Lão thái gia sang đây kính rượu, tất cả tất nhiên phải nể mặt, đứng dậy lại uống một ly. Sau khi uống xong, Triệu Chấn Đường lại bước mau mấy bước đuổi theo Triệu Tiến, ghé sát bên tai hắn thấp giọng nói.
- Ngày con thành thân sao cũng không an lành như vậy. Bên phía cổng tây có mấy người rất cổ quái giống như lưu tặc, hò hét ầm ĩ muốn gặp con.
Triệu Tiến sửng sốt, thế mới biết dụng ý cha mình sang đây kính rượu hóa ra cũng là để giữ bí mật mới làm như vậy.
Triệu Tiến xoay sang một đám người bên cạnh nói.
- Huynh đệ chúng ta quả thật là bận rộn.
Tất cả đều theo đó cười vang.
Bàn đầu tiên xem như là trưởng bối, Triệu Chấn Đường, Từ Bản Vinh còn có Vương Hữu Sơn cũng ở nơi đó. Phụ thân Thạch Mãn Cường và phụ thân Cát Hương cũng được mời sang đấy, hai người bọn họ một là thợ rèn, một là tiểu thương, nào đâu có ngờ được đãi ngộ như vậy, tay chân không cần nên cầm chỗ nào nên nắm chỗ nào nữa. Trên mặt Từ Bản Vinh càng lộ ra thần sắc không thoải mái, ngược lại đám người Triệu Chấn Đường và Vương Hữu Sơn không xem hai vị này là người ngoài, cười đùa cũng rất thản nhiên, thậm chí còn tính toán thay cho hôn sự của Thạch Mãn Cường và Cát Hương.
Bàn thứ hai chính là Thái cử nhân và mấy vị cử nhân, giám sinh. Bàn thứ ba là các vị Chỉ huy, Chỉ huy Thiêm sự, Chỉ huy Đồng tri,, cùng với hàng loạt Thiên hộ các nơi Vệ sở Từ Châu. Bàn thứ tư chính là Thư biện Lục phòng, người trong nha môn. Bàn thứ năm là khách quý bên trong thành, trong đó có con trai Chu tham tướng Chu Trạch Bưu. Y một chút xíu cũng nhìn không ra dáng vẻ dòng dõi tướng quân gì cả, hoàn toàn chính là tướng mạo, điệu bộ của con nhà thế gia quyền quý. Thật ra vị tiểu tướng gia này làm ăn buôn bán rất khấm khá, danh tửu Hán Tĩnh có hơn một phần chính là tới trong tay y, kiếm tiền sinh lời gấp đôi ba lần.
Vị Chu Trạch Bưu này lễ độ khách sáo nói.
- Triệu công tử, gia phụ có chuyện trọng yếu trên người, không tiện tới chúc mừng. Tại hạ thay mặt tới trước, mong rằng Triệu công tử chớ trách.
Vùng quản hạt của Chu tham tướng rộng khắp cả ba tỉnh giáp ranh nhau Nam Trực Lệ, Hà Nam và Sơn Đông, được coi là quyền cao chức trọng, Triệu Tiến bất quá là tên thổ hào, hai bên địa bị cách một trời một vực, đoán chừng Phùng gia và quản sự Phùng gia đều là nghĩ như vậy. Nhưng việc nhà mình tự nhà mình biết. Chu tham tướng thân ở Từ Châu, lẽ dĩ nhiên phải hiểu phân lượng của Triệu Tiến, càng biết rõ huân công mấy năm qua của mình lập được bằng cách nào, cũng biết rõ bản thân phát tài dựa vào ai, tất nhiên không dám chậm trễ.
Tuy nhiên ông ta thân là Tham tướng, kết giao với cường hào địa phương là sự tình phạm vào điều cấm kỵ, phải tránh xa. Ngày đại hỷ của Triệu Tiến ông ta không đích thân tới được, tìm lý do thoái thác sau đó để cho con mình thay mặt tới.
Triệu Tiến cười nói một câu.
- Hà tất khách khí như vậy.
Hai bên cười hỉ hả uống cạn.
Triệu Tiến tựa như vô ý dò hỏi.
- Chu công tử, quý phủ và Phùng gia ở Dương Châu có quen biết thế nào? Là thân thích chăng?
Chu Trạch Bưu sửng sốt, lập tức phân bua nói.
- Triệu công tử còn có điều chưa hiểu rõ đó thôi. Chẳng qua gia phụ cho bọn họ đường đi thuận lợi, thì coi như có quen biết. Người của dân buôn muối.
Buôn muối lậu chính là tội lớn chặt đầu cả tộc xét nhà, tuy nhiên nói ra lại thoải mái như vậy, chẳng qua tất cả ngầm hiểu lẫn nhau.
Tra xét buôn lậu muối ngoại trừ Tuần kiểm kiềm kẹp, quan quân, quan phủ các nơi đều có trọng trách tróc nã, mà quân trú đóng của Chu tham tướng là một cỗ sức mạnh lớn nhất, Phùng gia khẳng định sẽ có chút quen biết. Tuy nhiên theo như lời quản sự Phùng gia kia nói, thân tình hai nhà còn không chỉ như vậy.
Không đợi Triệu Tiến thốt ra câu hỏi, Chu Trạch Bưu đó tự mình nói trước. Ghé sát vào bên cạnh có chút thần bí nói.
- Phùng gia nhiều năm như vậy, gốc gác sâu dày, giao tình rộng rãi. Năm đó nuôi dưỡng mấy đứa nhỏ côi cút, như nay có người làm việc trong Binh bộ, Lại bộ, chớ đừng nói chi tới Lang Sơn phó tướng, còn có giao tình với mấy vị lão đại ở Nam Kinh. Nhà quyền quý giàu có như vậy, quen biết gần chút tựu chung không có gì xấu, cho nên vẫn thường qua lại chút ít.
Thao thao bất tuyệt nói xong những lời đó, Chu Trạch Bưu mới kịp hiểu ra vội vàng dè dặt hỏi.
- Triệu công tử hỏi việc nào của Phùng gia, nếu như có cái gì tại hạ giúp đỡ được, xin cứ việc mở miệng.
Triệu Tiến cũng không cần giấu giếm điều chi, nói thẳng thừng.
- Hôm nay Phùng gia cũng tặng lễ vật chúc mừng chuyện vui cho Triệu mỗ. Trước giờ không có giao thiệp tới lui, lần này cảm thấy kỳ quái.
Chu Trạch Bưu kia nghe được cái này thật sự thoải mái.
- Có cái gì mà kỳ quái. Từ Châu chúng ta là chỗ bốn phương tụ hội, đường xá thông suốt. Phùng gia họ muốn chở muối đi, đường bộ đường thủy không biết phải đi qua bao nhiêu trên đất Từ Châu. Triệu công tử thân phận địa vị như nay, nếu như họ không tới nịnh nọt, đó chính là mắt bị chọc mù hết cả rồi.
Triệu Tiến cười vang, lại trò chuyện vài câu, lúc này mới đi tới bàn kế bên. Thân phận địa vị hắn ở nơi này, trừ một bàn trưởng bối kia cần phải kính bằng rượu trắng, còn lại đều dùng nước lã thay rượu. Triệu Tiến bưng bát rượu của hắn tới chính là nể mặt, ai còn dám quản thứ hắn uống là rượu hay là nước.
Hơn nữa Triệu Tiến như nay ở trên đất Từ Châu địa vị cao uy thế lớn, trước khi hắn chưa sang kính rượu, tất cả ngay cả chiếc đũa cũng không dám động tới, hắn sang kính rượu, tất cả kinh hoàng đứng dậy đối ứng, đợi Triệu Tiến kia đi hết xong một vòng, tất cả mới hơi chút thở ra nhẹ nhàng.
Đợi Triệu Tiến về đến chỗ ngồi của mình, các nơi trong sân mới náo nhiệt hẳn lên, tất cả đều là người đứng đầu một phương của Từ Châu, khó khi nào gặp mặt, lại không cần nhắc tới giao hảo từ trước. Coi như có chút hiềm khích mẫu thuẫn, hiện giờ tất cả mọi người ăn chém cơm làm thuộc hạ của Tiến gia, vậy cũng phải nể mặt lẫn nhau, uống bát rượu giao tình, giải hòa vân vân. Cứ như vậy, danh tửu Hán Tĩnh từng vò chuyển lên, từng vò uống cạn sạch.
Lúc đi ngang qua kính rượu lần nữa bàn trưởng bối kia, Vương Hữu Sơn cười nói.
- Đạo của văn võ khi nắm khi buông. Ngươi không cần mỗi ngày đều khẩn trương như vậy. Cuộc vui hôm nay, chuyện tốt như vậy cũng nên để cho bản thân mình nhàn rỗi.
Nói xong câu này, Vương Hữu Sơn không chút khách khí chỉ vào một đám người đằng sau Triệu Tiến, bên trong đó có cũng bao gồm cả Vương Triệu Tĩnh con trai của ông ta, cười nói.
- Mấy vị huynh đệ các ngươi đều nên như nay, chớ nên làm quá mạnh quá gấp gáp.
Bàn tiệc đồng loạt cười vang, đều hiểu là ý tốt của các trưởng bối, Triệu Tiến dẫn bọn huynh đệ khom người thi lễ, sau đó uống trước rượu trong ly.
Câu này thật chẳng can hệ gì tới hôn sự. Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh trong lòng đều tự hiểu lấy, đây vẫn là có dính dáng tới câu chuyện lần trước, chẳng có gì khác ngoài mọi việc nên có hạn mức, không được vượt quá giới tuyến vương pháp quy củ kia.
Đợi bọn Triệu Tiến rời khỏi, Vương Hữu Sơn đứng dậy nâng chén nói.
- Qua mười ngày nữa tôi phải khởi hành đi tới kinh sư. lần này đoán chừng phải ở bên đó rất lâu. Vốn dĩ muốn mang khuyển tử cùng đi, để ở bên cạnh cho đọc sách. Tuy nhiên chính nó không muốn đi, tôi cũng không làm khó nó. Đến lúc đó vẫn xin các vị chiếu cố thật nhiều.
Vương Hữu Sơn thân phận dòng dõi cao ngất nói như thế tất cả đều hoảng sợ không kịp đứng lên, theo đó nâng chén, đồng thanh ưng thuận.
Trần Thăng bên kia trêu ghẹo nói.
- Một cử nhân như ngươi còn cần được người khác chiếu cố. Cha ngươi thật đúng là thương yêu ngươi.
Hiện giờ Vương Triệu Tĩnh đối với những lời chọc ghẹo như thế đã ứng đối rất ung dung.
- Tiểu đệ ở trong Triệu Tự Doanh, quả thật không cần người khác chiếu cố.
Đường đi của Vương Hữu Sơn, Triệu Tiến bên này đã sớm biết được từ Vương Triệu Tĩnh. Kinh Sát là sau tháng giêng mở nha, đến lúc đó rất nhiều chuyện sắp có kết cuộc rồi. Vương Hữu Sơn là người trong cuộc, nhất định phải đi sớm vận động, tránh cho chuyện sắp thành xảy ra biến cố.
Từ mức độ nào đó, Triệu Tự Doanh đến tầm cỡ thế này, Vương Triệu Tĩnh còn chưa có rút thân ra, Vương Hữu Sơn chỉ đành tự mình kiếm được chức quan càng cao trên quan trường, mới che chở được. Nhưng sau ba năm Vương Triệu Tĩnh tiến kinh khảo thí, nếu như may mắn trúng được tiến sĩ, tất nhiên sẽ không quay về được Từ Châu, đến lúc đó bên này dù cho thế nào cũng chẳng can hệ gì với ông ta rồi.
Đến lúc này, không ai cụt hứng, ngay cả Vương Hữu Sơn sau khi nói xong câu này, đều bắt đầu nói chuyện phiếm uống rượu với người bên cạnh.
Triệu Chấn Đường uống rượu say rất nhanh, ông ngoại của Triệu Tiến, Hà Đồ Hộ và người cậu Hà Hữu Phúc cũng uống rất nhiều. Một đám người tham sự đám cưới trong trạch viện rất nhiều kẻ đều say mèm bí tỉ, được người dìu đỡ ra ngoài, lần này phải nói là hết sức vui mừng mà tan.
Binh sĩ canh gác các nơi tuy là không uống rượu, song các món ăn đều rất là phong phú. Triệu Tiến sợ tình cảm các huynh đệ nhà mình lạnh nhạt đi, sắp xếp riêng đầu bếp làm cho bọn họ những món ăn ngon, các loại thịt lợn, bò, dê, gà, vịt, cá, cái gì cần lo liệu được đều có đủ.
Vương Triệu Tĩnh uống mấy chén rượu, có chút hưng phấn nói.
- Đại ca, đêm xuân một khắc giá ngàn vàng, công việc bên ngoài đã có các huynh đệ thu xếp. Huynh vẫn là mau mau đi vào động phòng đi.
Y vừa nói xong, mấy người huynh đệ đều ồn ào tán thành, mọi người hiếm khi được nói năng thoải mái như thế này.