Phía dưới trở nên ồn ào, xem ra lần này mọi người thật sự không phí công. Sau khi Triệu Tiến nói xong lại hô to.
- Các vị, những người Triệu Tự Doanh cần là những hảo hán biết giữ quy củ, mọi người giải tán đi.
Lời này nói ra, ai cũng không dám tỏ ý không nghe, đám người chen chúc trên mấy con đường chầm chậm giải tán. Triệu Tiến thở phào nhẹ nhõm, nhiều người như vậy tụ tập ở đây dù sao vẫn là một phiền toái.
Có người hô to rằng.
- Tiến gia, lần này chúng ta cần chiêu mộ bao nhiêu người?
Câu này vừa được hỏi ra, rất nhiều người quay đầu lại nhìn. Tin tức của Triệu Tự Doanh mọi người đều quan tâm, lập tực tức nghĩ đến mấy lần trước chiêu mộ người đều không nhiều, hiện tại kích cỡ của Triệu Tự Doanh cũng mới năm trăm có lẻ.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Chiêu mộ bao nhiêu ta cũng chưa biết con số, ngươi bận tâm làm gì?
Tất cả ngẩn người, cười rộ lên, lại bắt đầu tiếp tục tản đi.
Tin tức theo dòng người dần lan truyền ra, toàn bộ thành Từ Châu, đến cả những địa phương ngoài châu thành đều biết Triệu Tự Doanh muốn chiêu mộ tân đinh. Hơn nữa tin tức truyền ra dù cố ý hay vô tình, mọi người đều cho rằng lần Triệu Tự Doanh muốn bành trướng không e dè gì cả không giới hạn nhân số, thanh niên cường tráng ở Từ Châu ai nấy đều nhiệt huyết sôi trào.
Dậy sớm đưa tiễn thì không có gì, chen chúc qua đám người, đứng lên nói chuyện, lúc trở về phòng lại cảm thấy toát mồ hôi, không phải vì mệt nhọc, mà là lúc này Từ Châu đang nóng nhất.
Trở về đến phòng, Trần Thăng hỏi ngay.
- Chúng ta lần này phải chiêu mộ bao nhiêu người?
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Hai ngàn, ít nhất phải hai ngàn.
Trong phòng im ắng một hồi, Trần Thăng và Đổng Băng Phong nhìn nhau, đều có thể nhìn ra vẻ phấn chấn từ trong mắt đối phương.
Trần Thăng gật đầu nói.
- Đông người càng tốt, hôm đó dưới thành, nếu như chúng ta có hai ngàn người, lưu dân sẽ ngay lập tức bị dẹp yên, sẽ không có nhiều trắc trở như vậy.
Đổng Băng Phong hưng phấn hiếm thấy, hai tay chà xát vào nhau, cất cao giọng nói.
- Hai ngàn người, dựa theo tinh nhuệ như thế này của chúng ta, trong quan quân ít nhất cũng phải là một Du kích, kém nhất cũng phải là một Tham tướng.
Trần Thăng liếc mắt nhìn Triệu Tiến, lại ho khan một tiếng, nhưng Đổng Băng Phong lại không cảm thấy cái gì sai. Triệu Tiến gật đầu nói.
- Trong tay chúng ta có lưu dân hơn vạn, Vân Sơn Tự nhân khẩu mấy vạn, những nơi này đều phải trấn thủ, hơn nữa bên bờ bắc còn có Từ gia, phía tây còn có Khổng Gia Trang. Mấy nơi này chỉ mấy trăm người chúng ta làm sao đủ, nhất định phải có đủ lực lượng mới được.
Cảnh Sơn Từ gia trước kia cũng không đến nam ngạn, lại chuyên tâm kinh doanh than đá thiết khoáng, nhưng tiếp xúc tìm hiểu, mới phát hiện đối phương có thực lực lớn như vậy. Mặc dù đối phương tỏ ra thiện ý, nhưng không thể không đề phòng.
Bên ngoài có người truyền tin lên tiếng.
- Tào tiên sinh đến.
Sớm như vậy mà Như Huệ đã trở về rồi à? Mọi người đều có chút nghi hoặc. Hiện tại chưa đến hai ngày thì đã an trí hoàn tất, không khỏi quá là trốn tránh khó nhọc rồi.
Trong lúc nói chuyện, Như Huệ đã vào nhà, sau khi đi vào liền cười trêu đùa.
- Ông chủ, các vị, thuộc hạ cũng không phải là trốn tránh khó nhọc. Về việc mua chuộc lòng người và an trí lưu dân Vân Sơn Tự đã vào nề nếp, không cần thuộc hạ ở đó coi sóc nữa.
Thấy bộ dáng không tin tưởng lắm của Triệu Tiến, Như Huệ khoát tay nói.
- Ông chủ và các vị có lẽ không biết, việc thu nạp lưu dân cứu tế nạn dân Vân Sơn Tự đã làm nhiều năm như vậy, sớm đã làm thành thục, cũng không biết phát tài bao nhiêu, xin cứ việc yên tâm.
Lưu dân nạn dân không có chỗ để đi, chỉ có thể đi điền trang làm việc, thật ra là làm công chiêu dụ miễn phí, lại càng không cần nói, những phụ nữ trẻ tuổi trong đám lưu dân càng có giá trị lớn. Vân Sơn Tự thân là chùa miếu, vốn có công năng cứu tế, việc này đương nhiên là làm quen thuộc rồi.
Tào Như Huệ quét mắt nhìn Trần Thăng và Đổng Băng Phong một cái, cười rồi nói thêm.
- Đông chủ, lần này thuộc hạ đến là có vài chuyện trọng yếu.
- Đệ và Đổng Băng Phong đi sang tửu phường xem thử, những gia đinh nghỉ phép cũng phải thao luyện lại, không thể buông thả. Trần Thăng nói một câu, dẫn theo Đổng Băng Phong đi ra cửa.
Như Huệ mỉm cười khom người, tiễn Trần Thăng đi ra cửa. Sau khi trong phòng chỉ còn lại y và Triệu Tiến, Như Huệ mỉm cười rồi nói.
- Đông chủ, Trần Thăng trầm tĩnh phóng khoáng, có thể đảm nhận việc lớn.
Triệu Tiến bất đắc dĩ nói.
- Ai cũng có thể nhìn ra vừa rồi là ngươi đuổi người. Mấy người huynh đệ chúng ta vẫn không quá hai mươi, ngươi nói như vậy, trông như ông cụ non.
- Đông chủ quả nhiên từng đọc sách, nhưng nếu đã đề cập đến chuyện này, thuộc hạ lại muốn nói mấy câu. Đông chủ đứng đầu điều này ai ai cũng biết, các vị ở dưới cùng đều là như thế, nhưng thứ bậc dưới đông chủ thì chia làm sao. Tuy nói bên ngoài đã tôn Trần Thăng làm nhị gia, Vương Triệu Tĩnh làm tam gia, nhưng không có lời nói rõ ràng. Chuyện như vậy lúc bình thường vẫn chưa sao, nếu như đến lúc mấu chốt, thứ bậc không phân, rất dễ xảy ra loạn.
Càng nói, nụ cười trên mặt Như Huệ dần trở nên nghiêm nghị.
Triệu Tiến ngồi đó không trả lời, trầm mặc một hồi rồi ngẩng đầu nhìn Như Huệ, trầm giọng nói.
- Ngươi quả thật dám nói.
Trên mặt Như Huệ lại nở nụ cười.
- Tính mạng cả nhà thuộc hạ đều nằm trong tay đông chủ, thuộc hạ vẫn còn muốn đi theo đông chủ một bước lên mây, có cái gì mà không dám nói chứ.
Triệu Tiến ngồi thẳng lưng trên ghế, đây cũng là tư thế ngồi bình thường của hắn, nhưng lúc này hắn lại tựa lưng vào lưng ghế, giống như rất thả lỏng, hỏi.
- Ngươi cảm thấy nên sắp xếp như thế nào?
- Trần Thăng, trầm ổn mạnh mẽ, trong mấy vị huynh đệ của ông chủ, Trần Thăng cũng không gọi đông chủ là đại ca hay huynh trưởng, nhưng dù ở đâu vẫn lấy lễ của huynh trưởng và đối đãi với đông chủ, trung thành không hai lòng. Nhân vật như vậy, giống như Quan Vân Trường vậy. Đông chủ, ngài
Triệu Tiến trực tiếp cắt ngang lời Như Huệ.
- Không cần làm trò so đo vô vị này, nói chính sự đi.
Đoàn luyện của một châu, lại so với Lưu Quan Trương, điều này quả thật là điên cuồng, nhưng Triệu Tiến chỉ nói là vô vị.
Như Huệ cười cười tiếp tục nói.
- Vương Triệu Tĩnh xuất thân cao quý, văn võ song toàn, lại có học vấn sâu rộng, hiển nhiên là có đại mưu lược. Nếu nói Trần Thăng là võ, thì Vương Triệu Tĩnh kia chính là văn, chính là cánh tay trái cánh tay phải của ông chủ. Chỉ có điều, đọc sách nhiều hơn, tâm tư cũng linh hoạt, nếu như có thể ở cùng Trần Thăng thì vẫn không ngại, nếu như không thể, vậy cũng không cần phải cố gắng giữ lại, thứ bậc này cũng không cần nói nữa.
Triệu Tiến đưa ngón tay chỉ sang bên kia, nhưng lại không trả lời thẳng thắn.
- Hai rương gỗ đó là triều báo do Vương gia đưa tới, nói nhờ ngươi ngắt câu giải thích, để ta hiểu đại sự trong thiên hạ.
Tào Như Huệ ngẩn người, rồi lập tức gật đầu cười nói.
- Thuộc hạ nghe nói Vương Triệu Tĩnh và đông chủ quen biết nhau muộn hơn Trần Thăng nhiều, xếp hàng thứ ba.
- Đổng Băng Phong kiệm lời nhưng nhiều tài, cung mã thành thạo, lại có Vệ sở tương trợ, là một trợ lực lớn cho ông chủ, có thể xếp hàng thứ tư.
- Cát Hương dũng mãnh nhạy bén, tài năng xuất chúng, có thể một mình đảm đương một phía, xếp thứ năm. Tuy nhiên, Thạch Mãn Cường trung thành tận tâm, có thể vào sinh ra tử vì ông chủ không một câu oán hận, phân biệt trước sau vẫn phải do đông chủ định đoạt.
Từ đầu đến cuối Triệu Tiến đều yên lặng lắng nghe, Như Huệ chưa nói gì đánh giá Lưu Dũng. Đợi y nói xong, Triệu Tiến ngẩng đầu nhìn Như Huệ, cười nói.- Rốt cuộc là ngươi sắp xếp dựa theo xuất thân, hay là sắp xếp theo tuổi, hay là sắp xếp theo cái đầu?
Như Huệ cười nói.
- Nếu dựa theo xuất thân, đông chủ ngài sao có thể xếp thứ nhất, dựa theo tuổi đời, Đổng Băng Phong sao có thể xếp thứ tư. Về phần Lưu Dũng, là người chưởng quản nội vụ cơ mật chỉ có thể làm thân tín, không thể có chỗ đứng cao, bằng không thì không thể khống chế được.
Triệu Tiến khép hờ hai mắt, giọng điệu lại rất nhẹ nhàng nói.
- Vân Sơn Tự có dạy về những con đường trong trò đời quan trưởng sao?
Như Huệ cười trả lời.
- Việc đấu đá lẫn nhau của Vân Sơn Tự so với trong quan trường cũng không có gì khác nhau, chẳng qua là kém tinh vi hơn thôi. Lại nói, thuộc hạ vốn dĩ cũng muốn đọc sách để lấy công danh đấy.
Nói xong câu này, thần sắc của Như Huệ lại trở nên nghiêm nghị trịnh trọng, giọng điệu trầm thấp nói.
- Đông chủ, thứ bậc này phải định ra càng sớm càng tốt, càng kéo dài thì thị phi càng nhiều, phiền toái càng lớn, gây thành đại họa cũng không chừng.
Triệu Tiến mở mắt nhìn chằm chằm vào Như Huệ một hồi, gật gật nói.
- Ta biết rồi, chuyện này sẽ không trì hoãn nữa.
Không đợi Như Huệ nói tiếp, Triệu Tiến đã xua tay bật cười, tự chế giễu.
- Một võ phu xuất thân quân hộ như ta, dẫn đầu đoàn luyện mấy trăm người, nói theo lời của ngươi, giống như làm nên sự nghiệp to lớn.
Như Huệ mắt nhìn vào rương gỗ đựng triều báo, nhưng lại không nói tiếp, chỉ cười rồi nói.
- Đông chủ, thuộc hạ đã dốc hết vốn liếng, bằng lòng đánh canh bạc này.
Triệu Tiến cũng chuyển đề tài nói chuyện sang chuyện khác, giơ tay làm tư thế mời.
- Ngươi vội vã gấp gáp trở về chính là vì nói những chuyện này sao?