Chu Học Trí bên dưới vẻ mặt thấp thỏm cả người run rẩy, bước nhanh lên trên mộc đài, bởi vì quá nóng vội xúc động, còn bị bước hụt bậc thang.
Lúc Chu Học Trí chắp tay Triệu Tiến cười trêu ghẹo.
- Chu tiên sinh, về sau phải đi vững vàng chút, đừng mỗi lần đều trượt té.
Chu Học Trí đỏ mặt, chỉ là vái thật sâu, lúc này mấy quan khách quan sát bên dưới đều không mấy người để mắt tới, quản sự phòng thu chi đáng gì, chức vụ có cao, quyền lực cũng lại là chuyện khác.
Bên này Chu Học Trí muốn học người trước đó lui xuống, Triệu Tiến lại túm y lại, sau đó cao giọng nói.
- Về sau các khoản mục sản nghiệp của Triệu mỗ đều quy về dưới tay thương hành Từ An. Tửu phường, điền trang vân vân, ngoài ra Vân Sơn Hành, Vân Sơn Lầu cùng với tất cả sản nghiệp của chùa Vân Sơn, cũng giao cho thương hành Từ An trông coi. Triệu Mỗ nhiều việc bộn bề, nên muốn xin Chu quản sự lo liệu nhiều hơn.
Nói xong điều này, Triệu Tiến mới thả tay cho Chu Học Trí đi xuống, những người khách bên dưới vừa nãy không để mắt tới đột nhiên sửng sốt, ánh mắt nhìn Chu Học Trí đều nồng nhiệt vô cùng, đây chính là thần tài sống đó a.
Danh tửu Hán Tỉnh, điền trang khắp mơi, đây là công việc kiếm tiền nhiều thế nào, hơn nữa còn có các chỗ làm ăn buôn bán của chùa Vân Sơn, nếu muốn phát tài không được thiếu mặt vị gia này rồi.
Bên kia Chu Học Trí đi xuống, trong số quan khách có người cười gật đầu chắp tay, khiến Chu Học Trí liên tục đáp lễ, làm cho Như Huệ đứng đợi ở bên cạnh không nhịn được cười, ở đây y là người nhẹ nhõm nhất.
Tiếng trống lại nổi lên, mọi người quen thuộc theo đó yên lặng, biết là lại có lời cần nói. Lúc này có mấy tráng đinh ba bốn mươi tuổi khiêng một cái rương lên đài gỗ, Lưu Dũng ở đó mở rương, mọi con mắt đều nhìn thấy được, bên trong sắp đầy quần áo thành từng lớp.
Triệu Tiến cười gọi.
- Lỗ Đại, lên đây.
Lỗ Đại vẫn đứng ở hàng đầu tiên trong đội cờ xí của Triệu Tự Doanh, y không hề bận tâm gì đến những thứ này, chỉ là toàn tâm toàn ý nắm chặt cột cờ, nghe thấy tiếng gọi, cả người chấn động, muốn đưa cờ cho người bên cạnh nhưng không giao lại được cho ai, ngẫm nghĩ liền cầm cả cờ lên trên đài.
Trong đội ngũ nổi lên tiếng cười thiện ý, còn quan khách thì cười rộ lên, đến trước mặt Triệu Tiến, Triệu Tiến cười đưa lại cờ cho Trần Thăng ở phía sau, sau đó lớn giọng nói.
- Liên trưởng liên thứ nhất đội Thân vệ, Lỗ Đại.
Lỗ Đại ngẩn người, ngay sau đó liền tỉnh táo lại, đứng nghiêm ở đó hô lớn.
- Tuân lệnh.
Tiếng nói của y quá lớn, chấn động đến nỗi cả sân lập tức yên tĩnh trở lại, mà các gia đinh trong Triệu Tự Doanh lại dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn y. Một anh chàng lỗ mãng thế này, ngày đó lúc Tiến gia ở ngoài thành nam gặp phải bọn đạo tặc quên cả sống chết theo sát, lại mang theo huyết kỳ đi theo trong trận chiến, bây giờ lại thành liên trưởng của liên thứ nhất, vận may này thực sự là không tồi, cũng chứng minh một việc, có dũng khí thì sẽ có lợi.
Lưu Dũng đưa cho Triệu Tiến một cái áo bào ngắn màu xanh, Triệu Tiến giao cho Lỗ Đại. Lỗ Đại ở đó lại cầm cờ về, bước dài về trong đội, vẻ mặt gia đinh các đội Triệu Tự Doanh càng thêm hưng phấn mong chờ, bọn họ không biết mình sẽ có chức vị thế nào.
- Liên trưởng liên thứ nhất đoàn thứ nhất, Trương Hổ Bân.
Một trẻ tuổi đứng trong đội ngũ cả người run lên, bước nhanh lên trước, mọi người đều nhìn sang. Người ngoài có lẽ có nghi hoặc, đám gia đinh trong Triệu Tự Doanh lại biết đây là tại sao. Năm đó gần Cao gia trang gặp phục kích, Tôn Đại Lôi chết trận, gia đinh mang theo chỉ còn lại một mình Trương Hổ Bân, hơn nữa lúc Trương Hổ Bân bảo hộ tửu phường cũng có công lao, như thế nên được đề bạt cũng là bình thường.
So với Lỗ Đại ngây thơ, Trương Hổ Bân xúc động thì xúc động nhưng không có thất thố, y trước tiên là thi lễ cảm tạ, sau đó nhận áo bào ngắn màu xanh do Triệu Tiến đưa cho. Đến lúc này, mọi người đều hiểu rõ, áo bào ngắn màu xanh này là đại diện cho cấp bậc, chắc là cấp bậc Úy doanh, bây giờ mọi người đều muốn mặc một bộ áo bào xanh.
- Liên trưởng liên thứ nhất đoàn thứ hai, Lý Ngũ.
Lý Ngũ cũng là đầy lão luyện, xung phong lên trước, trước giờ chưa từng chậm lại một bước. Y làm Liên trưởng liên thứ nhất này cũng là lẽ dĩ nhiên, hơn nữa có người cảm thấy sơ qua, có lẽ Phó đoàn trưởng do Úy doanh đảm nhiệm chắc chính là Liên trưởng liên thứ nhất này. Nếu địa vị không quan trọng, thì làm sao lại là Tiến gia tự mình tuyên bố, bên phía Lý Ngũ vẻ mặt mỉm cười, nhận áo bào xanh xong đi xuống.
- Đội trưởng đội cung tiễn Trang Lưu.
Chức vụ của Triệu Tiến và bọn huynh đệ tất nhiên là đã thảo luận từ trước rồi, mà chức của cấp bậc Úy doanh bên dưới sẽ không thông báo trước đến mỗi người. Những người được gọi tên đều rất vui mừng ngạc nhiên, nhưng từng người được gọi tên bước lên mọi người lại đều không bất ngờ gì, bởi vì bọn họ xứng đáng với những vị trí này. Trang Lưu này thân thủ tốt, tiễn pháp tốt, giết không ít địch, người thế này tuy là đám thứ ba được chiêu mộ đến nhưng lại xuất sắc hơn rất nhiều gia đinh cũ.
Chẳng qua vẻ vui mừng trên mặt Trang Lưu không rõ, nhưng lễ số rất chu toàn, lúc nhận được áo bào ngắn thấp giọng nói một câu.
- Lão gia, tiểu nhân muốn đến các liên, không làm được Liên trưởng thì làm đội trưởng cũng được.
Triệu Tiến kinh ngạc hỏi.
- Đội trưởng đội cung ngang với liên trưởng, ngươi lẽ nào không nghe thấy sao?
- Tiểu nhân nghe thấy rồi.
Triệu Tiến lại hỏi.
- Đội cung không cần đích thân lâm trận chém giết, đãi ngộ lại còn tốt hơn các liên đội, ngươi lại muốn đến liên đội sao?
Trang Lưu nói rất kiên quyết.
- Vâng, tiểu nhân biết vô lễ mạo muội, kính mong lão gia đồng ý.
Triệu Tiến lại ngẩn người, trên mặt lại hiện lên vẻ tươi cười, gật gật đầu nói.
- Cầm áo bào ngắn về trước đã, ta sẽ suy xét.
Trang Lưu dạ lớn một tiếng, xoay người về đội ngũ. Đoạn hội thoại ngắn này mọi người bên dưới không nghe thấy, vẫn tưởng là miễn cưỡng ưng thuận, nhưng mấy người bên cạnh Triệu Tiến đều nghe rất rõ, người này vừa đi xuống mấy người liền nhìn sang, Triệu Tiến không nói gì, chỉ cười nói.
- Có tiền đồ.
Triệu Tiến nói.
- Đội trưởng phân đội thứ hai đội nhân mã, Tề Tam.
Mọi người sửng sốt, cái tên này đến đám gia đinh đều có rất nhiều người không biết. Sau khi nói ra, bên dưới càng không có người bước ra, Triệu Tiến cười nhìn Lưu Dũng một cái, Lưu Dũng vội đi đến bên đài gỗ hô tên một người, có người bước nhanh chạy ra ngoài.
Không bao lâu, liền thấy một người hán tử hơn hai mươi tuổi chạy lại, Triệu Tự Doanh đại đa phần đều dưới hai mươi tuổi, người này rõ ràng là ngoại lệ.
Lần bổ nhiệm này khá kỳ quái, lúc trước đều là đội thứ nhất liên thứ nhất trong đội ngũ, mà người này lại là đội thứ hai, mọi người lại thấy xa lạ như vậy.
Tề Tam rõ ràng không biết quy định vừa rồi, vừa chạy lên đài lảo đảo chút, quỳ ngay xuống ở trên đài, y cứ quỳ mà tiến đến trước mặt Triệu Tiến, dập đầu bình bịch xuống. Đám gia đinh bên dưới ngơ ngác nhìn nhau, quan khách bàng quan cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng lập tức đều gật đầu, đều cho rằng thế mới đúng. Triệu Tiến đề bạt gia đinh bên dưới, lại có chỗ tốt thế này thế kia, thì nên đại lễ dập đầu quỳ tạ.
Triệu Tiến cười nói.
- Ngươi đánh nhau sống chết vì Triệu Tự Doanh, ta đều thấy được, cái ghế này ngươi xứng đáng. Đứng dậy nói chuyện, nam nhân Triệu Tự Doanh chúng ta phải mạnh mẽ chút.
Lúc Tề Tam đó đứng dậy lại nước mắt đầy mặt, mặt đều lem nhem rồi, chỉ đứng đó không ngừng dùng tay lau quẹt, nghẹn ngào nói.
- Xin Tiến gia khai ân, cũng cho anh người anh đó của ta vào đây.
- Tề Đại, Tề Nhị làm việc chăm chỉ, nhưng tuổi lớn rồi, vào không tiện, ngươi yên tâm, ta không bạc đãi bọn họ, sẽ có sắp xếp khác.
Triệu Tiến an ủi mấy câu, kỳ thực Tề Đại và Tề Nhị còn chưa đến bốn mươi tuổi, chính là lúc múa đao đánh thương tốt nhất, nhưng trong Triệu Tự Doanh này thì coi là lớn rồi.
Mọi người còn tưởng Triệu Tiến muốn tuyên bố hết tất cả các cấp bậc Úy doanh, chưa từng nghĩ nói xong những việc này, Triệu Tiến liền cười lui sau một bước. Trần Thăng lại bước lên, lớn giọng nói tên liên trưởng đoàn thứ nhất, từng người lên đài, nhận áo bào xuống đài, Thạch Mãn Cường lại lên trước, nhưng lúc y nói rất kích động, gọi nhầm mấy cái tên, mọi người đều cười vang vui vẻ. Người thứ ba là Đổng Băng Phong, thứ tư là Cát Hương, mấy liên trưởng lên sau đều không trấn định được như lúc trước, có người khắp mặt kích động, có người mặt đầy nước mắt.
So sánh với lúc Triệu Tiến tuyên bố, quan khách lúc này càng có hứng, trên đài từng màn hài kịch, khiến người ta nhìn giống như là hát hí khúc.
Nhưng có người chú ý thấy, Lưu Dũng không đọc tên các thành viên trong đội Nội Vệ, mọi người hiện giờ chỉ biết một cái danh mục, bố cục đội Nội Vệ và tất cả những điều khác mọi người đều không biết.
Còn về mỗi Doanh chính và đội trưởng của cấp bậc Úy doanh đều là danh xứng với thực, đều là người có biểu hiện xuất sắc nhất hoặc là lập công lao, khiến người ta cảm thấy tâm phục khẩu phục.
Sau đó là danh sách cấp bậc Sĩ doanh. Trong mục này Triệu Tiến cũng không tham gia, đều là do những huynh đệ lớn tiếng đọc ra, một lần mười cái tên, người trên đài nhận áo bào ngắn màu xám đi xuống. Trong mục này cũng không có việc của đội Nội Vệ của Lưu Dũng, Lưu Dũng chỉ cười đứng trên đài giúp giao quần áo, không hề nhìn ra vẻ không hợp lẽ thường nào.
Làm xong những việc này, hơn một nửa gia đinh bên dưới đều được gọi lên, người cầm áo bào xám được thưởng hoặc là xúc động hoặc là cao hứng phấn chấn, đến bây giờ, nhìn ai cũng biết đây là thay mặt cho cấp bậc và thân phận gì, còn những người khác khó tránh vẻ chán ngán thất vọng, thậm chí trên mặt đầy vẻ tức giận bất bình.
Xung quanh mộc đài đã náo nhiệt xôn xao, toàn là tiếng bàn tán vo ve, Triệu Tiến lại giơ tay, tiếng trống vang lên, toàn trường lại yên tĩnh trở lại.
- Nhìn bên cạnh các ngươi xem, người làm liên trưởng, đội trưởng, có phải là bình thường biểu hiện ưu tú, lúc tăng binh đột kích có phải là xông lên trước tiên, lúc dưới thành Từ Châu, có phải là luôn đứng đầu hàng, lúc giết địch có phải là máu ướt thân trước. Ngẫm nghĩ người khác, đừng nghĩ chính mình, ngẫm nghĩ người khác tại sao được đề bạt, ngẫm nghĩ mình tại sao lại không?
Triệu Tiến cao giọng nói, khung cảnh yên tĩnh vô cùng, những gia đinh tức giận bất bình đó không ít người đã dần dần cúi đầu hổ thẹn.
Triệu Tiến nói xong những điều này, mỉm cười ôn hòa nói.
- Lần này chưa được đề bạt, các ngươi đừng có nản lòng, các ngươi so với những tân đinh sắp nhập doanh may mắn hơn nhiều, chỉ cần các ngươi chăm chỉ, chỉ cần các ngươi lập công, các ngươi so với bọn họ càng sớm được cất nhắc trọng dụng. Người được đề bạt cũng đừng tự mãn, nếu các ngươi biểu hiện không tốt, nếu các ngươi vi phạm phép tắc, thì cũng mất đi chức phận, cũng bị người khác thay thế. Lời ta nói trước giờ chắc chắn, các ngươi đều biết.
Người được đề bạt thần sắc nghiêm túc, người không được đề bạt trên mặt phấn chấn, Triệu Tiến cười nói lớn.
- Ta sẽ không bạc đãi các ngươi.