Hai người đều có cảm thán, không ai để mắt tới một Khổng Gia Trang như vậy. Triệu Tiến cũng không nói nhiều, sau khi đội ngũ đã tập hợp xong hắn liền lập tức dẫn đội đi ra ngoài.
Lương tam đứng bên cạnh đó lại thật sửng sốt, gã chạy mau vài bước đuổi kịp Triệu Tiến, vội nói.
- Ngoại trang không cần đốt sao?
Triệu Tiến lạnh giọng trả lời.
- Ta tới là để diệt Khổng gia, những thương hộ đó có can hệ gì đâu?
Lương tam còn muốn nói gì đó nhưng Triệu Tiến không thèm bận tâm, hắn chỉ thản nhiên nói.
- Nếu ngươi dám nói nhiều thêm một câu nữa ta liền đem các ngươi đốt luôn.
Tên Lương Tam này rất muốn hủy diệt Khổng Gia Trang không còn lại gì do đó hay ra lệnh cho bên Triệu Tiến. Triệu Tiến dễ dàng tha thứ vài câu nhưng cũng sẽ không tiếp tục khách khí.
Nghe được câu trả lời của hắn, Lương Tam sửng sốt, lập tức trên mặt gã liền có chút ngượng ngùng. Mà vẻ mặt mấy tên thủ hạ của gã lại đều đầy căm giận. Triệu Tiến tất nhiên sẽ không để ý, hắn mang theo đại đội ra ngoại trang, Lưu Dũng vừa quay đầu lại vừa nhỏ giọng nói.
- Mấy kẻ đó đang nhỏ giọng nói gì ấy, không biết có đang âm mưu gì không. Đại ca, hay là chúng ta cũng để tâm một chút?
Khi nói chuyện, tay y bổ xuống. Triệu Tiến lắc đầu trầm giọng nói.
- Không vội, nếu chúng dám có tâm tư làm loạn gì, xong việc sẽ diệt bọn chúng.
Giống như an bài trước đó, Đổng Băng Phong đã mang những xe ngựa dừng tại nơi xa đem qua đây. Ngoại trừ việc ấy, y cũng thu giữ mấy chục con ngựa từ bên trong Khổng Gia Trang. Bọn kỵ binh đang bận rộn thắng yên ngựa, bây giờ cũng đã sắp hoàn thành xong rồi.
Triệu Tiến hô lớn.
- Biết cưỡi ngựa lên ngựa, đội thứ nhất không cần cởi áo giáp, những người khác mau chóng đem khôi giáp đặt trên xe ngựa, để cho Ba Đồ đi phía trước dẫn đường.
Trên dưới Triệu tự doanh lập tức liền bận rộn lên. Người tên là Ba Đồ kia chính là một tiểu nhị thuộc hạ Vương Tự Dương. Bất quá, mệnh lệnh này lại để cho rất nhiều người cảm thấy buồn bực, việc dẫn đường chẳng phải là do bên Lương tam kia lo sao?
Khôi giáp đặt ở trên xe ngựa, trong các bình trên xe đều chứa đầy nước đun sôi để nguội, có người đang dùng vá gỗ lấy nước phân cho mỗi người uống. Sau khi uống nước và nghỉ ngơi, chỉnh đốn lại sơ sài một phen, tất cả lại xếp thành hàng sẵn sàng lên đường.
Lúc này mặt trời mới mọc chưa được bao lâu, nhưng mọi người đã cảm thấy nóng bức rồi. Sơn Đông đại hạn vài năm, bên này tuy rằng ở gần sông Hoàng Hà nhưng lại ở sát biên giới với Sơn Đông cho nên cũng trời khô, ít mưa, một khi đốt lửa liền thật khó dập tắt. Mà người nhà của những hộ gia đình sống trong ngoài Khổng Gia Trang sau khi Triệu Tự Doanh xông vào đều chỉ biết chạy trốn tán loạn, bây giờ chỉ sợ còn đang bận trốn chạy, tự nhiên sẽ không có ai đi cứu hỏa dập tắt lửa. Mắt thấy thế lử càng lúc càng lớn, cột khói ngút trời, nhưng giữa nội trang và ngoại trang có một con đường ngăn cách cũng xem như là một đường phòng cháy, cho nên ngoại trang vẫn cứ bình yên vô sự.
Cho dù bị Triệu Tiến làm cho bẽ mặt, nhưng Lương tam vẫn cứ đi cùng. Dẫn đường là trọng trách của bọn họ, lần này Triệu Tiến đánh bất ngờ Khổng Gia Trang đại công cáo thành, nghĩ đến thì cũng nên tiếp đón cho tốt chặng đường quay về này.
Nhưng Triệu tự doanh lại tự di chuyển theo ý của mình, Ba Đồ kia cưỡi ngựa đi tuốt ở đàng trước, những người khác đi bộ theo ở phía sau, phương hướng họ đi cũng không phải hướng đi khi đến.
Lương tam vội vàng tiến lên hỏi.
- Tiến gia, đây là muốn đi đâu vậy?
Triệu Tiến trả lời ngắn gọn.
- Về nhà!
Hắn nói thật thản nhiên làm cho Lương tam còn nghĩ rằng mình nghe bậy. Sau khi nhìn hai bên một chút gã mới xác định Triệu Tự Doanh đang đi về hướng nam.
- Tiến gia, nên đi hướng đông mới phải, ngài đây là đi hướng nam rồi…
Nói chưa hết câu gã liền dừng lại, bởi vì gã phát hiện Triệu Tiến không để ý đến chính mình, Triệu Tự Doanh cũng tự đi về hướng nam.
Lần này Lương tam không có đuổi theo, mấy hộ vệ tâm phúc của Từ Trân Trân luôn dẫn đường lại tụ lại cùng một chỗ, thấp giọng nói chuyện với nhau.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Các ngươi có nhớ lũ lừa ngốc của Vân Sơn Tự từng đến đánh Hà gia đại viện sao?
Nghe được hắn hỏi, mọi người đều gật gật đầu. Bất kể là bọn huynh đệ hay là gia đinh, đây đều là trận tử chiến đầu tiên của Triệu Tự Doanh, tất nhiên phải khắc sâu ấn tượng rồi.
- Vậy mọi người chắc cũng nhớ rõ cuối cùng Lưu Trình dẫn đội nhân mã đánh tan tăng binh của Vân Sơn Tự đi?
Điều này mọi người dĩ nhiên cũng nhớ rất rõ ràng.
Triệu Tiến thản nhiên cười nói.
- Khổng Gia Trang bị chúng ta phá huỷ một chỗ đầu não, nhưng những nơi khác vẫn còn có người của chúng, kề bên này còn có quan phủ. Nếu chúng ta tiếp tục đi đường cũ, bị quan binh đuổi theo thì làm sao bây giờ? Bị phục kích lại làm sao bây giờ? Đến lúc đó, Từ gia của chúng chỉ việc nhân đức không nhường ai trở thành thế lực lớn nhất Từ Châu rồi.
Mọi người đầu tiên là sửng sốt, sau đó là nghiêm túc gật đầu. Mặc kệ nói như thế nào thì quả thật cũng có tình cảnh như vậy.
Đám người Triệu Tiến vẫn đi về hướng nam, không để ý tới đám bụi mù cuồn cuộn ở phía sau, mà mấy người Lương tam cũng vẫn không có đuổi theo
Từ Khổng Gia Trang vẫn đi mãi về hướng nam, trên đường không có qua thôn trấn lớn nào, chỉ có mấy làng xóm nhỏ không quá một trăm hộ dân, đất hoang tại ven đường cũng thật không ít. Những người hiểu việc đồng án cũng đều biết rằng bên này sông Hoàng Hà thường xuyên lũ lụt làm cho đất đai nơi này đều biến thành cảnh đất mặn đồng chua, không cách nào trồng trọt được. Nhưng ở gần sông Hoàng Hà cũng mới có lợi, cách bờ sông xa thêm một chút rất dễ đào giếng lấy nước được, muốn tưới gì cũng đều thuận tiện hơn.
Mỗi thôn trang đám người đi qua, dân chúng bên trong đó không phải chạy trốn thật xa cũng là hết mực cung kính đưa đồ khao quân. Dù cho mấy thứ ấy đều không đáng giá, nhưng Triệu Tiến lại không hề để ý tới, hắn tiếp tục mệnh lệnh cho đại đội không ngừng di chuyển về phía trước.
Kỵ binh chia làm hai đội, một đội ở phía trước, một đội ở phía sau, đi đến buổi trưa, toàn đội mới nghỉ ngơi một lát, ăn hết những lương thực mang theo còn lại, gà và dê đều được chuẩn bị và nấu chín trước đó. Đợi tới lúc tiếp tục lên đường, xe ngựa không có chở đồ gì đều bị vất bỏ ngay tại chỗ, những chiếc xe ngựa có chứa áo giáp và trang bị đều được hơn mười gia đinh của Triệu Tự Doanh thay phiên nhau đẩy đi.
Loại xe ngựa này rất cồng kềnh, cũng may hôm nay trời nắng đường khô, mặt đường đều bị phơi nắng vô cùng cứng rắn, nhưng khi đi ngang qua một số cái hố vẫn sẽ bị chặn lại, nhờ có các trang dân hỗ trợ liền dễ dàng hơn nhiều.
Đang lúc di chuyển, có một kị binh từ phía sau chạy tới báo cáo.
- Có người cưỡi ngựa theo kịp chúng ta, tuy nhiên chỉ nhìn từ xa đã quay trở về. Chỉ có một người, khoảng cách xa nên cũng thấy không rõ lắm, hẳn là thuộc đám người Lương tam kia.
Triệu Tiến cười nói.
- Xem chừng là muốn xem chúng ta rốt cục là muốn đi về hướng nào.
Lúc quay về mọi người cũng không giấu diếm gì, chỉ một đường thẳng về hướng nam, vào lúc mặt trời sắp sửa xuống núi, đám người Triệu Tự Doanh đi tới bên cạnh sông Hoàng Hà.
Chu Vượng Khẩu nơi Khổng Gia Trang đóng giữ cùng Kiên Thành Tập cũng bởi vì sông Hoàng Hà nên mới được gọi như thế. Năm đó Chu vương khẩu còn là một bến đò hơi đông đúc, nhưng đầu mối tào vận bị dời từ Từ Châu tới Ngung Đầu Trấn ở Bi Châu nên nơi này cũng đã sớm hoang phế. Ngoại trừ một chút mua bán không thể lộ ra ngoài ánh sáng ra thì đã không còn ai đi ngang qua bên này. Cho dù là người trong giang hồ hiện tại cũng đều đã đi đến những bến đò dễ dàng hơn kia.
Nhưng bến đò hoang phế vẫn có thể dừng được thuyền như trước. Những con thuyền dọc theo Hoàng Hà xuôi dòng xuống mấy hôm nay đều nhìn thấy ở chỗ này có ba mươi mấy con thuyền đang ngừng lại. Thuyền có lớn có nhỏ, tất cả đều thả neo tại gần đó, dây thừng cột vào trên bờ.
Nhìn thấy những điều này, mọi người đều cảm thấy buồn bực, tuy nhiên cũng không có người nào muốn đi hỏi rõ mọi việc, chỉ qua loa coi nó là một câu chuyện trên đường sông nước mà thôi. Những chiếc thuyền ấy chính là chờ đám người Triệu Tiến.
Những kỵ binh làm tiền tiêu của đội quân đã liên lạc với bọn lái đò đang chờ tại trên bờ, đám người Triệu Tự Doanh vừa đến đã lập tức lên thuyền.
Bờ bên kia đã bắt đầu treo đèn lồng lên, đi thuyền trên sông Hoàng Hà vào ban đêm quả thật là phiêu lưu không nhỏ. Tuy nói hạ du ở Khai Phong, thế nước Hoàng Hà cũng khá bình lặng nhưng cũng vẫn cứ cần có ánh lửa chỉ dẫn.
Các đội của Triệu Tự Doanh lên thuyền xong, bọn lái đò của những chiếc thuyền kia lại vẫn còn vây quanh Triệu Tiến lấy lòng nịnh hót, ân cần dị thường. Người này nói.
- Tiến gia triệu tập, tiểu nhân liền lập tức vứt bỏ việc buôn bán mà tới ngay.
Kẻ kia nói.
- Tiến gia sai khiến bọn tiểu nhân chính là chuyện dĩ nhiên phải làm, sao ngài lại dùng bạc làm gì.
Trên thuyền có lương thực và nước uống, tất cả tiếp tế tiếp viện đều là đầy đủ hết, sau khi bọn gia đinh lên thuyền liền có người đem chúng ra. Thuyền đậu tại bến đò này cũng đủ nhiều, gia đinh của Triệu Tự Doanh đêù tay chân nhanh nhẹn, rất nhanh tất cả mọi người đều lên thuyền xong. Tất cả xe ngựa và ngựa mang đến từ Khổng Gia Trang đều bị vứt bỏ, chỉ có hai mươi mấy con ngựa của Triệu Tự Doanh mới được lên thuyền. Những con thuyền lần lượt cởi bỏ dây thừng neo trên bờ theo thứ tự, sau đó chúng nhổ neo rời bến, ba mươi mấy con thuyền bắt đầu chèo về hướng bờ bên kia.
Không lâu sau khi những con thuyền đó rời bến, lại có kẻ cưỡi ngựa đứng ở trên bến, quan sát chung quanh trong bóng đêm thêm vài lần rồi liền giục ngựa rất nhanh rời khỏi đó.