Ngày đó đã sợ đến quỳ trên mặt đất, hôm nay lại lấy dũng khí ở đâu, còn cái bộ dạng hưng phấn như vậy. Chỉ cần không phải là kẻ ngốc đều hiểu ra được đi tới nơi này chắc phải bị Triệu Tiến lột một lớp da, cũng có lẽ bị cắt thịt, dũng khí những võ tướng Vệ sở này dĩ nhiên không có, đều là yêu của cải như mạng sống mọi người nghĩ như thế đều cảm thấy bực bội.
Sau khi ăn cơm trưa xong thì tạm thời nghỉ ngơi, Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ triệu tập gia đinh bắt đầu huấn luyện, bọn họ đều mồ hôi đầy mình. Đích thực là khi huấn luyện phải tránh lúc nóng nhất để không bị trúng nắng, nhưng lúc nóng nhất không thể không giáo huấn trường diện chém giết sinh tử, người khác cũng sẽ không cho mình lựa chọn lúc thoải mái nhất mà khai chiến.
Phụ thân Cát Hương nấu một nồi lớn canh đậu xanh, còn ở trong thành mua không ít thuốc đề phòng cảm mạo, đã dự phòng đầy đủ.
Triệu Tiến và bon huynh đệ sau khi huấn luyện xong thì trở về phòng, áo lót bên trong áo giáp bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, nhất định phải thay nguyên bộ, mấy vị chỉ huy kia cũng đã đợi lâu.
Vừa vào phòng, Cố chỉ huy đứng lên trước, nét mặt tươi cười chắp tay bái một cái thật dài, những người khác đều làm như thế, thái độ vô cùng nhiệt tình, tất cả mọi người đều khom người thi lễ.
- Triệu công tử đúng là anh hùng của Từ Châu chúng ta, cứu dân chúng cùng quân hộ Từ Châu vệ chúng tôi trong cơn đại nạn, Từ Châu chúng ta có nhân vật như thế này, thật là phúc lớn.
- Trước nay lui tới rất ít, về sau cần phải thân cận hơn mới phải.
- Triệu công tử công việc bộn bề, mấy người tại hạ tới thật sự là đã quấy rầy rồi. Ở nơi đây trước hết tạ lỗi.
Nhiệt tình khách khí khiến cho Triệu Tiến không mò ra đầu mối, chẳng lẽ mấy người bọn họ cho là đưa tay không đánh kẻ đang tươi cười, muốn tránh né cho qua. Vàng thật bạc trắng có ích trước mắt, dựa vào một chút thủ đoạn này liền muốn tránh né đi, điều này sao được, Cổ chỉ huy này tuy rằng hồ đồ nhưng không khờ dại đến mức này.
Triệu Tiến không muốn cho đối phương mang lòng dạ gặp được may mắn, vẻ mặt lạnh lùng nói.
- Ngày ấy các người lâm trận liền bỏ chạy, thiếu chút nữa khiến Triệu Tự Doanh cùng thành Từ Châu rơi vào bước đường cùng, việc này không thể dễ dàng bỏ qua.
Nghe nói như thế, Cổ chỉ huy cùng mấy người liếc nhìn nhau, lại hành lễ một cái thật sâu, trán cũng chạm đất rồi, khi đứng dậy vẻ mặt đau đớn nói.
- Triệu công tử, lúc đấy bọn ta đầu óc mê muội không biết được ý tốt của ngài, sợ tới mức cửa cũng không dám bước ra, thiếu chút nữa là gây trở ngại cho Triệu công tử. Chuyện này là sai lầm lớn của chúng ta, bằng lòng chịu phạt. Xin Triệu công tử xử trí.
Triệu Tiến sửng sốt, một vị còn béo mập hơn so với Cổ vhỉ huy, người đã không nhìn thấy được cái cổ đang cố nặn ra mấy giọt nước mắt, nói đến điểm này không ngờ lại khóc nức nở.
- Sau khi mọi việc xảy ra nhớ lại, lòng này đau như dao cắt, Triệu công tử cùng tiểu Đổng là nhân tài của Vệ sở chúng ta. Nếu như tiêu mất như thế, sao tạ lỗi với lão Triệu và lão Đổng dây.
Mấy người bên cạnh theo đó phụ họa.
- Đúng đấy, chính chúng ta cũng ngủ không được, nghĩ tới cơm cũng ăn không vô.
Triệu Tiến ho khan mấy tiếng, nhìn bọn huynh đệ bên cạnh mình, vẻ mặt Đổng Băng Phong đầy nét hổ thẹn, ở đó không chịu ngẩng đầu lên, những người khác cũng mang cái bộ dạng ngẩn ngơ trợn mồm há miệng. Không biết thái độ mấy người này tại sao lại thấp hèn như vậy, một đám nằm rạp trên đất mặc cho người ta mổ thịt.
- Chuyện đã đến nước này, bọn ta cũng có tính toán nhận tội. Chỉ xin Triệu công tử niệm tình cùng là người xuất thân từ Vệ sở, xin hạ thủ lưu tình. Hạ thủ lưu tình!
Cổ chỉ huy vừa nói vừa chắp tay cầu khẩn.
Chẳng lẽ thái độ thấp hèn như thế là muốn mình xuống tay đừng quá tàn nhẫn, Triệu Tiến cảm thấy rõ ràng mạch lạc bất quá vẫn là cảm thấy có chút không đúng.
- Về sau Triệu Tự Doanh sẽ đi Từ Châu vệ chiêu nạp thêm mấy thanh niên khỏe mạnh, Từ Châu vệ không được ngăn cản.
Triệu Tiến cũng lười nhiều lời nhưng cũng đủ rõ ràng.
Một gã chỉ huy Đồng tri vội vàng nói.
- Những người trẻ tuổi của Vệ sở này, cả ngày vũ đao múa thương không an phận, trong Vệ và trong nhà đều lo bọn họ gây chuyện. Giờ có Triệu công tử giúp đỡ quản thúc, việc này thật đúng lúc. Chỉ có điều sợ Triệu công tử cùng các vị khổ tâm, chỗ ấy có phiền toái gì thì xin các vị lượng thứ.
Cát Hương đứng dậy ho khan vài tiếng, đám người quay đầu lại nhìn, Cát Hương che miệng lại nói:
- Uống nước bị sặc.
Triệu Tiến lắc đầu không để ý tới nữa, thầm nghĩ nếu vừa rồi mình uống nước sợ cũng bị sặc rồi. Dân tráng Vệ sở đồng nghĩa với tài phú, Triệu Tự Doanh chiêu mộ tráng niên khỏe mạnh chẳng khác gì là đục khoét nền móng gốc gác rồi. Những người này lại liên thủ tán đồng như thế, giống như Triệu Tiến làm chuyện có hại gì cho chính hắn.
Tất cả Từ Châu, dân phong đề cao võ nghệ, nhưng với Triệu Từ Doanh hợp mắt nhất là những con cháu quân hộ xuất thân Vệ sở. Tuy nói rằng đại bộ phận con cháu quân hộ là nông dân, nhưng những người học võ đó không chỉ rất thích tranh đấu đẫm máu, ít nhiều cũng biết chút ít chiến trận trong quân đội, người trẻ như vậy luận võ trong chiến đấu chưa chắc chiếm thế thượng phong, nhưng lại hòa hợp rất nhanh với đội ngũ Triệu Tự Doanh, biết nghe lệnh, biết liên thủ, thêm thói quen chung đụng với nhiều người.
Bây giờ Triệu Tự Doanh có mấy chục đội trưởng, trừ những người già dặn nhiều năm, phần lớn là xuất thân Vệ sở. Hơn nữa bởi rằng bình thường có thân tình với mấy tên Thiên hộ Từ Châu vệ, người trẻ tuổi đến từ Vệ sở sẽ chiếu theo Thiên hộ từ nơi khác tới mà không thân thiện không tạo thành một đám người Từ Châu vệ trong doanh, như vậy cũng hợp với đòi hỏi của Triệu Tự Doanh.
Nghèo văn giàu võ, bên trong Vệ sở người học được võ đều là con cháu quân tướng, tự mình học được như Trang Lưu chính là số ít. Với Triệu Tiến thì ngoại trừ con cháu quân hộ học võ này ra thì những thanh niên khỏe mạnh càng nhiều càng tốt. Nhưng những người này đến cậy nhờ Triệu Tiến, chẳng khác gì người làm trong tay bọn Cổ chỉ huy trở nên ít đi, của cải làm ra cũng theo đó trở nên ít đi, càng không cần nói tới sẽ xảy ra chuyện quân hộ không nghe bọn họ sai khiến. Đối với quân tướng Vệ sở nghĩ như thế nào cũng chỉ có hại không có ích lợi gì, sao đáp ứng nhanh như vậy.
- Lần này Từ Châu thu nạp rất nhiều lưu dân, Từ Châu vệ lại ở trên địa phận Từ Châu, chuyện cứu tế Từ Châu vệ cũng phải gánh vách một phần, cũng phải giúp an trí lưu dân, đầu tiên tiếp nhận bốn ngàn người, chỗ ăn chỗ ngủ do Vệ sở thu xếp.
Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính không vòng vèo. Hắn vẫn cảm thấy có chút không đúng nhưng cũng không màn tới nhiều như vậy.
- Xin Triệu công tử yên tâm, Trên dưới Từ Châu vệ cũng là do cha mẹ nuôi dưỡng nên, làm sao không có lòng dạ từ bi. Việc hành thiện của Triệu công tử cảm thiên động địa như vậy Từ Châu Vệ cũng phải giúp sức, cũng coi như tích đức hành thiện cho mình.
Thu xếp chỗ ăn chỗ ngủ của năm ngàn người, chi phí quả thật không nhỏ, bảo đám võ tướng Vệ sở yêu tài như mạng này đáp ứng ngay khẳng định sẽ thấy khó khăn, không nghĩ lại nhanh nhẹn, dứt khoát như vậy.
Nghe xong câu trả lời này, Triệu Tiến có phần sửng sốt, cùng những người trong phòng trao đổi ánh mắt, tất cả mọi người đều có vẻ khó hiểu.
Từ Châu vệ ngay tại Từ Châu, nhưng Tri châu Từ Châu cùng tất cả Tri huyện không có quyền quản hạt. VệsSở tự thành một thể, đồn điền Vệ sở bên trong quan phủ cũng không kiểm kê. Nghiêm chỉnh mà nói thì có thể coi như một nơi riêng biệt không thuộc của ai, thật sự có tình cảnh giống Vân Sơn Tự, như địa chủ có được nhiều đất đai và tráng đinh.
Như thế Triệu Tiến đương nhiên không thể bỏ qua, nhưng lợi dụng được cũng chỉ có tráng đinh và ruộng đất của họ, tuyển chọn tráng niên khỏe mạnh bù đắp cho đủ Triệu Tự Doanh, dùng đất đai an định lưu dân. Làm xong được hai việc này, quân tướng bên trong Vệ sở giàu có lên không ít, mà dù sao cũng không phải huyết hải thâm thù, lại có thân tình như vậy nên không cách nào trở mặt đi tranh đoạt.
Nhưng thu nạp tráng niên khỏe mạnh, an định lưu dân hai việc này đã khiến Từ Châu vệ chi tiêu không ít rồi. Triệu Tiến cũng là xuất thân Vệ sở, từ nhỏ không biết đã nghe bao nhiêu chuyện. Bọn quân tướng này luyện võ đánh trận rối tinh rối mù, nhưng tất cả lại yêu tiền như mạng, bản thân tiêu xài hưởng thụ không hề gì, chuyện gì để cho bọn họ mất thêm một đồng giống như thể cắt thịt đi, Đổng Băng Phong cũng mô tả như vậy.
Vốn nghĩ rằng hôm nay gặp mặt sẽ ra sức đùng đẩy ba lần bốn lượt, bên mình phải cậy thế hiếp người, dọa dẫm một phen, chưa từng nghĩ đến sẽ liên thủ ăn ý như vậy. Chuyện này rất kỳ quái, giống như vận khí vung quyền nhưng lại đánh một đòn trúng chỗ trống, khiến người ta rất không thoải mái.
Trong nhất thời Triệu Tiến cũng không biết phải nên tiếp tục thế nào, Như Huệ thì cúi đầu nhẫm tính, những người khác trên mặc cũng lộ vẻ mơ hồ. Về phần Đổng Băng Phong ở đó chỉ cảm thấy rất mất mặt, trong Vệ sở lại có những bậc trưởng bối khúm núm nịnh bợ như thế này, chút khí phách cũng không có, sau đó y cũng hiểu được thế nào là không ngốc đầu lên được.
Khi an tĩnh lại, Cổ chỉ huy kia phá vỡ cái bình cảnh này, vị võ tướng mập mạp chà xát hai tay, vẻ mặt tươi cười, e dè nói.
- Việc ấy… Triệu công tử, không biết hỏi một số việc có tiện hay không.
- Nói.
Triệu Tiến đáp không khách khí nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm, ngày hôm nay thái độ Từ Châu vệ nằm vật xuống làm cho người khác rất không thoải mái, bây giờ ít nhiều phải nên lộ rõ chút bộ mặt thật.