Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, mở miệng nói.
- Lương thực lấy ra đổi rượu phỏng chừng chính là có lai lịch như vậy. Nói như thế, bên đó còn chưa gọi là tuyệt cảnh, nhiều ít còn nuôi sống được một ít người.
Tề Tam lúc này đã suy nghĩ rõ ràng, “bịch” một tiếng quỳ trên mặt đất, khẩn thiết nói.
- Lão gia, tiểu nhân đối với bên đó rất quen thuộc, vùng đất hoang lớn như vậy, chỉ có địa phương có sông, có nước mới sống sót được, bằng không người đi vào đi ra đều không được, hàng hóa cũng như vậy, tiểu nhân nguyện ý đi tới đó dẫn đường.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Sẽ có lúc cần dùng tới ngươi. Những gì nói hôm nay không được kể ra với người ngoài. Giờ ngươi lui xuống trước đi.
Tề Tam vội vàng dập đầu đáp ứng, vẻ mặt kích động, đứng dậy đi ra.
Triệu Tiến cười, trêu chọc một câu.
- Hắn thật ra là thông minh, nghĩ ra được chúng ra muốn đi Thảo Oa Tử ở phủ Hoài An, tất nhiên phải nảy sinh xung đột với Phùng gia. Đến lúc đó hắn muốn báo thù cũng có chỗ để trông cậy.
Vương Triệu Tĩnh vẻ mặt lo lắng, nghiêm túc nhắc nhở.
- Đại ca, Phùng gia thế mạnh, chúng ta thu nạp lưu dân đã có chút phiền phức, lại cùng bọn họ xung đột hay sao?
- Từ Châu quá nhỏ, chúng ra hiện tại làm rất nhiều việc đều bị hạn chế, nhất định phải đi ra ngoài. Chúng ra bây giờ chỉ đành phải đi phủ Hoài An và phủ Phượng Dương, như vậy nhất định sẽ có xung đột. Tuy nhiên, nhà bọn họ ở Thảo Oa Tử sẽ không làm quá nặng tay, chúng ta sẽ không thua thiệt.
Thời điểm hạ tuần cuối tháng mười, Triệu Tự Doanh bận rộn không ngừng. Cứ cách quãng lại có vài trăm lưu dân tới Từ Châu. Bọn họ có người được Triệu Tự Doanh bố trí đơn giản, có người đi thẳng tới nơi thu dụng.
Bởi vì lều trại sớm đã được dựng, mọi người đối với việc những người lưu dân này tới đây đã không còn cảm thấy kỳ quái, ngược lại còn cho là chuyện bọn họ phải làm vậy.
Như Huệ mang theo mấy chục người đi phủ Phượng Dương. Từ Châu và phủ Phượng Dương đều là những nơi tin thờ Phật. Có môn bài của Vân Sơn Tự, ở Túc Châu cũng rất hữu dụng. Túc Châu và Từ Châu không giống nhau. Túc Châu đất ruộng tương đối phì nhiêu, bằng phẳng, lại có nhiều nhánh song chảy qua, việc tưới tiêu cũng rất dễ dàng.
Tuy nhiên, Túc Châu cũng không giàu có hơn Từ Châu bao nhiêu. Túc Châu là cửa ngõ phía bắc của Trung Đô Phượng Dương, ở giữa đều là nơi lăng mộ của hoàng thất Đại Minh, lại còn là nơi giam giữ phạm nhân trong tôn thất, được xưng là nơi trọng yếu nhất trong thiên hạ. Phủ Phượng Dương có đại quân trú đóng, lại có đội ngũ lớn trông coi hoàng lăng, số viên quan trông coi tôn thất cũng không ít. Tiền dùng để nuôi đám người này đại đa số là do vùng Phượng Dương cung cấp. Điều này giải thích vì sao vùng Phượng Dương lại chi tiêu lớn như vậy.
Cung dưỡng nhiều người như vậy, thuế má lao dịch so với các phủ huyện khác sẽ nặng hơn. Mặc dù khoản mục đưa lên quan trên rất bình thường, nhưng thật ra những khoản phát sinh trầm trọng hơn rất nhiều so với địa phương khác.
Còn có chút nguyên nhân quái dị. Đúng ra, Phượng Dương này sinh ra khai quốc hoàng đế triều Minh, Thái Tổ Chu Nguyên Chương. Những khai quốc công thần cũng đa phần là nhân sỹ Hoài Tây, đây cũng coi như là một vùng phúc địa, nhưng thật ra lại không như vậy. Từ khi Đại Minh khai quốc đến nay, phủ Phượng Dương chính là địa phương chịu nhiều thiên tai như hỏa tai, thủy tai, hạn hán, nạn châu chấu, thậm chí còn mấy lần trải qua ôn dịch.
Thuế má lao dịch nặng nề, hơn nữa nhiều lần chịu thiên tai khiến cho dân chúng lưu vong hết. Hơn nữa, mấy chục năm trước, gần trăm thứ thiên tai lớn nhỏ khiến cho bách tính thậm chí cảm thấy khủng hoảng, xuất hiện nhiều lời đồn, có liên quan đến nhà Chu càng nhiều. Những lời đồn về hoàng gia tất nhiên bị nghiêm cấm, người bị bắt đều bị tịch thu tài sản và giết cả nhà. Điều này lại càng khiến đời sống của người dân càng thêm khó khăn.
Tuy nhiên từ năm Hoằng Trị, phủ Phượng Dương ít nhiều cũng tốt hơn một chút. Mặc dù thiên tai vẫn bùng phát nhiều hơn các địa phương khác nhưng coi như đã được cải thiện, dân sinh cũng phục hồi dần, nhưng sau năm Vạn Lịch thứ hai mươi, lại bắt đầu khó khăn trở lại.
Địa phương nguyên khí đại thương, dân chúng đều chạy trốn hết, ngay cả Tuần phủ Phượng Dương kiêm Tổng đốc tào vận cũng đưa gia quyến đến Thái Châu bên kia.
Huống chi năm nay lại có thiên tai lớn như vậy. Mặc dù có đất phì nhiêu, có nước sông tưới tắm những vẫn không nhìn thấy nhà nào có khói, đất ruộng đều mọc đầy cỏ dại. Tuy nhiên, người hiểu việc đồng áng đều nhìn ra được, đất đai và điều kiện như vậy, chỉ cần dụng tâm trồng trọt nhất định sẽ có thu hoạch tốt. Nhưng phủ Phượng Dương bây giờ chỗ nào cũng đều là đất ruộng tốt như vậy, căn bản là không đáng giá tiền.
Lượng lớn đất ruộng đã tập trung vào tay hơn mười nhà giàu ở Túc Châu, nhưng sau khi Như Huệ đưa ra giá cao hơn hai thành so với giá thật vẫn mua được một miếng đất lớn. Chi ra một khoản lớn, không ai không động tâm, thậm chí ngay cả mọi người ở phủ huyện lân cận cũng chạy tới hỏi Như Huệ có cần ruộng đất nữa hay không.
Sau khi đất ruộng được bán cho Như Huệ, thân sỹ cường hảo bản địa Túc Châu còn muốn tiếp tục chiếm chút lợi lộc. Chẳng hạn như nói việc mua được mấy trăm khoảnh ruộng, lấy cục diện nơi nơi đều hoang phế như phủ Phượng Dương, vốn dĩ chẳng có cách nào chiêu mộ quá nhiều nông dân đến trồng trọt, còn bá tánh lưu dân Hà Nam tới tất bị các nơi khống chế chặt chẽ, căn bản sẽ không để một người ngoài nhúng tay vào. Đã có người tính toán, nếu Như Huệ dùng người gấp, lại bán người sẽ kiếm được một khoản lớn. Đầu năm nay, ruộng vườn lương thực và con người đều không quá thiếu, chính là thiếu ngân lượng mà thôi.
Nhưng chuyện phát sinh kế tiếp lại khiến cho mọi người không kịp suy đoán từ trước. Thôn trang mấy vạn mẫu, không tới vài ngày đã gom đủ người. Những người này dường như là từ hư không xuất hiện, sống bằng cái gì, làm việc gì, rất nhanh đã ổn thỏa hết rồi.
Hơn nữa, sau khi điền trang do người đến từ Từ Châu mở ra phát đi chiêu bài chiêu mộ lưu dân, trên quan đạo có những người không phải bạch đạo, không phải hắc đạo tới tìm nơi đầu nhập.
Thôn trang này quá lớn, lúc mới đầu tiêu tốn quá nhiều ngân lượng, những quan binh và đoàn luyện chặn đường lưu dân cũng nhất thời không dám làm xằng làm bậy. Cho dù là có ra tay truy kích, tới thôn trang này của Như Huệ cũng sẽ dừng lại, ít nhiều cũng nể mặt nhau.
Tuy nhiên, những ngày thuận lợi như vậy cũng không quá mười ngày. Rất nhanh đã có người phát hiện ra người dân đến điền trang mới xây dựng này đa phần là người dân đất Phượng Dương, thậm chí rất nhiều người đất này đã chạy trốn cũng tới điền trang này.
Mọi người đều không phải kẻ ngốc, rất nhanh đã có người chắp nối với việc mấy nghìn lưu dân chạy đến Từ Châu lúc trước. Tại chỗ giáp ranh giữa Túc Châu và Từ Châu cũng nhìn thấy tình cảnh đại đội lưu dân quá cảnh.
Nếu như là mười mấy ngày trước, những lưu dân đi về hướng Từ Châu đều rất vui mừng, vừa hay tìm ra được chỗ tới, nhưng hiện tại lại không như vậy. Đầu tiên mọi người lo lắng Từ Châu bên kia có âm mưu gì đó, tin tức Thủ Bị Thái giám Phượng Dương sắp hết thời hạn nhậm chức phải hồi kinh đã truyền ra, nhiều người như vậy đi ra bên ngoài liệu có rước lấy phiền toái gì hay không, tỷ dụ như nói bên ngoài có quan viên sỹ tử nào khó ưa xen vào việc người khác hay không. Tiếp đó, lưu dân Hà Nam tới không có nhiều như trong mộng tưởng, cùng với tiết trời trở nên lạnh giá, số lượng ngày càng ít, chiếm một lượng điền địa lớn, lẽ dĩ nhiên cần một lượng lớn người để trồng trọt, đều chạy đến nơi khác, lẽ nào đất nhà mình phải bỏ hoang?