Mộc Thục Lan ngồi khoanh chân trên giường trúc, nàng mặc một thân y phục màu xanh nhạt, tóc đen xõa trên vai, mỉm cười nhìn bên ngoài một nam hài đang chạy bộ, cạnh nàng có hai người đang đứng hai bên. Nhị bá Mộc Ngô Chân đứng bên trái còn bên phải nàng là một hán tử còn rất trẻ tuổi, khuôn mặt có nét giống với nàng và Mộc Ngô Chân, trên người tỏa ra một vẻ sắc bén phi thường.
Sau khi nghe được câu trả lời của Mộc Thục Lan, chân mày của hai người đều nhíu lại, hán tử kia lắc đầu rồi nói.
- Tiểu Lan, con phải biết lấy đại sự làm trọng, hiện tại mọi việc đang diễn ra tốt như vậy, ngàn vạn lần đừng chỉ vì một chút chuyện nhỏ mà phá hỏng đại cuộc.
Mộc Ngô Chân gật đầu tỏ vẻ đồng ý, Mộc Thục Lan vẻ mặt hòa nhã, lập tức cười nói.
- Nhị bá, tứ thúc, Hương đường bên phủ Đông Xưởng này cũng đã được xây khắp nơi rồi, Tiểu Lương cha của y cũng cho không ít lương thực và tiền bạc, có khác gì Tiểu Lan ở bên cạnh y chỉ để mượn danh nghĩa thôi sao? Ngoài việc này ra còn có chuyện gì khẩn yếu hơn nữa?
Vừa nghe vậy, sắc mặt của Mộc Ngô Chân liền trở nên khó coi, trầm giọng nói.
- Tiểu Lan, con không thể nói như vậy được, nếu không có con Thánh Nữ này kêu gọi thì mọi việc bên phủ Đông Xưởng làm sao lại có thể nhanh như vậy bị chúng ta nắm lấy trong tay. Hiện nay rất nhiều Truyền đầu cả phủ Tế Nam, phủ Duyệt Châu, thậm chí phủ Quang Bình và phủ Đại Danh ở phía bắc đều muốn xoay ngược về phía chúng ta. Bây giờ con chẳng khác nào Từ Hồng Nho kia.
Nói đến đây được Mộc Thục Lan gọi là tứ thúc trên mặt liền hiện ra vẻ hưng phấn, tiếp lời Mộc Ngô Chân nói.
- Tiểu Lan, nhị ca nói rất đúng. Lần này huynh đệ Từ gia ở Từ Châu bị tổn thất rất nặng, quả nhiên là kiêng kị không thể đụng đến tên họ. Ngay cả người đáng tin cậy của Từ gia họ ở phủ Duyện Châu cũng phái người đưa tin thông đồng cho chúng ta. Mặt khác, không phải hai huynh đệ họ ở hai phủ này đang làm ăn buôn bán rất tốt sao? Nhưng lòng dạ hương chúng bên dưới hướng về phía ta, ngay cả Hội chủ Truyền đầu cũng không còn cách nào. Tiểu Lan, cách này của cha con dùng thật tốt. Chỉ chờ đến thời cơ vừa đến sẽ làm cho giáo chủ lão nhân gia ông ta...
Hán tử kia chưa nói dứt lời Mộc Thục Lan đã cười xen vào một câu.
- Hóa ra tứ thúc vẫn còn nhớ rõ đây là cách của cha con, nếu không phải con đưa cách này cho nhị bá thì Mộc gia chúng ta đã bị buộc quay về Loan Châu ngay rồi.
Vừa nghe nàng nói xong tứ thúc liền sửng sốt, khuôn mặt đỏ lên, lập tức tức giận.
Ánh mắt tứ thúc dần trở nên lạnh căm, thở hổn hển mấy hơi, tức giận nói lớn.
- Tiểu Lan, con mặc dù là cháu ruột của ta nhưng nếu con không để ý đại cuộc thì cuối cùng quy củ vẫn là quy củ.
Đúng lúc này phía ngoài thanh âm của Lý Ngọc Lương vang lên.
- Tỷ tỷ đệ chạy xong rồi.
Tiểu Lan cười rồi đáp lại lời nam hài.
- Tỷ tỷ lập tức tới ngay.
Nàng từ trên giường trúc mang giày đứng lên, ngoảnh lại hai mắt cười tựa như trăng lưỡi liềm, ôn nhu nói.
- Tứ thúc người có tin hay không, hiện tại chỉ cần con hô một tiếng thúc cũng sẽ bị chém chết ở chỗ này?.
- Con...
Mộc Thục Lan cười nói tiếp.
- Con biết rằng tất cả cũng chỉ vì Mộc Gia, cha con vì chuyện này mà chết rồi, cũng đến lúc con giống như ả kỹ nữ kia xuất đầu lộ diện diễn một màn kịch, những chuyện nhỏ nhặt này con có thể tự làm tứ thúc cũng đừng có quản. Chẳng lẽ chuyện gì con cũng không thể tự quyết định sao?
Nói xong gật đầu chào Mộc Ngô Chân, sau đó ra khỏi gian phòng vẫy tay gọi nam hài.
- Đến đây với tỷ tỷ.
- Nếu như nhị ca không để ý dạy nó, cứ để cho nó tùy hứng như vậy việc lớn bị hỏng thì phải làm sao bây giờ. Còn không bằng sớm một chút đưa nó đến hậu trạch của Giáo chủ ở Loan Châu. Hiện tai cục diện đã được định rồi, tai họa như vậy cũng không nên xảy ra. Hồi đó trước lúc sinh hạ đã nói nó là người mạng khổ, tam tẩu khó sinh tam ca cũng...
Lúc này tứ thúc càng nói càng kích động.
Lông mày Mộc Thục Lan cùng Mộc Ngô Chân cùng lúc nhíu lại, buồn bực lên tiếng.
- Ngô Gia, mấy huynh đệ chúng ta chỉ có đệ có con trai, sớm hay muộn gì cũng là người của bọn họ. Đệ cũng không cần nóng vội như vậy. Chỗ này phủ Đông Xưởng còn phải dựa vào Lý gia để làm ăn, chuyện này đã được định rồi sao?
Mộc Ngô Gia sắc mặt trở nên đỏ bừng quay đầu muốn giải thích. Mộc Ngô Chân không kiên nhẫn khoát tay nói.
- Mọi chuyện đều do lão tam nghĩ ra, hơn nữa là muốn dùng trên chính người của tiểu Lan. Ngươi nghĩ rằng tiểu Lan chuyện gì cũng sẽ nói hết ra sao?
Trong phòng trở nên an tĩnh, Mộc Ngô Chân tiếp tục nói.
- Mọi chuyện hiện giờ đều nhờ có Thánh Nữ này kêu gọi, bên dưới xây dựng phân hội Hương đường, triệu tập hào kiệt khắp nơi mới có thể dễ dàng như vậy. Nếu không có tiểu Lan ngươi cho rằng Từ Hồng Nho kia sẽ đứng ở Vận Thành đó trông sang sao?
Tứ thúc Mộc Ngô Gia của Mộc Thục Lan cực kì phẫn nộ kích động nhưng đến cuối cùng vẫn nhụt chí cúi đầu khuất phục. Âm thanh của Mộc Ngô Chân trở nên có chút lạnh.
- Lão tứ đệ lúc nào cũng không cần nghĩ tới Loan Châu. Vương gia đã quẳng danh phận Giáo chủ cho Từ Hồng Nho rồi. Đệ cho rằng còn có gì cho đệ sao? Bọn họ dùng Mộc gia chúng ta chính là để đánh Từ gia đấy.
Mộc Thục Lan ở trong sân dáng vẻ khoa tay múa chân giống như đánh võ, chân tay Lý Ngọc Lương vụng về đang theo học dáng vẻ rất giống với Đại tỷ. Nàng dạy rất dụng tâm, nếu bọn Triệu Tiến nhìn thấy liền sẽ phát hiện những quyền cước này là bọn họ học được ở trong nhà của Nhị thúc Triệu Chấn Hưng.
Mộc Thục Lan không để ý đến nhị bá và tứ thúc, cũng không cần lưu tâm xem trong phòng họ đang nói gì. Bởi vì ở nơi đó đã có người nghe trộm và sẽ kể lại mọi chuyện cho nàng biết. Phụ thân nàng làm ăn buôn bán đã nhiều năm, mặc dù không thể giữ được tính mạng của nàng nhưng vẫn còn chút đáng tin cậy. Chỉ riêng chính nàng dựng lên danh hiệu Thánh Nữ này, dĩ nhiên một lần nữa sẽ có thật nhiều người chạy tới đầu nhập.
Lâm Thanh Châu đứng thứ ba trong ba đô thành được mệnh danh Bắc Địa Phồn Hoa, đứng đầu là kinh thành, thứ hai chính là Tế Ninh Châu. Làm tuần kiểm ở nơi đầu mối Vận Hà như thế này đều không khác gì Tri phủ ở các nơi khác. Mỗi năm bạc đi vào trong nhà giống như nước chảy, quyền cao chức trọng càng chiêu tài nhiều.
Tuần kiểm dọc theo sông Lâm Thanh Châu mới là quan viên cửu phẩm, nhưng thường có lão đại đứng đằng sau. Lý tuần kiểm vào những ngày lễ tết thường phải tặng lễ vật cho người trong kinh thành. Nghe nói là một vị công công trong hoàng cung là huynh đệ thân tộc của Tuần kiểm này, đôi bên qua lại rất thân thiết.
Ở Lâm Thanh Châu và phủ Đông Xưởng cùng toàn bộ Sơn Đông cũng không ai dám xem thường vị Lý tuần kiểm này. Bằng không có vô số người nhìn chằm chằm vào cái chức màu mỡ, béo mập như thế, không có đủ phân lượng sớm đã bị đổi sang chỗ khác rồi.