(Thượng)
Từ Hồng Nho chỉ nhấp tách trà, gã hán tử bên cạnh liền hạ giọng nói.
- Giáo chủ, nơi này không an toàn vẫn nên đổi một chỗ khác đi.
Từ Hồng Nho khẽ cười nói.
- Mộc tứ ngoài mạnh trong yếu, không dám nói đâu. Mộc nhị là kẻ lỗ mãng, nghe thấy việc này tất nhiên sẽ trách phạt thật nặng Mộc tứ. Đó cũng chẳng có gì là xấu.
Người bước lên không dám nói nhiều nữa. Từ Hồng Nho đứng lên đi đến bên bậc cửa sổ xem thử, xoay người hướng khác như có thâm ý nói.
- Thật đúng là nha đầu tiểu Lan kia sao. Năm đó yếu nhược nhìn như cọng giá nay lại thao lược như vậy, sắc đẹp như vậy, thật làm cho người ta không tưởng được.
Mấy hán tử xung quanh đều phải khom người. Trong đám giang hồ thảo mãng lão đại nhà mình đàm luận nữ sắc, tất cả còn theo đó cười đùa một phen, nhưng Từ Hồng Nho quy củ nghiêm khắc, không ai dám mạo phạm làm càn.
- Người bên cạnh Mộc Thục Lan còn chưa mua chuộc được sao?
- Thuộc hạ làm việc bất lực xin Giáo chủ thứ tội. Giáo chúng phụng thị bên cạnh Mộc Thục Lan đều đối với ả trung thành một lòng. Mấy lần bọn huynh đệ thử thăm dò đều thiếu chút nữa hỏng đại sự rồi.
Sau khi Thánh Nữ ở trong thành đi dạo quanh một vòng, liền đến một nơi trang viên ngoài thành Liên Thành dừng lại. Rất nhiều nhà giàu có quyền quý đều muốn mời Thánh Nữ dừng chân trong thành, bên đó cũng có rất nhiều trạch viện tốt thậm chí độc viện để trống dành riêng một người. Nhưng Thánh Nữ không muốn quấy rầy dân chúng, vẫn đi ra ngoài thành.
Tất nhiên, nói là ở ngoài thành nhưng quan phủ của cử động gì cũng nhanh tay lẹ chân được, ứng đối kịp lúc, tầng nguyên do này lẽ dĩ nhiên không cần nói rõ.
Trang viên này là của một vị thương nhân buôn vải. Liên Thành là một trong những nơi tập trung hàng hóa tơ lụa vải bông đất bắc, thương nhân buôn vải đất này lẽ dĩ nhiên ra tay hào phóng. Căn nhà này cho dù đặt ở Giang Nam cũng không thấy xa lạ. Nguyên lúc đầu vị thương nhân buôn vải này còn muốn phái nha hoàn, tôi tớ và đầu bếp vân vân tới hầu hạ, tuy nhiên những người này đều bị Thánh Nữ chối từ, chỉ nói người mình mang tới đủ dùng rồi.
Trong trang viên không ít phòng đã chật cứng người, giáo chúng Văn Hương Giáo ở trên đất này tới không ít, nhưng bọn họ không ở trong phòng mà chỉ lại đây giúp đỡ. Một số bà thím bưng chậu nước ra ra vào vào, cả trang viên còn có một mùi thuốc ngập ngụa, lang trung bên trong thành Liên Thành cũng tới mấy người.
- Thánh Cô thật là từ bi.
Bà thím tới giúp đỡ thậm chí những lang trung được mời tới kia đều cảm thán như thế.
Tất cả người trong nhà đều là thiếu niên cơ khổ được Thánh Nữ thu dụng, không ít người ở bên ngoài vừa đói vừa khổ. Vết thương ngoài da không nói tới, bệnh tật cũng không ít, một đám người bệnh chồng chất. Thánh Nữ thu nhận vào đây liền sắp xếp người khám chữa cho bọn họ, cho bọn họ ăn no mặc ấm.
Trong trang viên thỉnh thoảng vang lên tiếng khóc lớn, những thiếu niên, con nít chịu phải nhiều đắng cay, nhận được đãi ngộ như thế này tất nhiên cảm kích, tán thán, tâm tình cũng không cách nào khống chế được nữa. Thánh Cô đi sang săn sóc từng người, hòa khí quan hoài. Vừa nhìn thấy thiếu nữ dung mạo xinh đẹp thánh khiết như vậy những đứa bé này sùng bái từ tận tâm can, rất nhiều người lòm còm ngồi dậy ở trên dường bái lạy, vừa khóc vừa nói cả kiếp này trung thành.
Một gã đại hán yên lặng đi theo sau, ánh mắt của mọi người đều ở trên người Thánh Cô, không ai để ý tới đại hán này, cũng không ai để ý trong đội ngũ Thánh Cô ai cũng kính sợ đại hán này.
Mỗi lần bước vào một căn phòng, đối với bất kỳ một thiếu niên nào, Thánh Cô luôn mỉm cười ấm áp, thậm chí không màn dơ bẩn cáu ghét trên người đối phương giúp lau chùi dìu đỡ, thăm hỏi ân cần không cần phải nhắc tới. Còn gã đại hán kia chỉ hờ hững, đến cuối cùng dần dà có chút không kiên nhẫn.
Thật không dễ dàng đi hết tất cả các căn phòng, hai người đi tới nội viện bên kia, phía trong cũng có người đứng canh giữ. Sau khi đóng cửa viện lại, đại hán đó lập tức nhíu màu nói.
- Tiểu Lan, con ở bên phía Liên Thành này trì hoãn quá lâu rồi. Cao Đường Châu và huyện Quán Đào chúng ta còn chưa đi tới, giờ trước mắt đã là cuối năm rồi.
Mộc Thục Lan cười nói.
- Nhị bá, đợi những người này được nơi ăn chốn nghỉ xong hết, đưa bọn họ về Lâm Thanh, chúng ta sẽ đi Quán Đào.
Nghe nói như thế, Mộc nhị bá Mộc Ngô Chân lông mày nhíu lại càng chặt hơn, trong giọng nói đã có vẻ không hài lòng thanh âm bực dọc nói.
- Tiểu Lan, con phải biết phân biệt nặng nhẹ. Một huyện mấy vạn mấy mươi vạn, một châu mấy trăm vạn. Lúc này mới hơn trăm người có lợi gì. Con bây giờ tiếng tăm vang dội rất xa, phải nên thay giáo phái chúng ta, thay Mộc gia chúng ta chiêu mộ thật nhiều giáo chúng tín đồ. Bọn trẻ nhỏ ăn mày này có lợi lộc gì chứ.
Mộc Thục Lan khẽ cười nói.
- Gặp được cũng muốn để mắt tới. Hơn nữa những đứa bé này thật đúng là đáng được chỗ tốt mới sẽ thề chết trung thành với chúng ta. Những kẻ giữa đường sửa đổi lòng tin không phải cầu phú quý thật nhiều chính là cầu trường sinh bất lão. Chúng ta cho bọn họ được sao?
Nghe được câu trả lời không quá khách khí này, thần sắc Mộc Ngô Chân lập tức trầm xuống, muốn nói cái gì đó rốt cuộc vẫn phải nhịn xuống chỉ nói một câu.
- Con cả ngày mệt nhọc nên nghỉ ngơi sớm chút.
Nói xong xoay người rời đi, Mộc Thục Lan lắc đầu, đi tới trước cửa không vào nhà, chỉ xoay người ngồi luôn ở trên bậc thềm. Tiểu nha hoàn luôn ở trước cửa chờ đợi luống cuống cầm nệm chạy ra cho Mộc Thục Lan ngồi lên. Trên mặt nàng vẫn luôn có nụ cười vui tươi ngẩng đầu nhìn trời mùa thu xanh thẳm đột nhiên khẽ hé môi nói.
- Không biết tiểu Tiến ca ca bên kia thế nào rồi nhỉ?
- Đại tiểu thư, nhị lão gia, tứ lão gia tra xét quá chặt chẽ, nô tì không có cách nào thu xếp.
- Không sao, không sao, ta chỉ là tùy tiện nói ra. Tiểu Tiến ca ca bên đó nhất định sống vui vẻ hơn ta.
Nét cười trên môi Mộc Thục Lan không giảm, nhưng nha hoàn bên cạnh nghe thế đôi mắt lại đỏ hoe.
Khí trời chuyển lạnh, nhưng xung quanh Hà Gia Trang vẫn khí thế ngất trời như trước, doanh phòng của hơn hai ngàn gia đinh Triệu Tự Doanh cư trú đã xây dựng hoàn tất, tường cao hào sâu bên ngoài vẫn đang tu sửa.
Những chuyện lặt vặt này đều là do bọn lưu dân tới làm, ngoại trừ tu sửa đào móc, đường xá từ Hà Gia Trang thông tới các nơi lân cận cũng được bọn họ sửa chữa, mỗi ngày đều phải lao động khổ cực.
Làm việc mặc dù mệt, tuy nhiên mọi người đều chịu đựng được, bởi vì mỗi ngày còn được ăn no, hơn nữa người đốc thúc bọn họ làm việc vẫn không coi là khắc nghiệt.
Bọn lưu dân đều là nam nữ cường tráng, mới thu xếp chỗ ăn ở trong trang viên Vân Sơn Tự đã được điều tới nơi này. Trước khi tới ai ai cũng đều lo lắng bất an, bọn họ chính ra đã từng chứng kiến hung hãn của Triệu Tự Doanh, sợ hãi cuộc chém giết máu chảy thành sông dưới thành, mình chẳng khác nào thịt cá cho người ta băm vằm.
Khi suốt một đường xuôi nam, cả ngày đều ở trong tuyệt vọng và cuồng nhiệt, có một số việc không cảm giác được. Sau đó ngẫm lại, lúc ấy một số kẻ từ bên ngoài tới dẫn đầu kia chỉ giống như súc sinh. Cả ngày dẫn nữ nhân trong đội ngũ lưu dân đi vui vẻ thậm chí bắt lấy bán đi, rất nhiều người cứ như vậy một đi không trở về.