Trong phòng an tĩnh lại. Triệu Tiến sắc mặt âm trầm nhìn qua Chung Công Huy, rồi lại chuyển hướng tới người bị thương, người đó mở miệng nói tiếp.
- Tiểu nhân lần đó không bị thương, nhưng trên đường trở về lại đụng phải ba cánh nhân mã ở bên đường, có cả quan binh, đoàn luyện, lại có người nhìn giống như hạng người lục lâm. Ngay lúc sắp về đến Từ Châu thì bị đám lục lâm kia đuổi kịp, trúng hai mũi tên, cũng may Triệu Tự Doanh có an bài người trấn thủ ở ven địa giới châu phủ, lúc này mới vội vàng đưa tiểu nhân trở về.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Lui xuống dưỡng thương cho tốt, ta đây sẽ không bạc đãi ngươi.
Nhìn người bị thương được đưa xuống, trong phòng rơi vào trầm mặc, an tĩnh một lúc. Triệu Tiến quay sang nói với Chung Công Huy.
- Ta cho ngươi mười mấy hộ vệ. Ngươi hãy giả dạng làm khách thương vận chuyển hàng hóa, hiện tại trở về phủ Phượng Dương, xem xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì, thăm dò tin tức rồi trở về. Ngươi không cần lo lắng nhiều, điều ta đã đáp ứng ngươi, nhất định ta sẽ làm.
- Băng Phong, đệ cho mấy người tay chân nhanh nhẹn của đội nhân mã đi theo. Tiểu Dũng, ngươi cũng sắp xếp vài người.
Triệu Tiến ra lệnh, ai nấy đều đáp ứng.
Sự tình giả dạng hỏi thăm như thế này, Lưu Dũng sẽ bố trí chi tiết. Chung Công Huy vốn dĩ còn muốn ở trong này dập đầu cầu xin, nhưng cục diện đã trở thành thế này nên cũng biết ý mà rời đi.
Nói đến đội nhân mã, Triệu Tiến lại nhớ tới Tề Tam, quay đầu lại hỏi.
- Tề Tam hiện tại thế nào rồi?
Đổng Băng Phong trả lời.
- Đại ca, Tề Tam trước mắt chỉ trông coi nội vụ của đội nhân mã, tuy nhiên, y làm việc cũng rất chịu khó, cẩn thận, mọi người đều khen ngợi.
Lưu Dũng vội vàng bổ sung
- Hai ca ca của y hiện tại sẽ không rời khỏi thành, song huynh đệ mấy người bọn hắn hẳn là đã thương lượng qua, ai nấy đều hết sức cố giữ bình thản, bình thường lúc nào cũng cười nói.
.
Nói được vài câu, lại phát hiện thấy Triệu Tiến đột nhiên trầm mặc. Mấy người trong phòng nhìn lẫn nhau, đều theo đó mà an tĩnh lại. Cục diện hiện tại đích xác rất phiền toái, mặc dù trước mắt mới có mấy ngàn người tới, nhưng sau đó con số này sẽ là từ hơn năm vạn đến sáu vạn. Vật tư, tiền bạc dùng cho những người này đã chạm tới gốc rễ của Triệu Tự Doanh, càng không cần phải nói điều này là bản thân kiêng kỵ chạm phải mà chính việc sắp gặp phải trước mặt cả Từ Châu cũng không chứa hết được.
Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương, Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong, Lưu Dũng đều lớn lên cùng Triệu Tiến. Tào Như Huệ và Chu Học Trí cũng là người bản địa Từ Châu. Bọn họ mặc dù học vấn vượt xa người cùng lứa tuổi, nhưng dù sao tối đa cũng là ở Từ Châu, ngay cả Từ Châu cũng chứa không nổi, áp lực đối với mỗi người đều thật lớn.
Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau khi mọi người nhìn nhau vẫn là nhìn về Triệu Tiến. Triệu Tiến nhất định nghĩ ra được kế sách, mỗi khi tới thời điểm khó khăn, tất cả mọi người đều có suy nghĩ như vậy.
- Gọi Tề Tam đến đây.
Triệu Tiến đột nhiên mở miệng nói.
Lập tức có người hô lớn truyền mệnh lệnh ra bên ngoài. Gia đinh đang trực ở ngoài cửa chạy đi. Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Những người này nhất định phải nắm lấy. Chúng ta không biết năm sau, năm sau nữa hoặc là sau này rốt cuộc có thiên tai hay không, có còn nhiều nhân khẩu như vậy cho chúng ta thu nạp hay không, vì thế những người này nhất định phải có.
Tất cả mọi người đều gật đầu. Nếu chủ ý đã định thì cứ vậy mà làm thôi.
- Lúc trước chúng ra đã nghĩ sai. Vốn nghĩ ở phủ Phượng Dương chiêu mộ lưu dân cần phải vụng trộm, nếu không thì sẽ gặp đại phiền toái. Hiện tại, điều này cần phải điều chỉnh. Tào tiên sinh, ngươi và phủ Phượng Dương bên kia có quen biết gì không?
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
Vân Sơn Tự giao du rộng rãi, càng không cần nói đến năm đó còn được Thủ bị Thái Giám thủ bị Phượng Dương che chở, tự nhiên là có quen biết. Như Huệ gật đầu thừa nhận. Triệu Tiến lại nói.
- Ngươi cầm bạc đi phủ Phượng Dương mua khu đất hoang ở phía Bắc Phù Ly Kiều, chỉ cần dùng tiền để mua, địa chủ sống ở phủ Phượng Dương thu nạp lưu dân, ai dám nói không được?
Tất cả mọi người sửng sốt, lập tức trên mặt lộ ra vẻ tươi cười. Phủ Phượng Dương và Từ Châu liền nhau, ở địa phương lân cận mua một điền trang lớn, thu nạp lưu dân, sau đó chuyển thẳng đi, dù sao cũng là dùng người nhà mình cho điền trang nhà minh, ai cũng không nói được có gì không đúng.
Như Huệ trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười, liên tục gật đầu nói.
- Đông chủ diệu kế, thuộc hạ ngay lập tức đi an bài.
Bên này vừa đáp ứng, bên ngoài Tề Tam đã được đưa tới. Lần đó khóc lóc nhờ Triệu Tiến báo thù nhưng không thành, phỏng chừng Tề gia huynh đệ cũng biết mình lỗ mãng, trong lời nói cử chỉ đã khôi phục lại vẻ cẩn trọng như lần gặp mặt đầu tiên.
Vừa vào cửa liền thi lễ, ân cần chào hỏi. Triệu Tiến hỏi thẳng vào vấn đề.
- Ngươi nói ngươi xuất thân là người Thảo Oa Tử ở phủ Hoài An. Ngươi đối với nơi đó có quen thuộc hay không?
Tề Tâm còn có chút ngây ngốc, vô ý gật đầu trả lời.
- Tiểu nhân ở nơi đó mười mấy năm, đối với nơi đó rất quen thuộc.
Hai vấn đề này hỏi ra, Thạch Mãn Cưỡng còn chưa hiểu, Cát Hương dường như có chút suy nghĩ, còn Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Lưu Dũng và Như Huệ đều nhìn sang phía Triệu Tiến, vẻ mặt như không tin nổi. Chu Học Trí cũng ngẩn người, ngẩng đầu lên.
Triệu Tiến tiếp tục hỏi.
- Từ chỗ Từ Châu chúng ta đi tới chỗ Thảo Oa Tử cần phải đi mấy ngày? Có tiện hay không?
Tề Tam ngẩn người, lập tức trả lời.
- Tiện, một đường đi dọc theo Hoàng Hà, hai bên đều không có thành trì nào, thị trấn lớn cũng ít. Qua mấy ngày Hoàng Hà đóng băng, kênh đào cũng đóng băng, hồ Lạc Mã ít nhất cũng phải đóng băng một nửa, qua sông qua hồ đều rất dễ dàng, tiến vào Thảo Oa Tử bằng cách nào cũng được cả.
Vương Triệu Tĩnh lo lắng nói.
- Đại ca, qua mấy ngày nữa chính là trời đông giá rét, đi tới chỗ hoang tàn vắng vẻ kia, chỉ sợ là ngay cả chỗ ở cũng không có, đi vào đó chính là chỉ có đường chết.
Triệu Tiến trên mặt không biểu tình, chỉ thản nhiên nói.
- Thiên hạ lớn như vậy, chỉ có ta cho bọn họ một chỗ dung thân, bọn họ cũng hẳn thỏa mãn rồi. Ở phủ Phượng Dương, bọn họ chỉ có một con đường chết. Ở nơi đó có lẽ vẫn còn một đường sống.
Hắn nói những lời này cũng không kiêng dè Tề Tam ở dưới. Tề Tam lúc mới đầu còn nghe được mơ hồ, đến lúc này cũng sửng sốt, không biết đã nghe hiểu hay chưa, vội vàng nói.
- Lão gia, kỳ thật cũng không phải không kiếm được đồ ăn. Lúc Thảo Oa Tử còn chưa xảy ra chuyện, rất nhiều nạn dân mùa thu, mùa đông đều chạy tới đó. Bọn họ làm công cho những nhà phú hộ ở Bi Châu. Ở hồ Lạc Mã tới mùa đông cũng có không ít việc sửa chữa cần người làm, hơn nữa một số cây cỏ và sản vật bên trong Thảo Oa Tử đều đem đến Bi Châu đổi lấy lương thực.
- Bên đó có lương thực gì?
- Kho hàng vận tải đường thủy bên kia có không ít, rất nhiều người mùa hè làm ra lương thực, đến lúc đông nhàn thì đem ra bán.
Tề Tam đã quen thuộc đường đi lối lại.