Sau khi hỏi ra vấn đề này, Khổng Cửu Anh đột nhiên nhận ra, ở bên cạnh hai người trẻ tuổi cao lớn kia có một tên nhóc gã nhìn thật quen mắt, nhưng không nhớ được đó là ai.
Một bộ khôi giáp này thật là tốt, mặc đi đánh trận e rằng chỉ có dùng búa và cái vồ sắt mới phá vỡ nó được. Hai người trẻ tuổi ấy chỉ có miệng, mũi và ánh mắt lộ ra bên ngoài, lí do bản thân gã phán đoán hai người mặc áo giáp này chính là người trẻ tuổi không những là dựa vào ánh mắt mà còn dựa vào những người xung quanh bọn họ đều rất trẻ.
Trong sân nhất thời rất yên lặng, ngay cả trong phòng sau lưng Khổng Cửu Anh cũng không có tiếng động nào. Bọn nha hoàn đã chạy từ sớm rồi, tiểu thiếp thứ tám nghĩ chắc đã sợ tới mức nép ở trên giường không dám lên tiếng.
Hai người trẻ tuổi đứng trước mặt gã kia gỡ mặt giáp ra. Thật đúng là tuổi trẻ, thậm chí tuổi trẻ có chút không đúng tuổi của mình, Khổng Cửu Anh giật mình một cái, liền nghĩ tới đối phương là ai.
Khổng Cửu Anh rống lớn.
- Ngươi… Ngươi là Triệu Tiến !
- Đây là Khổng Cửu Anh sao?
Triệu Tiến có chút nghi ngờ hỏi. Hắn xem thử Tiểu Chung vẻ mặt thù hận đang đứng bên cạnh, lại nhìn Lương tam đang hưng phấn dị thường đứng tại phía sau.
- Chính là gã.
Hai người kia đồng thanh nói. Thanh âm của Tiểu Chung còn khẽ run run.
Triệu Tiến nhìn lão già đang đứng trước mặt lắc đầu, nhíu mày nói.
- Không giống.
Triệu Thăng tiếp lời nói.
- Quả thật không giống. Không giống với những gì đệ đã tưởng tượng.
Kẻ được xưng là Khổng lão hổ, uy chấn ba tỉnh kề nhau, là long đầu lão đại của chốn giang hồ thảo mãng, một nhân vật có những chiến tích như thế, nghĩ thế nào cũng phải là một kẻ uy mãnh dũng mãnh, ít nhất cũng phải tay chân lanh lẹ, khôn khéo. Nhưng vừa gặp thì lại thấy đối phương chẳng khác nào chính là một phú ông, còn là một phú ông phú quý mấy đời.
Khổng lão hổ mặc áo mỏng đứng ở trước cửa, làn da bị lộ ra tuy rằng có vết sẹo nhưng cũng nhẵn nhụi trắng nõn. Vết sẹo kia được lưu lại từ mấy chục năm trước, bây giờ đã nhạt đến mức thấy không rõ lắm. Cả người của gã được chau chuốt cực kỳ tinh khiết, thứ mặc trên người cũng là thứ những nhà hào phú chốn Giang Nam hay dùng. Hơn nữa, ngoại trừ vết sẹo đã mờ nhạt này cùng thân thể coi như thẳng thóm ra thì nhìn gã không có chút gì giống một kẻ vũ phu cả. Thấy thế nào cũng giống như một người hưởng phúc từ bé đến lớn mà thôi.
Sau khi đoán được là ‘Triệu Tiến’ cũng rống nó lên, Khổng Cửu Anh liền đứng dại ra tại chỗ, không hề lên tiếng, tầm mắt dường như mất đi chỗ nhắm tới, mờ mịt nhìn về phía trước. Gã giống như không có nhìn về phía Triệu Tiến, chính là nhìn về phía ngoài sân mà thôi.
Tiểu Chung đứng bên cạnh Triệu Tiến đã rút đoản đao ra. Y vừa lấy binh khí ra đã bị Lỗ Đại đứng tại phía sau đẩy mạnh sang một bên, lảo đảo suýt nữa ngã sấp xuống. Tuy nhiên Tiểu Chung lại không thèm để ý chút nào, tay y nắm chặt đoản đao, ánh mắt trừng thẳng về phía Khổng Cửu Anh, nhưng y cũng biết, nếu không có mệnh lệnh của Triệu Tiến, y vẫn không được động thủ.
- Vốn dĩ lúc đầu còn muốn nhổ cỏ nhổ tận gốc, nhưng giờ xem ra không cần thiết nữa rồi, lũ người các ngươi chính là đồ rác rưởi.
Triệu Tiến khinh thường cười nói, trường mâu trong tay hắn cũng hạ ngang xuống.
Khổng Cửu Anh lại rùng mình một cái, đôi mắt gã trừng như muốn nứt ra, nắm đấm siết chặt như muốn xông lên liều mạng. Triệu Tiến và Trần Thăng không thèm để ý chút nào, hai người thích thú nhìn gã.
Chỉ có điều tâm tình liều mạng ấy chỉ trong một khoản khắc rất ngắn. Khổng Cửu Anh nhìn hai người Triệu Tiến và Trần Thăng thân hình cao lớn cường tráng, lại nhìn về đám tráng niên mặc giáp trụ vẻ mặt lãnh đạm đứng sau bọn họ, tiếp lại nhìn những binh khí nhuốm đầy máu tươi trong tay họ kia. Bàn tay đang siết chặt của gã dần dần buông ra, sắc mặt cũng dẫn dần tái nhợt, cả người bắt đầu run rẩy lên.
"Xoạt" một tiếng, Khổng Cửu Anh không ngờ quỳ trên mặt đất, vươn tay ra rồi lại rút về, gã run rẩy cầu xin.
- Triệu… Triệu công… Tiến gia, tha ta, tha cho tiểu nhân đi, chỗ ta còn có hơn vạn lượng bạc, còn có vàng thỏi, còn có tơ lụa được cất trữ, ngài… Ngài cứ cầm lấy hết đi, tha cho tiểu nhân, tha cho tiểu nhân.
Lời gã nói đã kèm theo âm thanh nức nở, Khổng Cửu Anh dập đầu thật mạnh xuống đất. Trong sân yên ắng thoáng chốc, ánh mắt của Triệu Tiến nhìn chằm chằm bàn tay của Khổng Cửu Anh, xem thử gã có vươn tay tới nơi nào hay không, kết cuộc chỉ thấy hai tay ấy bị gã áp xuống đất. Triệu Tiến chậm rãi thở hắt ra.
Khổng Cửu Anh đang quỳ trên mặt đất lại giật nảy mình, hai tay gã múa may lung tung nói.
- Tiến gia, ta ở Phong huyện còn có một bộ trạch viện, bên trong có mấy ngàn lượng. Tiến gia, nữ nhân trong phòng của ta chính là được ta mua giá một ngàn năm trăm lượng bạc từ Dương Châu về đây.
Khổng lão hổ đã không thiết lựa lời nói nữa, gã quỳ nơi đó hai tay múa may, đem mọi thứ gã có đều khai ra hết. Vàng bạc tồn kho, tỳ nữ vợ lẽ, tiểu thiếp trong nhà, tất cả đều bị gã lấy ra để đổi về một cái mạng. Bất kì ai cũng có thể nhìn ra được, Khổng Cửu Anh đã hỏng mất rồi.
Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu, cầm ngang thanh trường mâu trong tay, hắn quay đầu nói với Trần Thăng đang đứng bên cạnh.
- Đệ yên tâm, chúng ta vĩnh viễn cũng sẽ không như thế này đâu.
Còn chưa dứt lời, trường mâu trong tay hắn liền đâm ra nhanh như chớp, ngay lập tức xuyên thủng cổ họng của Khổng Cửu Anh, sau đó lại nhanh chóng rút ra. Triệu Tiến thuận thế khẽ chấn cán thương một chút, những giọt máu dính trên mũi thương đều bị chấn văng, thoạt nhìn thật giống như Triệu Tiến đang ghét bỏ máu của Khổng Cửu Anh bẩn vậy.
Hai mắt Khổng Cửu Anh trợn lên, miệng chỉ có thể phát ra những tiếng.
- Ôi… Ôi…
Máu loãng không ngừng trào ra, hai tay gã bưng lấy cổ họng nhưng chỉ trụ vững được chốc lát ngắn ngủi, gã ngã lăn đùng chết trên mặt đất.
Trong phòng phát ra tiếng thét chói tai của nữ nhân, lập tức nó liền biến thành tiếng khóc hô đầy kìm nén. Tiểu Chung kia nhìn nhìn Triệu Tiến, phát hiện không ai để ý tới mình y liền lập tức reo hò lao thẳng tới. Tiểu Chung nắm chặt thanh chủy thủ trong tay, hung hăng đâm xuống thi thể của Khổng Cửu Anh. Vừa đâm y vừa kêu rên, máu thịt của kẻ thù văng ra, Tiểu Chung không kìm nổi mà bắt đầu khóc rống.
Triệu Tiến nhìn thi thể trên đất nói.
- Vất vả một lần, thấy được bộ dạng bao cỏ của bên này cũng coi như không đến vô ích. Ít nhất nó khiến cho chúng ta biết đừng có trở nên thối nát không chịu nổi như vậy.
Trần Thăng tiếp lời nói.
- Sống gian nan khổ cực chết được yên vui. Trước kia nghe Vương Triệu Tĩnh nói như thế vẫn luôn không hiểu, hôm nay rõ rồi.
- Chúng ta sẽ không như vậy.
Triệu Tiến lại cường điệu một câu, rồi lập tức xoay người nói.
- Lỗ Đại dẫn mười người, Trương Hổ Bân dẫn mười người, phân nhau đi truyền lệnh cho đội của Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng. Bây giờ phóng hỏa, từ trong tới ngoài. Kẻ nào chống cự hay công kích đều giết không cần nhiều lời. Không được lạm sát kẻ vô tội, không được đánh cướp tài vật. Kẻ nào vi phạm liền nghiêm trị không tha, mau đi đi
Sau khi Lỗ Đại và Trương Hổ Bân nghe lệnh liền bước nhanh mang người rời khỏi. Triệu Tiến khoát tay nói.
- Bắt đầu phóng hỏa, trước lúc phóng hỏa nhớ bảo người trong nhà đi ra, nếu không lại sơ suất bị người đánh lén.
Bọn gia đinh dạ rang, lập tức bắt đầu bận rộn làm theo lệnh. Mấy người Lương tam đứng bên cạnh đều sửng sốt, Lương tam liền vội vàng tiến lên nói.
- Tiến gia, của cải Khổng lão tặc này cất giấu trong hầm không ít, chẳng lẽ cứ mặc kệ như vậy sao?
Triệu Tiến thản nhiên trả lời.
- Tùy các ngươi, chúng ta phải đi rồi.
Bọn gia đinh của Triệu tự doanh tìm ra mồi lửa và củi đốt, còn có dầu dùng để đốt đèn và nấu nướng tại Khổng gia. Củi chất thành đống được tưới đẫm dầu cải, đốt lên liền tạo thành trận lửa lớn. Hơn nữa những đồ được chế tạo bằng gỗ trong phòng này nhiều lắm, rất nhanh, khói đặc đã bao phủ khắp nơi. Cũng may bọn gia đinh của Triệu tự doanh lúc chấp hành mệnh lệnh cũng nghiêm túc, trước lúc phóng hỏa đều hô to kêu gọi hô hoán cho nên không có người nào bị chết cháy ở bên trong.
Nhưng mà quả thật không khẩn trương nổi. Bên trong nội viện không một ai chống cự, đại đa số mọi người đều đang hoảng hốt chạy trốn, còn có một số người thừa dịp loạn trộm lấy tài vật, thậm chí còn có kẻ ra tay với nữ quyến của Khổng gia. Những người trộm lấy tài vật bị chết cháy không ít, còn những kẻ ra tay với nữ quyến Khổng gia lại bị gia đinh của Triệu Tự Doanh đập cho một trận.
Rất nhanh, nội viện bị bao trùm trong trận lửa lớn. Triệu Tiến và Trần Thăng suất lĩnh đội ngũ thối lui đến chỗ nội trang. Nội trang cũng đã bắt đầu châm lửa, nhưng những kẻ biết chiến đấu bên trong Khổng gia đều đã bị trừ diệt, những ai chạy trốn được cũng đều đã chạy trốn, nơi này đã không có người nào rồi, chỉ còn lại những kẻ mang lòng dạ cầu xin may mắn trốn ở trong phòng khóc hô chạy ra.
Khi chờ đợi tại nơi dự định tập hợp để rút lui lúc ban đầu, Triệu Tiến thấy nội viện cũng đã được đốt gần như sạch sẽ liền bảo người thổi kèn lên.
Trên đường phố ở ngoại trang cũng có không ít người đang chạy trốn. Bọn họ lưng đeo hành trang, mang theo những đồ tùy thân nhỏ nhẹ, liều mạng chạy như điên ra hướng bên ngoài. Tuy nhiên chỉ cần không tấn công, Triệu Tự Doanh căn bản không để ý tới bọn họ làm gì.
Các đội rất nhanh đều hội hợp ở bên cạnh, Lưu Dũng và Thạch Mãn Cường đi tới, trên mặt bọn họ có dấu vết bị lửa cháy và hun khói nhưng lại không có vẻ gì sau khi chiến đấu xong cả.
- Vốn dĩ chẳng đánh nhau cái gì cả.
- Nơi này cũng không mạnh bằng Vân Sơn Tự bao nhiêu, thật sự là bao cỏ.