Nói xong điều này, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh nét mặt đều như chợt bừng tỉnh. Trần Thăng nhận ra chậm hơn một chút. Mấy người khác còn lại đều là có chút mơ hồ. Vừa nói lại những điều mà Chung Công Huy nói bên kia với Như Huệ, y bên này hiểu ra ngay, cũng là hết sức kinh ngạc.
Như Huệ lắc đầu phân giải.
- Hoạn quan và quan văn chỉ cần câu kết với nhau, vậy thì phía trên và phía dưới đều là không hề có mảy may sơ sót nào. Tin tức không truyền được lên trên, dĩ nhiên là quan trên không có gì để xem xét được tranh chấp, phía dưới lại càng không có cách nào để xoay chuyển, chỉ đành ngoan ngoãn mà nghe lệnh. Hơn nữa chuyện này là tất cả cùng phát tài, chẳng có ai muốn rút tay ra.
Đóng cửa xong mọi người ngồi vây quanh lại, tình cảnh rất là nặng nề. Như Huệ cũng đang ở đó trầm ngâm suy tư. Vương Triệu Tĩnh trái lại có chút bứt rứt, khẩn thiết nói.
- Đại ca, chuyện này dính dáng quá nhiều, rất dễ tự rước lấy đại họa. Phượng Dương bên kia có Trung Đô Thủ Bị Thái Giám, lại có Tuần Phủ Phượng Dương, đó đều là những nội quan và văn quan đứng đầu, coi như là trong Triều Đình cũng không phải là thấp kém. Nếu như đối địch với bọn họ, chúng ta phải chịu rắc rối rất lớn.
Tay của Triệu Tiến vẫn cứ vuốt ve lấy cán thanh đoản đao, lớp da quấn ở cán đao đã bóng loáng. Mấy năm nay, mỗi lúc trầm tư hắn theo thói quen sẽ chạm vào cán đao.
- Dân chúng hơn năm vạn, trước tiên không nói đến từ Phượng Dương di chuyển tới Từ Châu của chúng ta, cứ coi như là thực sự đến rồi, đâu có nhiều đất như vậy để bố trí sắp xếp, đâu có nhiều lương thực đến như vậy. Ăn nhiều thì bội thực. Hơn nữa, chuyện này chẳng có liên quan gì đến chúng ta.
Trần Thăng hiếm khi mở miệng nói nhiều như vậy.
Triệu Tiến vẫn không lên tiếng. Mọi người nói xong đưa mắt nhìn nhau một chút, đều không nói gì nữa.
Triệu Tiến đột nhiên mở miệng hỏi.
- Tào tiên sinh, lưu dân Sơn Đông hiện tại bố trí, lương thực của chúng ta chỉ dựa vào tích trữ cầm cự được đến sang năm không?
Như Huệ trầm ngâm một lát, gật gật đầu nói.
- Bảo đảm Vân Sơn Tự từ trên xuống dưới đều không bị đói. Tất cả lương thực dự trữ đều được điều động, đến giữa năm sau chắc là được. Hạ viện và trong các thôn trang khắp nơi chắc chắn đều còn có giấu diếm riêng, lục soát đưa lên cũng không phải là ít. Hơn nữa đến giữa năm sau, vụ thu hoạch đầu cũng sẽ phải nộp lên, vậy thì có lẽ chống đỡ được thời gian dài hơn.
Triệu Tiến gật gật đầu, lại chậm rãi hỏi.
- Thu hoạch vụ thu cũng mới qua chưa được bao lâu. Hiện tại nếu dùng ngân lượng thu mua, hẳn là có lợi!
Lưu Dũng tiếp lời nói.
- Quả thật rất là có lợi. Mấy ngày trước bọn Thái Cử nhân còn tới hỏi, nói trong tay có lương thực bằng lòng bán cho chúng ta, giá cả cứ bàn một cái là xong. Chẳng qua là không thể dùng tiền đồng, tốt nhất là bạc nén.
Nghe thấy Triệu Tiến và các huynh đệ khác cứ thế nói chuyện chẳng hề ngó ngàng gì đến, Trần Thăng trở nên trầm ngâm, Vương Triệu Tĩnh thì lại sốt ruột. Y đứng dậy nói một cách khẩn thiết:
- Đại ca, cần nhiều người như vậy thì có tác dụng gì? Cho dù là trồng ruộng làm ăn, hiện nay trong tay chúng ta số miệng ăn đã đủ rồi, lại giữ lấy số này, không những chẳng có lợi ích gì, ngược lại là đại họa, sẽ hút cạn sạch Triệu Tự Doanh của chúng ta. Đại ca, hãy suy nghĩ kỹ đi!
Triệu Tiến khoát tay ra hiệu Vương Triệu Tĩnh ngồi xuống, cười nói.
- Những lời đệ vừa nói về chuyện này thật ra là nhắc nhở ta. Từ gia ở Cảnh Sơn nghĩ đến cũng cần rất nhiều lao động. Bọn họ bên đó cũng lo ăn, lo ở, vài nghìn người bố trí thế nào được như vậy.
Không nghĩ đến chuyện hỏi một đằng, trả lời một nẻo, Vương Triệu Tĩnh nét mặt chợt đỏ ửng lên. Không đợi y tiếp tục tranh luận, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Triệu Tĩnh, Triệu Tự Doanh của chúng ta hiện nay hai nghìn sáu trăm người. Nếu như sau này tiếp tục mở rộng, chiêu mộ người nào là yên tâm nhất?
Vương Triệu Tĩnh hít sâu một hơi, dằn tâm tình xuống nói.
- Chẳng còn ai khác ngoài con cháu những gia đình tử tế!
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Số nhà tử tế ở Từ Châu có được bao nhiêu? Con cái nhà giàu có đa số sẽ không đến rồi, người lao động chính trong nhà cũng sẽ không tới, con nhà cường hào, gia tộc lớn, tư binh, dân vệ cũng sẽ không đến. Như vậy còn được bao nhiêu người?
Trong phòng rất yên ắng, từng người một đều nhìn sang Triệu Tiến. Triệu Tiến đứng dậy nói.
- Trong số hơn hai nghìn người này đã có con cháu của cường hào, gia tộc lớn các nơi, con cháu trong Vệ sở Từ Châu. Nhưng chúng ta vẫn giải tán bọn họ, khiến cho bọn họ chỉ nghe theo cai quản của chúng ta. Bước tiếp theo thì sao, nếu như tiếp tục chiêu mộ rộng ra, hoặc là chúng ta bị những nhà giàu có thâm nhập sâu. Trong một liên, thậm chí cả một đoàn người đều là đến từ một nơi. Hoặc là bọn họ căn bản không muốn cho người tới đầu nhập, người đưa tới đây đều là tai mắt. Một đội ngũ như vậy các huynh đệ yên tâm sao?
Vương Triệu Tĩnh cũng chẳng nói gì nữa. Các cường hào, gia tộc lớn bên trong địa phận Từ Châu tỏ ra phục tùng Triệu Tiến, cũng không phải là tỏ ý yên lòng đối với Triệu Tiến. Ai cũng đều biết cường hào muốn không ngừng thôn tính kẻ yếu. Triêu Tự Doanh càng mạnh, khả năng bọn họ bị ngầm thôn tính sẽ càng lớn. Nếu như không thể thâm nhập sâu vào, đương nhiên sẽ không thể cứ ngồi mà nhìn Triệu Tự Doanh trở nên lớn mạnh, sẽ có các kiểu thủ đoạn ngăn trở.
Triệu Tiến hỏi liên tiếp mấy câu.
- Hiện tại chúng ta rất mạnh, cũng không phải chúng ta khoác lác. Cứ coi là dân vệ, tư binh ở các nơi của Từ Châu họp lại một chỗ, Triệu Tự Doanh của chúng ta cũng chỉ bằng bọn họ. Nhưng tiếp theo thì sao? Triều đình nói chúng ta tạo phản, đại quân càn quét tiêu diệt? Hoặc là khắp các địa phương đâu đâu cũng đối địch với chúng ta. Chúng ta không thu được lương thực? Không vận chuyển được hàng hóa ra ngoài?
Cát Hương tràn đầy tự tin nói.
- Đại ca, bọn họ làm gì có gan to đến như thế. Đợi cho Triệu Tự Doanh luyện được ra, chỉ cần kéo một liên đội sang, đủ để trấn định được cả nửa huyện!
Triệu Tiến cười, tiếp tục nói.
- Bốn huyện gần như phải dùng tám liên đội, xung quanh Châu Thành cần khoảng bốn liên đội, đường lên núi có cần bố trí người không? Thôn trang các nơi có cần bố trí người không? Vô số thứ này tổng hợp lại, gia đinh của Triệu Tự Doanh sử dụng được là bao nhiêu? Lẽ nào đội nhân mã hơn trăm người trong tay Băng Phong, hay là mấy liên đội Thân Vệ của đệ? Nếu thật sự có đông quân địch như vậy tới tập kích, chúng ta chỉ đành bị đánh bại từng phần một.
Lưu Dũng ngần ngừ nói.
- Vậy chỉ đành phải lại tiếp tục chiêu mộ tân đinh rồi...
Mọi người lần này đều không nói gì nữa, lòng vòng một hồi, vẫn là phải mở rộng chiêu mộ tân đinh. Vậy lại là chuyển sang chuyện chiêu mộ những tân đinh đáng tin cậy này.
Triệu Tiến vừa hỏi vừa đáp.
- Bây giờ lai lịch tân đinh yên tâm nhất là ở đâu? Là những lưu dân mà chúng ta đã bố trí sắp xếp kia!
Mọi người đều là chấn động, chẳng qua là mức độ kinh ngạc cũng rất hạn chế. Nắm trong tay số lưu dân nhiều như vậy, lẽ dĩ nhiên là có chỗ cần dùng tới, chỉ là làm tá điền, nông nô không khỏi đáng tiếc, cho dù là không nói rõ ràng, mọi người cũng đều là nghĩ được.
Chỉ có điều những lời này có một chút sâu xa gì đó, khiến cho người khác không dám nghĩ tới, mọi người cũng là ngầm hiểu mà không muốn nghĩ tới.