cử nhân giành phần hơn rồi. Có vài người giành đứng lên tán đồng, miệng khen Triệu Tiến anh minh.
Từ Bàn Đức cũng cuống quít đứng dậy, thái độ của y so với lúc nãy đã trở nên khách khí hơn không ít, nhưng lời ra lại không phải tán đồng, mà chỉ có chút xấu hổ nói.
- Xin Triệu công tử chờ một chút, tại hạ sẽ có phúc đáp.
Sau khi nói xong, người trẻ tuổi sau lưng y lại bước nhanh ra ngoài, đến lúc này mọi người cũng đều đã hiểu rõ, người trẻ tuổi này ra ra vào vào, có lẽ là đi truyền tin, về phần người ở ngoài là ai, nhất định là Từ chân to ngồi kiệu đi vào nha môn rồi.
Không lâu sau, người thanh niên kia lại chạy vào, ghé vào bên tai Từ Bản Đức nói mấy câu. Mọi người đều nhìn thấy biểu hiện trên mặt Từ Bản Đức ban đầu là kinh ngạc rồi lập tức dịu đi, sau đó đó Từ Bản Đức cười ôm quyền nói.
- Triệu công tử nghĩa khí ngất trời, Từ gia vốn muốn giao hết chuyện bán sản nghiệp vô chủ ở bờ bắc cho công tử, do Triệu công tử thống nhất phân phối xử lý. Nếu như Triệu công tử cần Từ gia làm gì, Từ gia cũng bằng lòng trợ giúp.
Mọi người lại sửng sốt, vốn dĩ cho rằng Triệu Tiến và Từ gia là lưỡng cường tương ngộ, khó tránh khỏi long tranh hổ đấu, không ngờ ban đầu có chút nhen nhóm, sau đó lập tức liền vui vẻ cả đôi bên.
Nhưng như vậy cũng tốt, không có xung đột, chuyện bán sản nghiệp vô chủ cũng sẽ không bị trì hoãn, mọi người cũng có thể thừa dịp mà kiếm chút lợi lộc.
Mọi người ở đại sảnh đương nhiên biết quyết định của Từ gia là do ai đưa ra, nhỏ giọng bàn tán với nhau, những từ "Từ chân to" cũng có thể nghe được. Tuy rằng trường diện này khiến người ta lúng túng, nhưng bọn họ cũng không phải mới gặp lần một lần hai.
Vương Hữu Sơn ngồi đằng kia có chút hiếu kỳ, y quay đầu nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh, Vương Triệu Tĩnh lập tức thấp giọng giải thích. Vương Hữu Sơn lộ vẻ mặt kinh ngạc, vuốt nhè nhẹ chòm râu.
- Nếu đã như vậy, chuyện cứu tế khắc phục hậu quả cứ định ra như vậy đi. Tri châu đại nhân cảm thấy thế nào?
Triệu Tiến xoay người ôm quyền nói.
Trên mặt Đồng Tri châu đã không còn cảm xúc gì, chỉ đờ đẫn nói.
- Cứ làm như vậy đi.
Triệu Tiến gật gật đầu, trước tiên thi lễ với Vương Hữu Sơn, sau đó ôm quyền chào mọi người, rồi sải bước đi ra khỏi đại sảnh. Ngoại trừ Vương Triệu Tĩnh ra, những người khác đều đi theo. Lúc Triệu Tiến ôm quyền, không ai dám ngồi đó nhận cái lễ này, đều đứng cả dạy, nhìn theo Triệu Tiến rời khỏi.
Có người khẽ nói.
- Từ đây về sau, Từ Châu là của họ Triệu rồi.
Lại có người tiếp lời.
- Vùng Cảnh Sơn vẫn khó nói lắm, những nơi khác quả thật là của Triệu Thiên Vương rồi.
Đột nhiên lại có người kịp phản ứng, đứng dậy đuổi theo ra ngoài, muốn hỏi xem đất ngoài thành khi nào bán ra, bán ra như thế nào, đây chính là mối hời lớn. Từ đầu đến cuối cũng không ai để ý đến Tri châu ngồi ở đằng kia, mọi người chỉ xem y như một bức bình phong.
Đối diện với vấn đê, Triệu Tiến cười to trả lời.
- Đất đai sản nghiệp các nơi cũng đã bị thương hành Từ An mua hết, nếu như các vị có ý cho thuê, hãy đi tìm Chu Học Trí hoặc là Trần Hồng, bọn họ sẽ bàn bạc cũng các vị.
Hóa ra những thứ này vẫn bị Triệu Tiến một ngụm nuốt mất. Tuy nói mọi người thất vọng, nhưng cũng biết đó là điều dĩ nhiên phải thế. Triệu Tự Doanh huyết chiến sống chết giải vây như vậy cũng nên lấy chút gì đó về, nói cách khác là mưu cầu lợi ích.
Mọi người đến tham gia hợp nghị không chút oán giận nào đối Triệu Tiến, mặc dù Triệu Tiến đã nuốt hết những chỗ tốt có đất đai màu mỡ. Từ trước đến nay hợp nghị lớn bậc này vừa tan, mọi người đều vây quanh Tri châu và quan lại lớn nhỏ của nha để nịnh hót, nhưng lần này thì khác, mọi người cứ tranh nhau lên trước chạy theo sau Triệu Tiến.
Đoàn luyện, hương dũng dưới trướng từng tham gia cứu viện, giải vây đều đắp mối kết giao. Người trước nay chưa từng gặp mặt thì đủ cấp bậc lễ nghĩa, vừa đến nhà thăm hỏi, vừa kết giao tình. Người thật sự không lôi kéo được, thì nói nhà mình có lương thực, thích uống rượu, muốn làm ăn với Tiến gia.
Nhưng hầu như mỗi một người đều nói, thỉnh Triệu Tiến duy trì sự yên bình một phương, vì lực lượng của bản thân mình không đủ. Nếu như Triệu Tự Doanh của Tiến gia bằng lòng, xuất tiền xuất lương cho dù khiến người ta há hốc mồm, mọi người tuyệt không nói hai lời.
Nhân vật có thể đến đây, bất kể là thổ hào địa phương, hay là sĩ nhân có công danh, tiện tay có thể kéo mấy trăm hán tử đều chỉ là thứ yếu. Ở vùng này họ đều bao kỹ nữ sòng bài, nhân vật giang hồ lục lâm quá cảnh phải gửi thiệp kể rõ giao tình, đám người buôn muối bọn họ đều là kẻ chứa chấp, lực lượng không đủ chính là trò cười của thiên hạ.