- Đa tạ đại ca, thôn trang tiểu đệ xin nhận lấy. Thím của đệ bệnh nặng trên giường, hai đệ đệ một muội muội còn chưa trưởng thành, còn có mấy người thân thích bần cùng chỉ đành dựa vào thôn trang này. Còn về phần ngân lượng tiểu đệ không cần tới. Trang viên lớn như vậy cũng đủ dùng rồi. Nếu như lập nên công trạng tiểu đệ chiếu theo quy củ nhận lãnh thì tốt hơn.
Triệu Tiến cười gật đầu, sau đó đứng lên vỗ tay nói,
- Các vị huynh đệ, đi ra ngoài uống rượu, đêm nay phải thật vui vẻ một phen.
Trần Thăng giọng điệu không được vui vẻ nói.
- Ta không uống, Đại Hương đệ cũng đừng uống. Người khác thích thì cứ đi, buổi tối vẫn cần có người trấn thủ.
Triệu Tiến sửng sốt, cười khổ lắc đầu, tất cả nối đuôi nhau đi ra, Triệu tiến lại hô Lưu Dũng ở lại, hắn hạ thấp giọng nhưng vẫn còn thoải mái.
- Tiểu Dũng, tự đệ phải có một đội người cho riêng mình. Đội người này chỉ có huynh và đệ biết rõ, người khác thì không cần phải nói tới.
Lưu Dũng thấp giọng hỏi một câu.
- Lôi tử có cần biết hay không?
Triệu Tiến không nói gì, chỉ lắc đầu, Lưu Dũng gật đầu lại mở miệng nói.
- Đại ca, trạm canh gác và hộ vệ bên này của huynh có cần tiểu đệ tiếp tục sắp xếp không?
Thanh âm của y rất thấp, Triệu Tiến vốn đã muốn đi ra ngoài, nghe nói như thế cười nói một câu.
- Không phải đệ còn là ai được?
Đêm đó, Triệu Tiến uống rượu say mèm, bởi vì người mời rượu thật sự quá nhiều, trong tình cảnh như vậy, cũng không được uống ít đi một ly.
Tụ hội và mở tiệc vui chỉ trong một ngày, ngày hôm sau đã bắt đầu bận rộn khẩn trương.
Ngoại trừ tửu phường và chợ búa ở Hà Gia Trang, tường và hàng rào vây xung quanh đều được tháo dỡ hết, phòng ốc vốn có ra sức gia cố sửa chữa lại, cộng thêm moi hố xí và đào móc chiến hào. Tất cả phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ đều được tận dụng, Hà Gia Trang đúng thật là vẫn còn dư chỗ chứa được hơn hai ngàn người.
Phương viên trong vòng mấy chục dặm thợ mộc đều kéo tới, củi gỗ cũng được chở tới, dụng cụ và gia cụ các loại đều chế tạo hàng loạt. Những thứ này đều là bọn cường hào thân sĩ khắp nơi đưa tới cung ứng, bọn họ còn điều động hết tất cả thợ mộc trên đất của mình đưa tới chỗ Triệu Tiến bên này.
Đại đội lưu dẫn cũng bị dẫn tới, một phần xây đắp lò gạch, một phần còn lại thì theo chỉ huy của thợ thầy tu sửa phòng bếp và nhà ăn. Từng chỗ xây dựng lớn cũng được tiếp tục, toàn bộ xung quanh Hà Gia Trang biến thành một khung cảnh làm việc khổng lồ.
Cũng bắt đầu từ hôm đó, bọn tráng niên được chiêu mộ thuê mướn bắt đầu lục tục trở lại. Người quay lại cũng không có lập tức được biên chế vào đội ngũ, còn phải tạm thời phân chia thành từng đội năm mươi người. Những tân đinh này cũng không tham gia huấn luyện, còn phải bị dẫn đi làm việc, đây cũng là cách cường hóa thể chất.
Quy chế Hà Gia Trang hóa ra càng như một quân doanh pháo đài, ở xung quanh pháo đài này chính là chỗ che chở các loại thợ thầy và chợ búa, chỗ đặt pháo đài này cũng là nơi then chốt giao nhau của các con đường.
Nơi này xây dựng tầm cỡ rất lớn, cũng mang đến cơ hội buôn bán vô cùng nhiều. Dòng người các nơi tề tựu nhanh chóng, thôn trấn xung quanh có bản lĩnh lại đây cung ứng vật liệu, kẻ có vốn liếng kéo sang bày quán xá, kẻ không có vốn liếng kéo sang ra sức trợ giúp, đều kiếm thêm được một khoản tiền cho mình.
Rất nhiều người không ngờ được là, xây dựng bên trong doanh là do bọn tăng nhân Vân Sơn Tự chủ trì, bởi vì bản tự Vân Sơn Tự và các nơi hạ viện một lần cần có chỗ ăn ngủ dành cho mấy trăm đến hơn ngàn người, sớm đã dạn dày lão luyện.
Không có người nào để ý tới bận rộn trong Hà Gia Trang, cũng không có người sẽ suy xét chỉnh biên của Triệu Tự Doanh, tất cả đều cảm thấy đó là sản nghiệp của chính nhà Triệu Tiến, gia đinh của mình xử trí như thế nào người khác không quản được.
Cũng có người cảm thấy Triệu Tiến hiện giờ gia tài vạn phú, hơn nữa chính là lúc tuổi trẻ khỏe mạnh, hẳn là nên tìm mấy tiểu thiếp hưởng dụng cho thật tốt. Hắn tốn nhiều tiền thế này sửa phòng ở cho bọn gia đinh, thuê mấy ngàn người, chắc chắn là vung tiền bậy bạ, là kẻ trẻ tuổi thú vị.
Theo tin tức từ chính những người mắt thấy tai nghe ngày đó dần dần truyền ra ngoài, chuyện tất cả một mực để mắt tới là hành xử vứt tiền vô ích của hắn.
Lấy được một mẫu đất thật không dễ dàng, nông dân ăn mặc tằng tiện, địa chủ xảo trá lừa gạt, thậm chí còn phải động dao động thương lấy mạng người, thâu tóm vào trong tay còn phải buôn bán làm ăn thật tốt, truyền lại cho con cháu nhiều đời về sau. Vị tiểu gia này thật tốt, chia hẳn ra, hiện tại nhìn quả thật không nhiều, mấy trăm mẫu đất mà thôi. Nhưng hắn sắp tới thu vào mấy ngàn người, đây cần bao nhiêu mẫu, gia nghiệp thật vất vả kiếm được cứ như thế vung tay hất ra ngoài. Phí phạm! Thứ đồ hư hỏng!
Trừ những kẻ thay người ta đau lòng, còn lại thì ôm lòng hoài nghi, chuyện như vậy làm được bao lâu, Triệu Tiến ngược lại là chủ nhân, nếu như đổi lại là ai khác cũng không lý nào lại làm như vậy.
Nhưng ai cũng biết Triệu Tiến nói lời giữ lời, làm việc cho người ta, cho được bữa cơm no cũng coi như không tệ rồi. Triệu Tiến bên này lại còn cho bạc thiệt vàng thỏi, hơn nữa còn thêm rất rất nhiều ruộng đất. Việc tốt như vậy về sau có nữa hay không khó nói được, hiện tại khẳng định là có vả lại chậm chân e rằng không còn.
Rất nhiều tráng niên được trúng tuyển đều bị người trong nhà đuổi ra khỏi cửa, bảo bọn họ về cho kịp Triệu Tự Doanh bên này. Tuy nói vừa vào cũng chỉ là tân đinh, nhưng bản lĩnh tốt một chút tóm lại có con đường lên trời, vậy còn là kiếm được cho mình một phần sản nghiệp truyền lại cho gia đình.
Một số gia đình có thân phận có thế lực càng có nhiều người để mắt tới danh mục đội học đinh này. Các nơi khác đều có người đòi hỏi đội học đinh này phải thoáng rộng hơn nữa, con cái nhà mình mười ba, mười bốn tuổi hoặc lẽ hơn hai mươi còn chưa có tiền đồ, có đưa sang được hay không?
Có người để tâm cái này, có người thì bận để ý tới chuyện kết thông gia giữa Triệu gia và Từ gia, lễ tiết theo thứ tự trước sau làm từng bước. Sính lễ bên này là cái gì, của hồi môn bên kia là cái gì, cái này đều có người nghe ngóng bàn luận. Thật ra cũng chẳng có gì kỳ quái, hai nhà kết thông gia, là đại sự sắp tới đây của cả Từ Châu, dĩ nhiên đáng được coi trọng.
Nghe nói, ngày hai người thành thân đã định xong, hai gia đình lớn như thế, không ngờ cưới hỏi hai nhà nhanh như vậy. Nghe nói hẳn phải là làm vào ngày đầu tháng mười, còn Triệu Tiến nói ngày này quá lớn, hay là nên đổi ngày khác. Cho nên lại tra hoàng lịch, nói ngày hai tháng mười là ngày đại cát, tuy nhiên tất cả đều cảm thấy không hiểu lắm. Ngày một tháng mười sao lại quá lớn, đây rốt cuộc là duyên cớ gì, bọn hòa thượng đạo sĩ xem phong thủy cũng không rõ ràng.
Hương thân thổ hào Từ Châu tề tựu ở Hà Gia Trang, Triệu Tự Doanh mở rộng quy củ biên chế, người có mặt mũi nổi danh đều biết rõ ý tứ trong đó là gì. Thư biện văn lại sai dịch ở châu nha Từ Châu vốn chẳng có tôn kính gì với Tri châu Đồng Hoài Tổ, hiện giờ càng thêm ngạo mạn.