Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Huynh không lo lắng những người này dùng kế phản gián. So với việc tốt như thế này những hương chúng giáo đồ xúi giục kia không coi vào đâu. Dùng những người không chút giá trị đổi tới đám người lão luyện đánh vào bên này chúng ta. Cuộc buôn bán lần này quá hời. Cũng vừa may người nhà của Nhiếp Hắc này được chúng ta nắm lấy trong tay, do đó mới dám thu nạp.
Vương Triệu Tĩnh cảm thán nói.
- Đại ca cẩn thận suy tính kỹ càng, thật là khiến cho người ta xem phải cảm thán. Có lẽ cũng chỉ có cẩn thận bậc này mới khiến cho đại ca có sự nghiệp như nay.
- Khắp nơi cẩn thận, nhưng nước đến chân mới nhận ra có chỗ không bận tâm tới được.
Triệu Tiến tự cười cợt một câu, ngay sau đó chuyển sang chuyện khác, cười nói.
- Năm nay trúng cử, sắp tới phải đi kinh thành khảo thí rồi a, lúc nào thì khởi hành đây?
Mùa xuân năm sau thi Hương ở kinh thành lại cử hành thi Hội, sau đó chính là thi Đình, cống sĩ và tiến sĩ đó là thứ bậc cao nhất của người đọc sách ứng thí khoa cử.
Vương Triệu Tĩnh thành khẩn nói.
- Tiểu đệ còn phải sửa soạn một việc ba năm sau kia như vậy nắm chắc hơn chút. Ba năm đó phải ở lại Từ Châu, ra hết sức giúp đại ca làm việc.
Triệu Tiến cười nói.
- Ba năm đó ngươi nên dốc lòng vào việc học mới đúng, giúp huynh há chẳng phải chậm trễ việc của đệ sao.
Nói tới đây, trên mặt của Vương Triệu Tĩnh tuy rằng vẫn có nét cười như cũ, chỉ có điều nụ cười từ vui vẻ biến thành cảm thán chậm rãi lắc đầu, trầm mặc chốc lát mới nói.
- Trúng cử hay không thật sự không có can hệ gì tới bỏ công đèn sách. Mấy tháng trước, gia phụ và tiểu đệ đều cho rằng thi Hương vô vọng, lần này chẳng khác nào là hoàn thành tâm nguyện. Nhưng cục diện hai tháng nay đã thay đổi. Tiểu đệ mới tới Nam Kinh đã biết rõ lần này tất phải trúng cử, nếu như tiểu đệ có lòng, ngũ kinh khôi thủ hoặc giải nguyên cũng chưa chắc không được.
Ngũ kinh khôi thủ là nói tới năm người đứng đầu thi Hương, giải nguyên là đệ nhất thi Hương. Đây là thứ bậc có tiếng thơm vang lừng thi Hương của một tỉnh, ngày sau đều là tiền đồ vô lượng. Càng không cần nói, những kẻ đứng đầu thi Hương Hà Bắc và Trực Lệ người thiên hạ ngó chằm chằm, có được thứ bậc như vậy, tiền đồ không lường được cũng không phải khoa trương.
Không ngờ rằng Vương Triệu Tĩnh lại còn còn nói rằng có nắm chắc như thế, Triệu Tiến lập tức hiếu kỳ, Vương Triệu Tĩnh cũng không giấu giếm, thu nét cười lại dò hỏi.
- Đại ca biết Kinh Sát không?
Triệu Tiến lắc đầu, Vương Triệu Tĩnh giọng điệu chậm rãi giải thích, cái gọi là Kinh Sát đại kế là nói tới khảo hạch của Sử bộ mỗi sáu năm với quan lại kinh thành, người ưu tú tiến cử lên trên, người không xứng trục xuất. Từ những năm Hồng Vũ khai quốc cho đến như nay, chiếu theo truyền thống của Đại Minh, Kinh Sát này lẽ dĩ nhiên đã thành thủ đoạn các phe phái tranh giành lẫn nhau. Một phe nào nắm quyền thì sẽ trong lúc Kinh Sát trục xuất người phe cánh đối địch. Lúc Vương Hữu Sơn hồi hương, phe phái lúc đó của ông còn ở thế hạ phong so với Đông Lâm, hiện giờ còn chiếm được thế thượng phong rồi.
Mặc dù lúc này phái Đông Lâm còn đang ra sức chống cự, nhưng tất cả đều biết rõ, Kinh Sát sang năm Đông Lâm sắp bị đuổi ra khỏi kinh thành. Một đám người lớn không còn quan vị, chính là một số chỗ trống vứt ra đó. Vương Hữu Sơn xuất thân tiến sĩ, lại còn làm quan ngay thẳng ở kinh thành. Lúc ngày đó bãi quan về hưu, lại còn khiến cho người ta sảng khoái, dọn ra cho người ta con đường, lần này có người nhớ tới phần nhân tình này của ông ta, đã tung ra tin tức, đợi sau khi Kinh Sát, triều đình sẽ hạ chỉ phục chức đến lúc đó sẽ còn vượt xa hơn.
Quan lại kinh sư quyền quý nhàn cư ở nhà, chỉ có nhân tình và thân phận. Nếu như quay trở lại làm quan, chung quanh đều cùng một phe cánh, cục diện đó lại khác xa. Tất cả đều biết ý vị này như thế nào. Vương Hữu Sơn tuổi tác đã hơn bốn mươi, đang là lúc tươi đẹp trên quan trường, cả đời này của Vương gia chính là chạm tay bị bỏng rồi. Mặc dù Nam Trực Lệ là nơi bọn kẻ sĩ tập hợp như mây, Vương Hữu Sơn cũng được mọi người ngắm nghía.
- Tháng hai sang năm hết thảy còn chưa định rõ, thi Hội có lẽ có biến cố. Ba năm sau đại cục đã ổn rồi, đỗ cống sĩ cũng chỉ là lẽ dĩ nhiên, tam giáp có lẽ đều đậu được.
Trên mặt Vương Triệu Tĩnh mang nét cười, trông rất vui vẻ, nhưng nhìn kỹ một chút cũng cảm thấy có chút mù mờ.
- Đệ tính thế nào?
Triệu Tĩnh ngẫm nghĩ hồi lâu, cũng chỉ thốt ra được câu hỏi này.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Con đường trải mây xanh dễ dàng như vậy, tiểu đệ tất nhiên không đi không được. Tuy nhiên ba năm đó cũng không cần dồn quá nhiều tâm sức vào đèn sách. Cứ lưu lại ở nơi này giúp đại ca làm nhiều thêm vài việc.
Triệu Tiến gật đầu. Trước đó vốn đã để lại ngôi vị cho Vương Triệu Tĩnh, nụ cười trên mặt y lúc này cũng giữ không được nữa, thanh âm buồn bã nói.
- Đề thi kia tiểu đệ cũng nhìn rồi, bằng bản lãnh thật sự tới khảo thí, đậu cũng là chuyện dĩ nhiên. Nhưng hiện giờ lại không biết được.
Điều này thật sự có chút chiếm được chỗ tốt khoe khoang khắp nơi. Đều là huynh đệ bằng hữu một nhà, Triệu Tiến lựa mấy lời theo đó nói, nhưng chính Vương Triệu Tĩnh lại chuyển sang chuyện khác nói.
- Tiểu đệ lần này không định tới đây. Nhưng lần này tới chỉ là đến cùng gia phụ. Cha đệ nói muốn gặp mặt riêng một lần với đại ca huynh, hỏi đại ca bên này khi nào thì tiện.
Vương Hữu Sơn muốn gặp mình? Triệu Tiến sửng sốt, ngay sau đó tỉnh táo lại, cười khổ nói.
- Trưởng bối triệu kiến, còn hỏi huynh tiện hay không sao. Đi mau nào.
Triệu Tiến từ nhỏ giao hảo với Vương Triệu Tĩnh, dĩ nhiên cũng có tới lui với Vương Hữu Sơn. Vương Hữu Sơn cũng rất khách khí với Triệu Tiến, tuy nhiên dù sao cũng là dòng dõi khác nhau, dùng thân phận cao quý như Vương Hữu Sơn đối đãi Triệu Tiến như vậy, ở trong mắt người ngoài đã coi như thân tình sâu nặng. Nhưng thật ra vẫn còn có chút xa cách, đôi bên cũng không có giao thiệp gì quá sâu đậm. Nhưng lần này một người sắp khôi phục quan văn quyền quý đứng đầu không ngờ muốn đích thân tới Hà Gia Trang gặp Triệu Tiến, điều này đúng thật là trái lẽ thường.
Cho dù Vương Hữu Sơn này chưa có khôi phục, vẫn nhàn cư ở nhà như trước, ông bảo Triệu Tiến tới Từ Châu gặp ông cũng là lẽ phải nên làm, Triệu Tiến cũng phải ngoan ngoãn tới.
Vương Triệu Tĩnh bên này nhắc tới, Triệu Tiến vội vàng quay về Hà Gia Trang với y. Lúc về tới Hà Gia Trang, Vương Hữu Sơn đã kết thúc du ngoạn.
Tất cả đều là thấp kém duy có đọc sách biết chữ nghĩa thanh cao, thái độ mọi người ở Triệu Tự Doanh đối đãi Vương Hữu Sơn, Triệu Tiến lại có cảm giác khắc sâu. Như Huệ và Chu Học Trí quả thật chính là cung kính hẳn với Vương Hữu Sơn, quét dọn riêng một căn phòng ốc mời Vọng Sơn lão nhân ở lại, còn lấy ra trà ngon giấu riêng mời mọc, Như Huệ làm việc vung tay quá đầu, bồi tiếp bên cạnh Vương Hữu Sơn, giống như học trò đối đãi với thầy giáo.
- Nơi này ngươi làm việc bận rộn. Ta đây là quấy rầy rồi.
Vừa gặp mặt, Vương Hữu Sơn đã khách khí nói, không mảy may xem mình là khách quý, thượng khách hơn nữa còn dường như là dùng lễ tiết bình thường đối đãi với Triệu Tiến.
Triệu Tiến cảm thấy kỳ quái, khựng người lại ôm quyền nói câu khách khí.
- Vương thúc nói đùa rồi.
- Lần này tới không có việc gì khác, chỉ là muốn nói mấy câu chuyện phiếm với ngươi.
Vương Hữu sớm cười nói lại liếc mắt nhìn Vương Triệu Tĩnh bên cạnh thêm vào một một câu.
- Triệu Tĩnh cũng lưu lại đi.
Như Huệ nhếch miệng mỉm cười lui xuống, Chu Học Trí cũng cáo từ cùng nhau rời khỏi chỉ còn lại ba người cha con Vương gia và Triệu Tiến.
- Ngươi ngồi xuống. Chúng ta hôm nay chỉ nói chuyện phiếm.
Vương Hữu Sơn ra ý bảo Triệu Tiến ngồi xuống. Ở tình cảnh này, Vương Triệu Tĩnh dĩ nhiên phải đứng ở đằng sau Vương Hữu Sơn.
- Từng nghe sắp đặt của ngươi, hôm nay lại tận mắt nhìn thấy bố cục bên cạnh ngươi thật là mở rộng tầm mắt. Ngay cả lão Hà thấy qua không ít cảnh lớn nhỏ cũng kinh ngạc thán phục không ngừng. Nói gì mà doanh trại và chiến trường, nơi đất Từ Châu này an toàn không lo nghĩ.
- Ngươi làm nhiều chuyện như vậy, tuy nói sát nghiệt không ít, nhưng cũng là vì đại nghĩa, để bảo cảnh an dân, không ai sẽ cảm thấy ngươi hung tàn, chỉ đành nói ngươi cao thượng trượng nghĩa.
Vương Hữu Sơn nói rất toàn diện, Triệu Tiến như trước không biết ý đồ tới đây của đối phương, chỉ đành ngồi yên ngưng thần lắng nghe.
- Lúc này không giống ngày trước, ta lúc đó cho rằng cả đời mình quy ẩn điền viên cũng ngay cả tiểu Tĩnh mệt nhọc con đường công danh không cách nào tiến thêm cho nên muốn bảo nó cùng ngươi ở Từ Châu bên này làm ra cục diện một phương. Cái gọi là thân sĩ, đều là nhân vật có thế lực trên mặt đất quê hương. Ta lúc đó còn giúp nó. Nếu như ta không còn, nó không có gì dựa giẫm, mấy người huynh đệ các ngươi làm ra được một cục diên này rồi, cũng là vốn liếng lập thân.
Vương Triệu Tĩnh nghe được câu nói này của phụ thân mình, muốn nói, nhưng mãi không mở miệng được, ánh mắt của Triệu Tiến nhưng đông cứng lại, vốn tưởng rằng Vương Hữu Sơn chỉ đến xem chuyện mới, sau đó sẽ nói chuyện phiếm với mình, không ngờ lại có dụng ý khác.
- Tình hình bây giờ và lúc đó không giống nhau. May mắn cũng tốt, thế nào cũng tốt. Bên Tiểu Tĩnh sẽ có cục diện của chính nó, bên của ngươi...
“Phụ thân” Vương Triệu Tĩnh không kìm nổi mở miệng nói, Triệu Tiến hắng giọng cũng muốn mở miệng, Vương Hữu Sơn cười xua tay nói.
- Có phải các ngươi cho rằng ta muốn nói văn võ khác đường, sau này ít giúp đỡ lẫn nhau. Ta vẫn chưa đến độ thanh cao như bọn con buôn bảo thủ như thế.