Chưa chạy được mấy bước, y càng nhìn ra được một chút đạo lý. Mũi tên từ bên ngoài bắn tới dường như rất có chừng mực, chỉ ngắm vào mái nhà, đầu tường, không làm bị thương người khác, đối phương có chút cố kỵ, có lẽ còn sợ uy danh của Uông gia. Nghĩ tới điều này, Uông nhị gia càng tăng thêm dũng khí, hò hét tráng đinh trong trang ra ngoài.
Mắt thấy phía trước chính là cửa chính của trang viên. Trang viên của Uông gia cũng giống như các nhà khác, bên cạnh cửa chính cũng đều có vọng gác, không đợi Uông nhị gia hạ lệnh mở cửa, một gã gia đinh đã chạy tới. Lúc này chính là đêm tối, nhưng bởi có ánh lửa chiếu rọi nên vẫn nhìn thấy được sắc mặt trắng bệch của gã gia đinh này.
Trang đinh này lắp bắp.
- Nhị lão gia, nhị lão gia, bên ngoài có vài trăm người, đều là cưỡi ngựa.
Vài trăm người? Uông nhị gia và mấy tên đồng tộc đang hùng hổ đều dừng bước. Uông nhị gia lập tức kịp hiểu ra được có điều không đúng, thấp giọng rít lên.
- Vài trăm người bên ngoài mà một chút động tĩnh cũng không có? Ngươi nói láo.
Trang đinh kia ngây ngốc gật đầu. Uông nhị gia vừa muốn phát tiết liền cảm thấy một luồng khí lạnh xông lên đỉnh đầu. Y cũng đã từng có lúc gặp qua cảnh tượng mấy ngàn, mấy trăm nhân mã, không nói cái khác, mấy ngày nay, như mấy trăm lưu dân kia sẽ phải cãi vã xé trời, nhưng bên ngoài sao lại có thể an tĩnh như vậy?
Y cũng không phải là kẻ lỗ mãng, không có đầu óc. Sau khi tỉnh táo lại liền vội vàng ra hiệu cho người đi theo yên lặng, còn bản thân mình thì nhẹ nhàng trèo lên vọng đài.
Bên ngoài vẫn không ngừng có tên bắn vào, tuy rằng cách một chốc lát một mũi nhưng Uông nhị gia vẫn cẩn thận như trước, chỉ thò ra nửa cái đầu, lén lén lút lút nhìn ra phía ngoài.
Mới nhìn thoáng qua cả người y liền cứng đờ. Bên ngoài thật sự có vài trăm người, đích xác cũng không có động tĩnh gì. Hai trăm người dắt ngựa đứng nghiêm, vẻ chỉnh tề này khiến cho người ta vô cùng rung động. Uông gia cũng đã từng tập hợp tộc nhân và gia đinh ra ngoài, mấy chục người đứng ở một khoảng còn lớn hơn khoảng đất mà mấy trăm người bên ngoài đang đứng. Ngoại trừ chỉnh tề của đội ngũ ra còn có ba người chầm chậm giương cung lắp tên.
Nhìn thấy cục diện này, Uông nhị gia ngây ngốc hồi lâu không có cử chỉ nào. Y không nghĩ tới nhìn thấy được điều này ở Túc Châu, thậm chí y còn không biết thuật lại như thế nào.
Cuối cùng Uông nhị gia cũng biết nên dùng từ thế nào, chính là tinh nhuệ. Lần trước Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám từng mang thân vệ đến Túc Châu, kia cơ hồ cũng mang khí thế bên ngoài như vậy.
Lúc Uông nhị gia trèo xuống từ vọng đài, tay chân run rẩy, sắc mặt không tốt hơn gia đinh lúc trước bao nhiêu.
- Uông gia có ai không? Triệu Tiến đến thăm.
Bên ngoài vang lên tiếng thét to.
Nghe thấy thế, Uông nhị gia sợ run cả người. Triệu Tiến kia tới cửa, làm sao bây giờ, đang lúc nóng ruột như lửa đốt, không có chủ ý gì, Uông đại gia Uông Di Thế bước nhanh đi ra, sắc mặt y cũng khó coi, bước lên luống cuống đẩy tay đệ đệ mình, hô lớn với bên ngoài.
- Muộn như vậy rồi, Triệu Bảo Chính tới có việc gì. Trời tối không tiện, mời Triệu Bảo Chính về cho.
Giọng nói phía ngoài vang lên rất bình thản.
- Hay là cứ mở cửa ra nói chuyện, đừng để chúng ta tự vào mà tổn thương hòa khí.
Uông đại gia Uông Di Thế quay đầu nhìn đệ đệ mình. Uông nhị gia hiểu ý, liền vội vàng lắc đầu, hạ giọng nói.
- Đánh không lại, đánh không lại đâu. Đợi người Túc Châu được điều đến chỉ sợ cũng xong rồi. Bọn chúng nếu muốn dùng cứng đối cứng thì chỉ sợ là đã sớm xông vào rồi.
Bị ca ca của mình trợn mắt nhìn, Uông nhị gia lập tức im bặt. Tuy nhiên, Uông Di Thế đối với việc dùng vũ lực cũng không hiểu lắm, phương diện này vẫn tin tưởng vào phán đoán của đệ đệ mình.
Ở đó do dự một lúc, rốt cuộc là lại mục thế tập, lăn lộn lâu ngày trên cả hai nơi hắc bạch, cũng có chút liều mạng, Uông Di Thế cắn răng phất tay một cái, nói.
- Mở ra.
Trang đinh còn không kịp có phản ứng, bị Uông nhị gia hét lớn, lúc này mới cuống cuồng ra tay.
Uông Di Thế nhỏ giọng dặn dò.
- Lão nhị, ngươi đi bảo mấy đứa nhỏ theo lối đường hầm chạy đi báo, đừng đi Dương gia.
Cửa lớn vừa mở, người trong sân của Uông gia lặng ngắt như tờ, sau đó lại nghe thấy mấy tiếng động vang lên, chính là có người không giữ được binh khí bị rơi xuống đất, vừa rồi không có mấy người trèo lên chòi gác, mọi người theo Uông nhị gia đi ra, cũng không biết tình hình bên ngoài rốt cuộc ra sao, hiện tại thì đã rõ ràng rồi.
Từng dãy thanh niên cường tráng cầm trường mâu trong tay xếp thành hàng đứng trang nghiêm, trong tay bọn họ còn dắt ngựa, dưới ánh đuốc bập bùng đang bình tĩnh nhìn về phía trước.
Vừa nhìn thấy, người của Uông gia thậm chí không nghĩ rằng đây là những người sống, nhưng lập tức cũng cảm giác được một áp lực đập vào mặt. Mấy người thanh niên cường tráng, tinh nhuệ đang đứng phía trước sắc mặt đều rất thoải mái, tự tại, nhưng trên người đều mặc áo giáp, xem ra cả người đều là sắt thép. Người của Uông gia hiểu rõ chênh lệch, so với những đao, phủ cầm trong tay thì thật không biết rèn ra được bộ giáp như vậy không. Khi nào thì Từ Châu bên kia lại xa hoa như vậy?
Một người trẻ tuổi cười hỏi.
- Vị kia là Uông Di Thế?
Uông Di Thế mới vừa rồi còn nghiêm mặt lúc này đã tràn đầy vẻ tươi cười, khom người ôm quyền bước nhanh ra ngoài, miệng nói vô cùng khách khí.
- Tiểu nhân đúng là Uông đại, xin hỏi vị này chính là Tiến gia sao?
Lúc cửa còn đóng thì gọi là Triệu công tử, cửa vừa mở ra, nhìn thấy rõ ràng thực lực liền lập tức thay đổi cách xưng hô trở thành cung kính.
- Chính là ta, ta tới đây hôm nay là vì hai chuyện. Thứ nhất, điền trang nhà ta thu nạp lưu dân, các ngươi không được can thiệp, bằng không chính là nhà tan người vong. Thứ hai, trong trang ngươi tích trữ không ít lương thực, thôn trang của ta nhân khẩu nhiều, muốn mượn lương thực dùng vài ngày. Hai chuyện này, ngươi đáp ứng được hay không?
Nghe thấy bốn chữ “nhà tan người vong”, Uông Di thế cả người run lên, tiếp đó nghe xong liền ngây ngốc, vừa nghe Triệu Tiến hỏi liền vội vàng gật đầu ưng thuận.
- Tiến gia yên tâm, tiểu nhân đều làm được, chỉ có điều…
Nói được một nửa, Triệu Tiến nhìn liếc qua một cái, lập tức mới bình tĩnh định thần mà dám nói tiếp.
- Tiến gia, tiểu nhân cũng là một hộ lớn, xin Tiến gia khai ân, lưu lại cho chúng tiểu nhân chút đồ ăn.
Triệu Tiến còn tưởng rằng đối phương sẽ khóc than nói khó, chưa từng nghĩ tới những lời này, lập tức không nhịn cười được, khoát tay nói.
- Mượn lương thực của ngươi cũng không phải để cả nhà ngươi chết đói. Ngươi nếu làm trung gian mua một chút lương thực, cũng là tùy ngươi, Triệu mỗ không bạc đãi người giúp đỡ ta.
Túc Châu bên này mặc dù gây khó dễ nhưng cũng không có làm ra những việc chém giết, cho nên Triệu Tiến cũng uy hiếp là chính, không muốn quá tuyệt tình.
Hơn nữa tên họ Uông này coi như là thức thời, Triệu Tiến tất nhiên cũng để lại cho chút đường sống, nhưng Uông Di Thế nghe thấy mấy chữ “trung gian mua lương thực” thì tâm tư vừa rồi còn đau đớn lập tức hoạt bát lên. Thân phận y là Thư biện Hộ phòng, lương thực mà không phải dùng tiền để mua không quá nhiều, Uông Di Thế này lập tức nghĩ tới liệu có nên chặt đầu cá vá đầu tôm hay không, thậm chí chắc có lẽ kiếm được một chút trong đó.