Tại thời khắc nguy nan này, ngay cả bên trong đám người Thảo Oa Thập Bát Trại cũng có kẻ cấu kết với quan binh, mà người của Thảo Oa Thập Bát Trại trước đó không hề hay biết gì đối với việc này.
Kết cuộc như đã định trước, các thôn trại làng xóm bị càn quét sạch trơn. Vì là dân thường trong bãi cỏ hoang đều là những người chạy nạn ở các nơi đến, không có hộ tịch, trước cửa quan thuộc về loại hộ ma không tồn tại. Cho nên cho dù là quan hay giặc đều phóng tay đi làm.
Đốt giết, cướp phá, không điều gì ác không làm, Thảo Oa Thập Bát Trại bị xóa sổ, khá nhiều thôn trại và những thứ linh tinh trong bãi cỏ hoang bị càn quét một lượt sạch trơn. Hơn trăm hộ gia đình bình thường nhỏ bé bị giết không sót lấy một người đàn ông, đàn bà con gái hai mươi tuổi trở lên cũng không có cơ hội sống, chỉ có những cậu bé cô bé mười mấy tuổi trở xuống mới được giữ lại, bán đi các nơi làm nô bộc và kỹ nữ.
Ba huynh đệ Tề gia là người của Thảo Oa Thập Bát Trại,. Thảo Oa Thập Bát Trại cũng có một đội binh mã nhỏ, tổng cộng có mấy chục kỵ binh. Lúc quan binh càn quét một trận lớn, trong đám binh mã có mấy người may mắn chạy thoát ra ngoài, nhưng vợ con và già trẻ trong nhà đều chết oan chết uổng.
- Tiểu nhân từng về qua, những túp lều cỏ được dựng lên và mọi thứ khác đều bị đốt sạch. Người trong nhà tiểu nhân ngay đến một thi thể toàn thây cũng không có. Hai đứa con của tiểu nhân bị sói gặm chỉ sót lại mỗi cái đầu lâu.
Cứ thế nói một thôi một hồi, lão đại liền khóc nấc lên.
Sau khi trốn ra ngoài, vài người may mắn sống sót lại quay trở về. Kết cuộc là nhìn thấy những ngôi nhà đã trở nên hoang tàn và cả những thi thể của người nhà, kết cuộc là bọn Thảo Oa Tặc vẫn lang thang ở gần đó. Tuy là nói dân thường chạy nạn không có hộ tịch tùy tiện tàn sát. Nhưng một trận tàn sát dã man nghiêm trọng như thế tóm lại là không được truyền ra ngoài, tốt nhất là không được giữ lại những người trưởng thành có ý đồ báo thù. Cho nên gia đinh, gia nô của Phùng gia dẫn đám Thảo Oa Tặc đi khắp nơi trong phủ Hoài An lùng bắt những người còn sót lại, thậm chí còn được nhận những món thưởng cao ngất.
Ba người bọn họ lần đó lại chạy thoát ra ngoài. Tuy nhiên lần này chỉ còn sót lại ba người bọn họ, mà hôm nay vị quản sự họ Đào này lại chính là người ở trong đội ngũ ngày đó.
Tề Tam nghiến răng nghiến lợi nói.
- Bọn tôi nghe ngóng từ rất lâu, mới biết sự tình lần đó là do Phùng gia xúi giục. Bản thân Phùng gia đã điều đi đầy đủ cả hơn ba trăm binh mã. Thậm chí ngay cả Lang Sơn, Phó tổng binh bên kia cũng đem gia đinh gì đó của nhà mình cho mượn...
-... Huynh đệ chúng tôi muốn sang Dương Châu bên kia báo thù. Nhưng có đi mới biết Phùng gia rốt cuộc to tới mức nào, phòng bị thâm nghiêm tới mức nào. Quan binh, nha dịch và đám giang hồ trong thành đều nghe hiệu lệnh của Phùng gia bọn họ. Ở Dương Châu mấy ngày, không tìm được cơ hội, suýt nữa bị người khác để ý...
Nghe đến đó Triệu Tiến giơ tay lên, ra hiệu bọn họ tạm dừng, có chút nghi ngờ hỏi.
- Các ngươi buôn muối lậu chạm đến ranh giới của Phùng gia. Ta hiểu bọn họ vì sao ra tay, nhưng dạy cho các ngươi một bài học thậm chí bắt các ngươi quy phục trở thành người lão dùng cho riêng mình chẳng phải là tốt hơn sao? Tại sao lại ra tay tàn sát như vậy? Người chết ở đây rất nhiều. Một gia tộc lớn như vậy đã làm việc khó tránh khỏi quá lỗ mãng rồi.
Thảo Oa Thập Bát Trại, muốn giết đến nước như vậy, tựu chung có hơn mấy nghìn tới hơn một vạn mạng người. Vả lại Phùng gia không chỉ sử dụng vũ lực của nhà mình, thậm chí còn sử dụng quan binh và giới lục lâm giang hồ cùng một lúc, hao tổn lớn như vậy, không khỏi có chút chuyện bé xé ra to.
- Lão gia, có một số chuyện bọn tiểu nhân sau này mới biết. Bản thân Phùng gia cũng muốn giấu người ở Thảo Oa Tử. Hơn nữa, buôn muối lậu trên đồng muối đa số đều đi qua Thảo Oa Tử. Lão chiếm đóng khu vực này không chỉ là nhà mình đi hàng thuận tiện, còn để ngăn chặn nhà khác...
Nghe được cách giải thích này, Triệu Tiến chậm rãi gật đầu. Phùng gia nếu vì những điều này, như vậy mới coi là đáng giá.
Tuy nhiên Triệu Tiến không tiếp tục nói chuyện với ba huynh đệ Tề gia. Ngược lại quay sang Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Thời buổi thái bình. Đệ có nghĩ được thời buổi thái bình còn có cuộc sát phạt như vậy sao?
Vương Triệu Tĩnh lắc đầu, nét mặt lạ lùng nói.
- Có lẽ những gì mà bọn người chúng ta được chứng kiến đều ở trong thành, còn thành ngoài đều là nơi không có vương pháp rồi.
Triệu Tiến quay sang ba huynh đệ Tề gia, trầm ngâm một lát rồi nói.
- Người quản sự nhà Phùng gia hẳn là không nhận ra các ngươi. Cứ coi như là nhận ra, các ngươi là người của Triệu Tự Doanh, ta sẽ bảo vệ các ngươi không phải lo lắng điều gì. Đi làm việc của các ngươi đi.
Nghe được những lời này của Triệu Tiến, ba huynh đệ Tề gia không hề động đậy, đưa mắt nhìn nhau, đều quỳ xuống dập đầu, thanh âm khẩn thiết.
- Lão gia, mong lão gia vì bọn tiểu nhân mà chủ trì công bằng. Xin lão gia vì bọn tiểu nhân mà báo thù, đòi lại món nợ máu.
Nói xong ba người đập đầu cồm cộp xuống nền gach xanh, máu trộn lẫn màu xanh của gạch chảy nhanh trên trán, nhìn ra được dùng sức rất mạnh.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Đứng lên
Giọng điệu có chút lạnh lùng. Ba huynh đệ Tề gia không dám cứng đầu, vội vàng theo nhau đứng lên.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm ba huynh đệ Tề gia nói.
- Ta nói rồi ta sẽ che chở các ngươi. Đây coi như là đền đáp với các ngươi vì Triệu Tự Doanh làm việc. Nhưng ta với Phùng gia không oán không thù. Triệu Tự Doanh và Phùng gia không có xung đột gì. Nếu như vì nợ máu của ba người các ngươi, đi chém giết chinh chiến với Phùng gia. Vậy thì ta xin lỗi các huynh đệ phía dưới. Các ngươi nghĩ được thông suốt thì ở lại, nghĩ không thông thì đi hay ở cũng được.
Ba huynh đệ Tề gia quỳ xuống dập đầu xem ra rất chân thành khẩn thiết. Nhưng Triệu Tiến lại cảm thấy có một chút bắt ép. Điều này khiến cho hắn rất không thoải mái.
Nói đến mức này, ba huynh đệ Tề gia không dám loạn lên nữa, đưa mắt nhìn nhau. Tề Đại buồn bã nói.
- Bọn tiểu nhân vừa rồi lẫn lộn. Lão gia giữ lại bọn tiểu nhân, để cho bọn tiểu nhân có được ngày hôm nay.
Nói tới đây, Tề Nhị trầm mặc từ đầu tới giờ xen vào nói.
- Lão gia che chở ba huynh đệ tiểu nhân. Bậc đại ân đại đức này, bọn tiểu nhân sẽ không bao giờ quên.
Triệu Tiến khoát tay. Lưu Dũng đứng dậy bảo ba người Tề gia lui xuống. Ba huynh đệ Tề gia đi khỏi. Trần Thăng liền lạnh lùng cười nói.
- Ba người bọn họ sợ quá, cứ trốn mãi. Mới có người quản sự của Phùng gia đến đã sợ hãi đến như vậy, đáng buồn cười còn muốn có ý đồ riêng, cổ vũ chúng ta đi đối đầu với Phùng gia.
Triệu Tiến dặn dò vài câu.
- Tiểu Dũng, dùng ba người này vẫn theo như cũ. Nhưng không được giao cho việc gì trọng yếu. Hơn nữa còn phải để ý. Băng Phong, nhân mã bên kia đệ phải dặn dò. Tề Tam này còn là một đội trưởng, không ngờ lại hồ đồ như vậy.