Sau khi bốn người đàn ông kia chạy đến, Từ Bản Đức khoát tay bảo đội ngũ dừng lại, nhíu mày hỏi.
- Sao lại thế này, không phải bảo các ngươi quan sát xung quanh sao?
- Bẩm tam lão gia, chúng tiểu nhân vừa đến đã bị người ta bao vây rồi, vẫn chưa động đậy gì, bọn chúng liền móc dao ra, chúng tiểu nhân báo ra danh hiệu của Từ gia thì mới không ra tay.
- Vô năng, vô dụng.
Giọng nói lạnh lùng từ trong kiệu truyền ra.
- Tam thúc, đi về sớm một chút đi, ở đây hét to lại mất mặt.
Từ Bản Đức hung hăng trợn mắt nhìn mấy tên hán tử một cái, rồi lại đi bên cạnh kiệu. Đi đến phía trước chưa được bao lâu, nhìn bốn phía không còn ai nữa, Từ Bản Đức mới lo lắng nói.
- Điệt nữ, cháu đáp ứng với Triệu Tiến chuyện kia, sẽ tổn hại đến căn cơ của Từ gia chúng ta. Nếu dựa theo những điều này mà làm, thì Triệu Tiến này vốn chính là một nhân vật hổ lang, nhất định sẽ nảy sinh suy nghĩ muốn thâu tóm.
Thấy trong kiệu không có câu trả lời, Từ Bản Đức lại nói.
- Điệt nữ, chuyện lớn nhỏ ở Từ gia đều do cháu làm chủ, tam thúc trước giờ đều không phản đối, nhưng chuyện này quá lớn, ta muốn bàn bạc với đại ca.
Giọng nói của Từ Trân Trân trong kiệu nghe rất lạnh lùng.
- Tam thúc, thúc cũng biết hắn là hổ lang, chúng ta thừa lúc hắn chưa trở mặt đổi chút chỗ tốt, kết giao bằng hữu, chẳng lẽ chờ đến lúc trở mặt bị hắn cướp đoạt hay sao?
Từ Bản Đức giật mình, dừng bước, sau khi bừng tỉnh lại bước nhanh theo, hơi thở gấp, nói.
- Nếu như Triệu Tiến hắn dám xuống tay với chúng ta, gần vạn tráng đinh của Từ gia chúng ta sẽ cho hắn đẹp mặt.
Giọng điệu của Từ Trân Trân bình tĩnh lạnh lùng.
- Gần vạn tráng đinh, có nhiều người thế này, sao còn phải ăn nói khép nép với Khổng Cửu Anh. Triệu Tiến nắm Vân Sơn Tự trong tay, lại chiêu dụ nhiều lưu dân như vậy, thúc cho rằng bọn họ không lấy ra được gần vạn tráng đinh sao?
Lưu Dũng sớm đã nhận được bẩm báo ở bên ngoài, thuật ngay lại cho Triệu Tiến.
- Đại ca, Từ gia đã phái mấy tên thám tử muốn thăm dò tình hình vùng này, bị bọn lính lác bắt được, hiện tại đã thả cho đi rồi.
Triệu Tiến gật gật đầu. Trần Thăng nhìn lên bầu trời đêm, quay đầu nói.
- Tối nay đệ đến bãi chứa hàng trông chừng, huynh ở nhà một đêm đi.
Triệu Tiến cười nói.
- Đại Thăng, đệ khó khăn lắm mới về một lần, chăm lo cho cha mẹ nhiều một chút đi.
Trần Thăng lắc lắc đầu nói.
- Nhà ta có hai huynh đệ, còn nhà ngươi chỉ có một, khác nhau lắm.
Trong lúc nói chuyện mọi người đã ra đến cửa, Lưu Dũng chào hỏi một câu rồi cũng cáo từ. Như Huệ đứng đó không biết nghĩ gì liền gọi với theo.
- Lưu tiểu đệ chờ ta một chút, chúng ta cùng đi.
Triệu Tiến vẫn chưa kịp phản ứng, Như Huệ đã nhanh chân chạy ra ngoài, chỉ nghe được ở phía ngoài Như Huệ đang hỏi.
- Bên chúng ta nghe ngóng Từ gia rất tỉ mỉ, vậy
Tiếng bước chân và giọng nói đều đã xa dần.
Người ngoài rời khỏi, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa mới từ trong phòng đi ra. Trên vai Triệu Chấn Đường còn băng bó, nhưng hằng ngày thay thuốc thay băng, ngày từng ngày chuyển biến tốt dần. May mà là Triệu gia có điều kiện, đổi thành người khác, bị thương trong thời tiết oi bức như thế này, chỉ sợ miệng vết thương đã sớm thối rữa, cho dù may mắn thì cánh tay này cũng không giữ được.
Hơn nữa Triệu Tiến còn đặc biệt căn dặn, vải băng bó miệng vết thương nhất định phải luộc trong nước sôi, phơi dưới trời nắng chói chang, phần đã dùng thì ngay lập tức vứt bỏ, cũng có chút hữu hiệu.
Triệu Chấn Đường cười nói.
- Nếu không thì tính toán mua căn nhà lân cận đi, khách của con đến, ta và mẹ còn phải nấp ở trong phòng, khổ lắm.
Triệu Tiến gãi đầu cười trả lời.
- Không bằng hài nhi mua một cái trạch viện lớn, thuê nhiều người hầu hạ một chút, cha và mẹ cũng phải hưởng phước rồi.
Mẫu thân Hà Thúy Hoa trách móc.
- Ta không chuyển, căn nhà này phong thủy tốt, bằng không làm sao con có thể đại nạn không chết, hơn nữa còn có tiền đồ như thế này. Cha con tiêu tiền bậy bạ, con cả ngày ở bên Hà gia trang, có thể về nhà được mấy lần, nếu hằng ngày đều có chiêu đãi khách, mẹ tình nguyện chịu đựng.
Nói xong, Hà Thúy Hoa gọi nhà Triệu Tam vào, bảo y lấy chút điểm tâm cho Triệu Tiến. Lúc trong nhà chỉ còn lại ba người, mẫu thân Hà Thúy Hoa lại cau mày nói.
- Tiểu Tiến, mấy người huynh đệ kia của con đều không tồi, nhưng Như Huệ này mẹ không thích, tuổi thì lớn, không đứng đắn. Một cô nương nhà khác chưởng quản nhà cửa, xuất đầu lộ diện rất khó khăn, hắn lại còn hỏi tướng mạo người ta, dáng vẻ lưu manh. Người như vậy, con phải tránh xa một chút.
Phụ thân Triệu Chấn Đường không khách sáo quát to.
- Bà thì biết gì về nữ tắc (gia pháp dành cho nữ nhân) nhà người ta, đừng nói lung tung. Tiểu Tiến thông minh như vậy sao mà không biết những điều này. Lại nói, Như Huệ này lúc trước ở đất Từ Châu là nhân vật số một, sao lại kém.
Sau khi nói xong, Triệu Chấn Đường hắng giọng nói.
- Tuy nhiên Như Huệ lại là một người phong lưu. Có một số việc như thế này. Tiểu Tiến, con hiện tại không thiếu bạc, lại có uy thế như vậy, nữ nhân phải nắm giữ, đừng khiến mình hư hỏng. Mẹ nó à, nên tính chuyện hôn nhân cho Tiểu Tiến đi chứ nhỉ?
Triệu Tiến cũng ho khan. Câu chuyện này càng nói càng cổ quái, đến cuối cùng lại lôi bản thân mình ra. Biểu hiện của Như Huệ đêm nay quả thật không giống với bình thường, nhưng hỏi rõ ràng nguyên nhân thì được. Sao lại nghĩ đến chuyện chung thân của mình.
Vừa nghe xong, Hà Thúy Hoa liên tục gật đầu nói.
- Phải nghiêm túc tìm thử, khuê nữ có thể xứng với Tiểu Tiến của chúng ta không nhiều.
Nói đến đây, Hà Thúy Hoa liền nghĩ đến Mộc Thục Lan, có chút cảm thán, nói.
- Không biết Tiểu Lan thế nào rồi?
Triệu Chấn Đường nói.
- Đừng nhắc đến nữa, sau này có thể gặp mặt hay không cũng khó nói.
Nghe cha mẹ nhắc đến cái tên này, trong nhất thời Triệu Tiến cũng thơ thẩn cả người. Rốt cuộc Tiểu Lan ở nơi nào. Hắn từng ở riêng một mình hỏi Trịnh Toàn, vợ chồng Trịnh Toàn cũng không có bất kỳ tin tức gì.
Người trong thiên hạ đều biết Sơn Đông hiện tại là địa ngục nhân gian, nơi đó hạn hán hai năm, đổi con lấy thức ăn, dân biến khắp nơi, chỉ sợ địa ngục cũng không có cảnh tượng tàn khốc như vậy.
Sáu phủ Sơn Đông, phủ Đăng Châu, phủ Lai Châu, phủ Thanh Châu là thảm nhất, phủ Tế Nam và phủ Duyện Châu tuy nói vẫn chưa mấy khó khăn, nhưng bị lưu dân nơi khác quấy nhiễu, vốn dĩ bảy phần thiên tài cũng trở thành mười hai phần. Ngoại trừ phủ thành và mấy nơi quan trọng ra, đâu đâu cũng hoang tàn, duy chỉ có phủ Đông Xương là còn tốt một chút.
Phủ Đông Xương là phủ nhỏ nhất trong sáu phủ Sơn Đông. Một địa phương nhỏ, còn có hai trọng trấn then chốt của Vận Hà, một chỗ là là Phủ Thành, Liêu Thành, một chỗ là Lâm Thanh Châu, nhưng dựa vào tào vận, buôn bán luân chuyển các nơi, cũng có thể nuôi sống cả phủ rồi. Thêm nữa mấy năm nay miễn cưỡng cũng coi như mưa thuận gió hòa, lại có phủ Duyện Châu và phủ Tế Nam chống đỡ nạn dân, coi như cuộc sống cũng tốt.
Nhưng dân đói di chuyển khắp nơi, nơi đó cũng không thể tránh khỏi. Phủ Đông Xương cũng bị càn quét không ít, quan phủ dân chúng như là như gặp phải đại địch. Không ngờ đám lưu dân này phần lớn đều chạy đến phủ Duyện Châu, nghe nói còn càn quét về phía Nam Trực Lệ.
Lưu dân có thể chạy ra đều đi về phía nam, chạy không ra khỏi đều chết ở trong nhà và ngoài đường, phủ Đông Xương trở nên thái bình hưng thịnh hiếm thấy.
Điều này chẳng khác nào là trời ban phúc duyên, các nơi không thể thiếu thắp hương bái Phật, cầu nguyện tạ thần. Trong dân gian mơ hồ có lưu truyền tin tức, sở dĩ phủ Đông Xương tránh được đại nạn như vậy, là vì có Thánh Nữ làm phép, nhờ Di Lặc bảo hộ, khiến tai họa yêu ma tránh xa.
Nói là mơ hồ, nhưng chỉ cần dụng tâm mà hỏi thăm, ai cũng có thể tìm ra Thánh Nữ ở nơi nào, chính là ở Lâm Thanh Châu gần Bắc Trực Lệ.
Thành Tế Nam tỉnh Sơn Đông, phủ thành Liêu Thanh của phủ Đông Xương, nhưng hai nơi này đều không được phồn hoa như Lâm Thanh. Nơi phồn hoa giàu có nhất Sơn Đông đều dựa vào vận hà, một nơi là Lâm Thanh Châu, có quy mô thành thị, Lâm Thanh Châu đủ lớn bằng mấy cái Liêu Thành, thậm chí còn nhiều hơn.
Lâm Thanh Châu dựa vào Vận Hà mà phồn vinh, trên bến tàu và hai bờ vận hà, khắp nơi đều là cửa tiệm và kho hàng, cũng có mấy tòa nhà của nhà quyền quý, phú hộ.
Thánh Nữ chính là ở trong một gia đình quy mô lớn nhất, đây là trạch viện của Lý tuần kiểm ở Vận Hà. Mỗi ngày bao nhiều hàng vào nam ra bắc qua vận hà, đều phải qua tay Lý tuần kiểm này, sớm đã tích cóp nên gia nghiệp ngày hôm nay. Lý tuần kiểm này cưới một người vợ, tiểu thiếp thì lại có mười mấy người.
Lý tuần kiểm nhiều thê thiếp như vậy, nhưng chỉ có một đứa con trai, con gái thì lại có đến bảy, hơn nữa đứa con trai này vì là con trai duy nhất khi sắp bốn mươi tuổi mới có, từ nhỏ đã nuông chiều, sức khỏe trước giờ không tốt.
Năm trước lại nhiễm phong hàn, nằm liệt giường không dậy được, điều này khiến trên dưới Lý gia đều hoảng loạn. Hiện giờ Lý tuần kiểm đã sắp năm mươi tuổi, hữu tâm vô lực, đứa bé này nếu mất đi, thì gia tài bạc vạn này phải thành chỗ lợi lộc cho người ngoài, đối với Lý tuần kiểm mà nói, quả thật giống như là trời sập.
Tầm y vấn dược, bạc tiêu tốn như nước chảy, danh y ở Tế Ninh Châu, thành Tế nam, thậm chí ngay cả kinh thành cũng đều mời hết, kết quả là sức khỏe của đứa con trai duy nhất này chỉ từng ngày từng ngày giảm sút, mắt thấy sắp không xong rồi.
Đến lúc này, Lý tuần kiểm quả thật là cái gì cũng bất chấp, hòa thượng đạo sĩ bà đồng các loại đều bắt đầu mời vào nhà, tiền bạc đương nhiên lại chi ra khoản lớn, nhưng sức khỏe của đứa con lại trở nên càng tồi tệ hơn, thật sự đang đi dần về con đường chết.