Đám người Lý bả tổng mặt xám mày tro lên ngựa, vội vàng thúc ngựa xuống núi, thẳng đến chân núi mới dừng lại được. Nhìn xem bốn phía ngoại trừ thương nhân hương khách cũng không có người nào khác. Một đám người mới lần nữa lòng đầy căm phẫn, người nào người nấy ở trên ngựa mắng nhiếc.
- Tổng gia, việc này không bỏ qua như vậy được. Chúng ta đi vào châu thành tìm quan viên châu phủ. Không tin thu thập không được đám lừa trọc này.
- Đúng! Nói thẳng ra thân phận công công đã tới, không chừng dọa bọn chúng tiểu ra quần đấy.
Lý bả tổng kia cắn răng nói.
- Về Phượng Dương.
Tất cả mọi người đều sửng sốt, đồng loạt nhìn về hướng Lý bả tổng.
Lý bả tổng thanh âm uất hận nói.
- Các ngươi mắt bị mù sao? Người đám lừa trọc kia mời tới khẳng định có thân phận quan binh, trời biết là gia đinh thân vệ nhà ai. Chúng ta cứ thế liều lĩnh vào thành, chẳng khác nào cho chúng cơ hội. Có một đám khốn khiếp chính là tìm đến bọn công công gây phiền toái. Chúng ta đừng tự mình đưa tới cửa người ta. Về thôi. Về xin Dư công công làm chủ.
Thái giám hoàng hành ngang ngược nhưng cũng có một số người riêng theo dõi Thái giám cùng với thuộc hạ phe cánh của chúng, sau khi nắm được chứng cớ nghiêm trị. Bất kể dụng ý ra sao người ngoài nhìn thấy chỉ cảm thấy đó là trừng trị phe cánh hoạn quan, tất nhiên là việc làm chính nghĩa, còn sẽ chiếm được thanh danh to lớn. Bọn hoạn quan cũng đề phòng bị người ám toán như vậy, đối với thủ hạ cũng nhiều lần nói để phòng ngừa. Lý bả tổng này đúng là nghĩ tới mặt này, hơn nữa hơn trăm hán tử cường tráng đó khiến cho chúng nghĩ ngợi càng nhiều. Trên mặt đất Từ Châu, xuất ra được số người sức mạnh như vậy, nói đi nói lại cũng chỉ có Chu tham tướng đủ thực lực, nhưng đám người này lại phủ nhận bản thân là thuộc hạ của Chu tham tướng.
Đây cũng không có gì kỳ lạ, cử chỉ đắc tội người khác này, ai cũng không sẵn lòng lộ ra danh tính. Nhưng nếu như thật là người của Chu tham tướng hộ vệ Vân Sơn Tự, bản thân nói cũng đã là phiền phức. Sau lưng Chu tham tướng khẳng định cũng có một lão đại chẳng kém hơn Dư công công, sự tình loại này không phải việc chính gã chống đỡ nổi, vẫn nên sớm trở về bẩm báo là hơn.
Như Huệ báo lại với Triệu Tiến.
- Liên trưởng liên thứ bảy thật là người cương trực. Lúc Bả tổng kia hỏi, y đáp bừa rằng mình là người bên cạnh Chu tham tướng thì tốt rồi. Cũng may kế tiếp coi như thông minh, biết không được nói ra lai lịch của mình.
Chuyện xảy ra ở Vân Sơn Tự rất nhanh đã truyền về Hà Gia Trang, tin tức ven đường không ngừng báo lại đây. Nói đám người Lý bả tổng kia cũng không dám dừng lại, một đường chạy tuốt trở về phủ Phượng Dương.
Triệu Tiến rất thản nhiên nói.
- Chu tham tướng cũng giao thiệp với chúng ta, cũng giúp đỡ nhau vài lần. Vu vạ trên người ông ta cũng chẳng có hữu dụng gì. Một bên đối chứng một bên tra xét, cái gì cũng đều biết cả. Triệu Tự Doanh chúng ta tiếng tăm lớn như thế, bên đó muốn tra xét càng dễ dàng. Tuy nhiên đợi ứng đối là được.
Vương Triệu Tĩnh bên kia cũng là vừa mới từ trong thành chạy trở lại, ngồi ở bên cạnh nghe việc trải qua hôm nay. Đợi Triệu Tiến nói xong y cười khổ nói.
- Gia phụ nói loại việc này không có cách vẹn cả đôi đường. Hoặc bỏ tiền mua lấy bình an, hoặc phải lấy cứng đối cứng. Đại ca cũng không cần lo lắng quan phủ. Dư thái giám đó dám mất mặt nói ra việc này, sẽ lập tức bị người khác nắm được đằng cán. Nhưng lão không dám làm trong sáng thì làm trong tối cũng sẽ không ít đâu. Đại ca bên này nhất định phải cẩn thận.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Mặc kệ như thế nào, chúng ta đều phải cẩn trọng hơn.
Trước sau ăn cơm tối là thời khắc Triệu Tiến và bọn huynh đệ cùng với các nhân vật cốt cán của Triệu Tự Doanh tụ họp. Tất cả cùng nhau tụ lại tất nhiên không phải uống rượu mua vui chỉ là trao đổi sự tình cả một ngày.
Lưu Dũng mở miệng nói.
- Bên phía phủ Phượng Dương có tin tức truyền tới. Nói bên đó cực kỳ náo loạn. Mùa xuân mùa hạ năm nay hàng loạt lưu dân chạy ra ngoài, mùa thu nhiều ít có chút thu hoạch, tất cả đều phải trở về. Không ngờ rằng mấy lão đại ở Phượng Dương mượn cơ hội này coi toàn bộ ruộng đất thành chỗ vô chủ. Như nay đang chia ra cho cường hào nhà giàu làm đất của mình. Hễ người nào muốn quay về đòi đất đều sẽ bị xem như dư nghiệt của lưu tặc bắt hết lại bán cho thân hào làm nô lệ. Kết cuộc lưu dân vừa mới an phận lại phải bắt đầu chạy hàng loạt ra bên ngoài. Xem chừng sẽ lại chạy tới chúng ta bên này.
Chu Học Trí ngạc nhiên nói một câu.
- Đây thật là đòi tiền không biết xấu mặt.
Tuy nhiên không ai cười, tất cả đều vẻ mặt thận trọng.
Trần Thăng chậm rãi nói.
- Lưu dân nếu lại đi về bên phía chúng ta...
Triệu Tiến lắc đầu đứng lên, mở miệng nói với Lưu Dũng bên kia.
- Tiểu Dũng, giáo chúng Văn Hương Giáo bên phía Từ Châu phải tra xét nghiêm ngặt. Bảo bọn Trịnh Toàn tự mình đi tra xét, chớ để bọn người có bụng dạ khó lường nào đó trà trộn vào nữa. Rải tin trức cho bọn thân sĩ nhà giàu các nơi, bảo bọn họ cũng phải lưu tâm để mắt tới, cẩn thận hỏi thăm tin tức. Huấn luyện của bản thân chúng ta cũng không được trễ nãi.
Người được dặn dò đều nghiêm nghị, chỉ có Như Huệ ngồi nguyên tại chỗ cười khổ không ngừng lắc đầu. Đợi Triệu Tiến nhìn sang, y khẩn thiết nói.
- Đông chủ, chính sự chắc chắn phải bận rộn. Nhưng việc nhà của đông chủ cũng là đại sự. Chỉ còn hơn mười ngày nữa là đại hỷ của đông chủ rồi. Đông chủ ít nhiều cũng nên lưu tâm vào một chút, bằng không sẽ bị Từ gia nói này nói nọ đấy.
Triệu Tiến sửng sốt, ngay sau đó bật cười một tiếng nói.
- Dù sao đều đã có trưởng bối lo liệu. Tới lúc đi sang là được. Từ đại tiểu thư không phải ngày ngày xử trí việc nhà đó sao. Bận rộn nuốt trôi sản nghiệp của Khổng Cửu Anh ở Phong huyện và Bái huyện.
Mọi người kinh ngạc, lập tức cười vang, đôi phu thê này đúng thật là cá mè một lứa rồi đa.
Theo Từ Châu vào địa phận đất Phượng Dương, khoái mã mất một ngày, nhưng phủ Phượng Dương còn lớn hơn mấy lần so với phủ Hoài An và phủ Dương Châu cộng lại, từ ven rìa ranh giới vào trong phủ thành Trung Đô bên kia cũng phải chạy gần hai ngày.
Chớ nhìn thấy đám người Lý bả tổng mặt xám mày tro ở Từ Châu vừa tiến vào trong địa phận phủ Phượng dương lập tức không còn như trước nữa. Quan phủ ven đường đều phải kiệt lực cung ứng, cường hào nhà giàu cũng không dám chậm trễ. Đám người này khó nhìn ra được vừa bị chịu thiệt bên ngoài, sau khi về tới đây thở ra một hơi, thả chậm bước chân hưởng thụ.
Trên đời này có lẽ hoạn quan cũng có chút thanh danh tốt, tuy nhiên trên mặt đất Phượng Dương, danh tiếng thân binh Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám thật chẳng khác nào hổ lang. Nhìn thấy sắc phục của bọn chúng, bá tánh đã chạy xa né ra xa, e sợ gặp phải tai vạ.
Cho nên đám người Lý bả tổng đi dọc trên đường, đó thật giống như là hổ lang xuống núi, hơn trăm bước đằng trước căn bản nhìn không thấy người, mọi người từ rất xa đã tránh né sang bên đường, thậm chí không muốn để cho bọn chúng nhìn thấy nếu chẳng may trêu chọc tới, dùng đao cưỡng đoạt đều là chuyện tầm thường.