Sau khi bố trí xong doanh trại, trước hết dựng lên mấy túp lều sơ sài, sau đó đào móc hố xí, không được tùy tiện đi bậy lung tung. Rất nhiều tráng niên bị vây kín ở trong doanh trại cảm thấy không có gì, nhưng việc đào móc hố xí này khiến bọn họ cảm thấy không lý giải được. Thậm chí có người hậm hực nói.
- Ta tới bên này là học võ bán mạng đấy, cũng không phải làm mấy chuyện dơ dấy bẩn thỉu này.
Tuy nhiên bọn họ không có quyền chọn lựa, ngay lập tức bị côn bổng roi da ép buộc đi làm. Thực có người chịu không nổi lén trốn đi, Triệu Tự Doanh bên này cũng không ngăn cản, những người chạy trốn thì không có doanh trại để đi, vào không được doanh trại thì đồng nghĩa không phải gia đinh Triệu Tự Doanh.
Đấy là lời của Triệu Tiến và bọn huynh đệ định ra.
- Tùy tiện làm bậy trên đất không chỉ riêng mùi hôi thối dơ bẩn, hơn nữa sẽ sinh ra dịch bệnh. Lại nói nếu như nhìn thấy xung quanh doanh trại của mình toàn là những thứ đồ trắng vàng ghê tởm, ai còn sẽ có sĩ khí. Cái quy củ này nhất định phải giữ lấy mãi về sau này.
Người có học vấn hiểu biết nhiều, cũng khen ngợi, khoe khoang đây là cách dùng của đại quân, là quy chế của Thích gia gia, trong sách "Kỷ Hiệu Tân" (ghi chép sách lược mới hiệu quả) nói rất rõ ràng, muốn hạ trại phải sắp đặt sẵn nơi tiêu tiện. Nghe được lời bình phẩm này, Triệu Tiến rất hổ thẹn, quyết tâm lên lịch trình hằng ngày nhắc nhở đọc binh thư của Thích Kế Quang. Hắn làm như vậy, là bởi vì trong quân doanh xây dựng nhà xí riêng là một trong những cải cách mới mẻ trọng đại trong quân sự của thời Trung Cổ ở Phương Tây.
Cây súng kíp kia vẫn được trân trọng đặt ở trong kho, khoảng một vài ngày có người lau chùi, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng dùng thử. Triều báo Vương gia đưa tới vốn đã có hơn phân nửa được đánh dấu ngắt câu. Tuy nhiên Triệu Tiến không có thì giờ đi đọc qua, cũng không có thì giờ nào dùng thử súng, Hắn quá bộn bề mọi mặt rồi.
Ngày hai tháng tám năm nay, phụ thân Triệu Tiến là Triệu Chấn Đường, phụ thân Trần Thăng là Trần Vũ, phụ thân Đổng Băng Phong là Đổng Cát Khoa, còn có Từ Bản Đức của Từ gia, người Lục phong của nha môn đều đến đủ cả. Hiển nhiên không thiếu mặt Diệp văn thư. Lư thư biện còn mang thêm một đám tiểu lại sang giúp đỡ, Thái cử nhân Khúc Lý Phố, Vưu Chấn Vinh trong thành, Chân Trí Vân Sơn Tự. Cũng có nghĩa là sĩ thân tiếng tăm các phe các mặt cũng đều đã đến. Trừ chính bản thân bọn họ, mỗi người còn mang theo phụ tá hoặc người đưa ra chủ ý của phe mình sau đó đều tề tựu lại một chỗ.
Triệu Tiến khó khi nào không đích thân dẫn đội của mình đi huấn luyện, bọn huynh đệ của hắn cũng mỗi một canh giờ một người đi ra thay lượt. Chỉ có một người như thế cũng quản được cục diện bên ngoài, đồng thời phải đối phó bất kỳ cử động bất tuân mệnh lệnh và mạo phạm nào. Thủ đoạn trừng phạt cũng tăng thêm rất nặng nề, đã có mười mấy người trẻ tuổi không có mắt bị chặt đứt chân chôn sống, có mấy tên trộm vặt biến đi đâu mất.
Chỗ ở mọi khi của Triệu Tiến thành một phòng tiếp khách vô cùng náo nhiệt, nơi đó đã đóng kín, bên ngoài có gia đinh canh gác, ai cũng không được tới gần. Ba người Tào Như Huệ, Chu Học Trí và Lưu Dũng cũng không hề ra ngoài. Bọn tùy tùng và thuộc hạ của bọn họ đều chờ đợi ở gần đó, vừa có căn dặn lập tức đi làm ngay, hoặc là đi thám thính tin tức, hoặc là đi tra rõ xác nhận số liệu, tiếp đó đưa trở vào bên trong. Ba người này thỉnh thoảng bẩm báo với Triệu Tiến.
Trước khi Triệu Tự Doanh vùng lên, Triệu Tiến mỗi một lần ác chiến chém giết giành được thắng lợi trên dưới thành Từ Châu mặc kệ ghi dấu bóng hình của hắn như thế nào, ngay lúc gặp mặt cũng sẽ phải khách khí lễ độ. Đến thời điểm hiện giờ đã có kính sợ phát ra từ tận đáy lòng. Nhưng hiện giờ trong cái sân này mọi thứ đều tuyệt nhiên không có gì giống trước kia, có người lớn tiếng cãi vã với Triệu Tiến, có người tức giận làm càn, còn có người đau khổ cầu xin, ai cũng không cần bận tâm kính sợ và lễ độ gì đó.
Trong mấy đêm gần đây, người hầu hạ bên đó đều rất kinh ngạc, một số người lúc bình thường ăn ngủ rất đều đặn hình như đều không cần ngủ, cả ngày đều có ánh lửa soi rõ, ban ngày ngủ không được bao lâu đã dậy thật sớm.
Cả đêm ngày ba tháng tám, trưởng bối mấy nhà đều trở về, thân sĩ tiếng tăm các nơi đi sắp xếp chỗ ở phòng ốc trong thôn trang, ngay cả hương dũng đoàn luyện mấy nơi liên trang liên bảo còn có nhân mã các nơi quen biết đều đến bên này. Tất cả trang bị đều được phát ra, bọn gia đinh được nhắc nhở nghỉ ngơi sớm. Còn bá tánh thôn dân các nơi liên trang liên bảo đều được tập trung lại đây suốt đêm gấp gáp làm sẵn lương khô, thậm chí ngay cả giếng nước xung quanh cũng được múc cạn, hết thảy đều sửa soạn cho ngày hôm sau.
Hiện giờ cả Từ Châu đều biết rõ Triệu Tự Doanh hôm nay chiêu mộ rộng rãi, cảnh tượng hoành tráng là không thiếu được, hơn nữa với cách làm việc của Triệu Tiến, khẳng định sẽ có một số việc thú vị, người hơi nhàn rỗi đã từ sớm chạy tới, ăn ngủ ở xung quanh, muốn ở chỗ này xem náo nhiệt.
Tuy nhiên thời điểm vừa đến, không có nhìn thấy đầu người nhấp nhô trong dự liệu, mà là nhìn thấy bọn trẻ tuổi nghển cổ trông ngóng trong khuôn viên đã định sẵn, có một số đội nhân mã không ngừng chạy đi chạy lại tuần tra ven rìa bên ngoài. Thỉnh thoảng có người sang đây hô hào, sau đó một người trong đám đông bên ngoài hứng chí bừng bừng đi về phía trước.
Đêm qua Triệu Tiến đã phái đội nhân mã thông tri tin tức với bọn tráng niên các nơi tới ứng mộ nhất định phải nghe theo kêu gọi phân chia sắp xếp doanh trại. Xử trí này cần phải có, nếu như mấy ngàn tráng niên tràn tới ồ ạt, mặc dù người đi tới Hà Gia Trang trước đó biết bắt đầu xếp thành hàng, nhưng chen lấn giẫm đạp trên đường đi chính là kiếp nạn.
Trên bãi đất trống phía đông Hà Gia Trang, dựng thẳng mười lá chiến kỳ nền đen viền đỏ của Triệu Tự Doanh. Bên dưới mỗi một cột cờ đều có một hàng người, bọn họ đầu tiên là muốn để cho người Diệp văn thư dẫn tới nhìn qua đảm bảo, sau đó khảo nghiệm thể năng và các mặt, tiếp theo đó là ấn dấu văn tự khế ước. Gia đinh Triệu Tự Doanh mặc kệ mọi người nghĩ thế nào sau khi được quan phủ tra hỏi, những người này đều sẽ là nô bộc ký khế ước bán đứt của Triệu tiến, ai cũng tìm không ra chuyện xấu.
Hễ mỗi lần sau khi gia đinh trúng tuyển đủ trăm người, tạm thời lưu lại doanh trại mọi người được vạch sẵn lúc mới đầu, bên kia sẽ cung ứng thức ăn nước uống.
Bên trong đám người tới có mấy hạng người riêng biệt. Một loại chính là võ nghệ thuần thục, tập võ từ nhỏ, tuy nhiên ở bên phía Triệu Tiến chỉ chia bọn họ thành mấy loại. Biết bắn tên, không biết bắn tên, biết xài hỏa khí, không biết xài hỏa khí, biết cưỡi ngựa, không biết cưỡi ngựa. Còn về phần võ nghệ chỗ hữu dụng không quá lớn trong thế trận chiến đấu của Triệu Tự Doanh. Trong loại người đó con cháu tập võ của thân sĩ thổ hào các nơi cùng với con cháu quân hộ xuất thân từ Vệ sở, còn có bọn ngươi trẻ tuổi xuất thân giang hồ thảo mãn chiếm phần lớn. Mặc dù phải nói rất chướng mắt, nhưng trong loại người đó còn có một số con cháu của tăng nhân Vân Sơn Tự.
Thế lực khắp nơi Từ Châu, con cháu thân sĩ địa chủ lớn nhỏ là một loại khác. Mặc dù võ phong hưng thịnh, con cái của gia đình giàu có cũng đều mong chờ hưởng phúc chẳng ai màn tới chuyện luyện võ. Nhưng muốn lộ rõ thái độ với Triệu Tiến, muốn hiện lộ ra kính sợ và phục tùng của mình với Triệu Tự Doanh, cách tốt nhất chính là con tin. Huynh đệ, con trai, cháu trai đưa đến bên này giống như giữ người làm tin. Đối với cái loại như này, cho dù thể năng và tài nghệ của chúng không hợp với điều định sẵn trước đó, Triệu Tự Doanh cũng muốn thu người, hơn nữa bên phía Triệu Tự Doanh cũng không chỉ cần gia đinh chiến đấu.
Loại thứ ba chính là nhóc con tuổi tác không lớn lắm, nói chẳng hạn như con trai, con gái của Trịnh Toàn, chẳng hạn như nói con trai của Vưu Chấn Vinh, thậm chí Trần Vũ và Đổng Cát Khoa đưa tới mấy đứa cháu của nhà mình. Những thiếu niên này tuổi tác không lớn, trưởng bối bọn họ và Triệu Tiến có mối dây thân tình rất gắn bó là đồng minh hoặc là cùng chung một phe, không cần phải có con tin. Bọn họ đem mấy đứa trẻ này tới bên này là có tính toán từ trước đó rất lâu, kỳ vọng Triệu Tiến dạy dỗ được chúng thành tài.
Hiện tại khắp nơi Từ Châu có chút công nhận, tuổi tác Triệu Tiến không lớn nhưng rất hiểu cách dạy người. Gia đinh dưới tay hắn người nào người nấy giỏi giang, trông ra đều là kẻ xuất thân gia đình lớn, có phép tắc có sức lực. Nếu như không phải là kẻ muốn đọc sách lấy công danh, đều muốn đưa con sang đấy.
Tất cả đều tính toán vô cùng đúng đắn, xuất thân con nhà quan lại, kẻ đỗ đạc tất nhiên sẽ không tới đoàn luyện. Nhưng muốn học chữ nghĩa thi khoa cử lấy công danh, Từ Châu văn phong suy bại, muốn học võ Từ Châu vệ, Từ Châu tả vệ ở ngay bên cạnh. Mấy năm gần đây mọi người cũng nhìn rõ ràng, nếu như không phải người xuất thân từ Thiên hộ trở lên, vốn dĩ không cách nào có tiền đồ, đánh nhau chết đi sống lại rốt cuộc làm được chức Bả tổng cũng coi như là may mắn lắm rồi. Đừng nói chi khác, nhị thúc Triệu Tiến chính là một tấm gương sống sờ sờ đó thôi.
Tính đi tính lại, chỉ còn Triệu Tự Doanh của Triệu Tiến là nơi đáng để tới, sau khi tới tốt xấu cũng có chỗ gối đầu, ít nhất không lo ấm no.
Loại thứ ba lẽ dĩ nhiên cũng không cần khảo nghiệm kỹ càng làm gì, Triệu Tiến sớm đã cần phải có một đám thiếu niên làm lính truyền lệnh của mình tài bồi xem như tâm phúc. Về phần các cô gái trẻ, hiện giờ cũng có rất nhiều việc trong doanh cần có nữ nhân tới làm, tất nhiên bọn người đưa các cô gái trẻ tới phần đông đều hy vọng những cô gái này đi hầu hạ Triệu Tiến, làm chính thê không dám trông mong, làm thiếp chính là may mắn vạn phần, cho dù không có danh phận có chút duyên phận cũng là tốt rồi.
Trừ mấy loại đó ra, còn có loại người thứ tư, những người này thậm chí không có ở các doanh trại, cũng không có ở dưới năm lá cờ xí. Hành tung bọn chúng lén lút, trước ngày bốn tháng tám đã thông qua các phe cánh quen biết giao thiệp với Triệu Tự Doanh.
Trong những người này có bọn tội đồ vong mạng mang trong án trên người, có đào binh vùng Giang Bắc của Nam Trực Lệ, Sơn Đông, Hà Nam, có bọn nô bộc bỏ trốn khỏi nhà quyền quý giàu có, người trong bọn cướp cũng muốn tham gia vào, đủ mọi hạng người trong chợ búa. Thậm chí còn có binh lính trong quân doanh và sai dịch trong nha môn, tuy nói lương tiền quan phủ đáng lấy nhưng bọn họ cũng muốn tiền đồ, hạng người có cách nghĩ như vậy thường thường can đảm hơn người, rất đáng được mời chào.