Triệu Tiến ngâm mình ở trong thùng tắm, hắn cảm thấy toàn thân thoải mái, trong đầu lại nghĩ đến Mộc Thục Lan, cho đến bây giờ vẫn không có tin tức của tiểu Lan, chẳng lẽ mình vẫn còn phải đợi sao?
Tại bãi hàng ở chính đường Triệu Tiến cao giọng nói.
- Vưu Chấn Vinh, về sau thành này trong ngoài ta đều giao cho ngươi, cách làm và kết cục của những người trước đây kia ngươi cũng đã nhìn thấy. Ta không muốn nói nhều, người làm tốt hay không trong lòng mình tự hiểu đươc.
Vưu Chấn Vinh thân hình lớn mập vốn dĩ đang quỳ trên mặt đất, Triệu Tiến ra hiệu cho y đứng lên, bất quá lần nhắc nhở này lời lẽ không mang chút khách khí nào.
Sau khi nghe Triệu Tiến nói song Vưu Chấn Vinh vội vàng khom người trả lời.
- Xin Tiến gia cứ yên tâm, tiểu nhân đã hiểu, tiểu nhân sẽ biết có chừng mực.
Triệu Tiến ở giữa, bọn huynh đệ chia ra ngồi ở hai bên, còn lại Như Huệ đứng ở bên cạnh Triệu Tiến, tuổi của Vưu Chấn Vinh khoảng chừng hơn gấp hai lần Triệu Tiến nhưng lại đứng ở nơi đó khúm núm, không dám có chút bất kính nào.
Triệu Tiến trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp.
- Ngươi xuất thân là Truyền đầu của Văn Hương giáo, lại trong chốn giang hồ lăn lộn nhiều năm, trong thành giáo chúng thắp hương cùng đủ hạng người đều muốn nổi dậy, nếu xuất hiện chuyện gì bất thường, nên đánh liền đánh. Tuy nhiên nếu là kẻ đáng chết thì ngươi không nên động thủ mà đưa thẳng hắn đến nha môn để xử lí, việc này ngươi đã hiểu chưa?
Vưu Chấn Vinh ở bên kia gật đầu đồng ý, Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Lưu Dũng quản ngươi, lời của Lưu Dũng nói chính là lời ta nói. Ngươi hiểu không?
Triệu Tiến nói xong Vưu Chấn Vinh liền xoay người đối mặt với Lưu Dũng chắp tay chào, ngay sau đó Lưu Dũng cũng đứng lên đáp lại, nhìn thấy một loạt cử chỉ này Triệu Tiến gật gật đầu vừa ý, lúc này Như Huệ đang đứng ở bên cạnh hắn sắc mặt liền thay đổi, cúi xuống nói nhỏ bên tai Triệu Tiến.
- Đông chủ, hay là thu xếp một người làm trợ thủ.
Vừa mới nói đến đây, bên kia Vưu Chấn Vinh chắp tay thở dài một hơi thật sâu rồi nói.
- Lúc đầu Tiến gia đã từng nói qua là bằng lòng để đứa con của tiểu nhân ở bên cạnh người để rèn luyện, lúc đấy trong lòng tiểu nhân mơ hồ không rõ được ý tốt của người, không biết tốt xấu. Lần này Tiểu nhân liều mình cầu xin Tiến gia khai ân để cho hai đứa con trai của tiểu nhân cùng đi Hà Gia Trang hầu hạ ngài, mong Tiến gia đồng ý.
Lần đầu tiên khi hai người gặp mặt, Triệu Tiến từng đề nghị với Vưu Chấn Vinh đưa đứa con trai của ông ta ở bên người, lúc đấy Vưu Chấn Vinh dứt khoát cự tuyệt hắn, giờ đây lại nhắc đến chuyện xưa lần nữa.
Vừa nghe Vưu Chấn Vinh nói xong Như Huệ sửng sốt, cúi xuống thấp giọng nói lại với Triệu Tiến.
- Nếu đã như vậy thì hiện tại không cần sắp xếp trợ thủ nữa rồi.
Nghe xong Triệu Tiến cười gật gật đầu, nói tiếp.
- Cha ta hiện tại đang làm sai vặt ở trong nha môn, ngươi có cái gì muốn lấy không được đều có thể đến hỏi cha ta, lời của cha ta nói cũng chính là lời ta nói.
Vưu Chấn Vinh sửng sốt trong chốc lát, ngay sau đó vẻ mặt liền tươi cười. Mới vừa rồi bảo mình chịu cai quản của Lưu Dũng là theo trình tự làm việc, hiện tại lại nhắc đến Triệu Chấn Đường, xem ra cũng có chút tình nghĩa rồi, chứng tỏ không xem mình là người ngoài để đối đãi.
Suy nghĩ cẩn thận chuyện này, Vưu Chấn Vinh quỳ trên mặt đất cung kính nói.
- Xin Tiến gia yên tâm, tiểu nhân nhất định cung kính hiếu thuận với lão thái gia, sẽ không làm trái với lòng mình.
Vưu Chấn Vinh nói xong, Triệu Tiến quay đầu nói với Lưu Dũng:.
- Tiểu Dũng, ngươi dẫn lão Vưu đi đến miếu Hắc Hổ, để các phe phái trong thành mọi người đều được biết.
Lưu Dũng cười đáp ứng lời Triệu Tiến, khách khí gật đầu chào Vưu Chấn Vinh một tiếng, rồi cùng nhau đi ra ngoài.
Bộ dạng Vưu Chấn Vinh thẳng thắn, suy nghĩ cũng rất tinh tế, trước tiên cúi đầu cáo từ Triệu Tiến cùng mọi người, sau đó đứng phía sau Lưu Dũng, tuyệt đối không chịu đi ngang hàng cùng y.
Nhìn bọn họ ra khỏi sân, Cát Hương lắc đầu nói.
- Lúc ấy đã không dám để cho hắn tới đây, nhưng bây giờ lại rất trông mong.
Như Huệ cười phân giải.
- Hiện tại ở Từ Châu trên dưới đều mong muốn có thân tình để bấu víu đông chủ. Lần này Vưu Chấn Vinh đưa đứa con đến đây, một bên là để thể hiện tấm lòng của y, một bên cũng là để cho người bên ngoài thấy mối thân tình khác giữa y và đông chủ.
Triệu Tiến hướng Trần Thăng và Cát Hương mở lời nói.
- Ngày hôm nay Đại Thăng và Đại Hương phải đi triệu tập đội ngũ, chậm nhất vào sáng ngày mai phải xuất phát trở về Hà Gia Trang, mọi việc ở trong thành chúng ta đã làm xong cả rồi.
Trần Thăng và Cát Hương đều đồng ý, hai người bọn họ cũng đi ra ngoài để thu xếp. Trong phòng chỉ còn lại Đổng Băng Phong từ sáng sớm đã cùng đến đây, thấy sắc mặt của Đổng Băng Phong khó coi, muốn nói ra suy nghĩ của mình nhưng lại không chịu mở lời. Cho nên trước tiên Triệu Tiến đành xắp xếp công việc cho những người khác đi ra ngoài trước.
Triệu Tiến hỏi thẳng.
- Tào tiên sinh ở chỗ này cảm thấy bất tiện?
Đổng Băng Phong sửng sốt, lập tức cười khổ nói.
- Thật ra ở trước mặt các huynh đệ cũng không có gì bất tiện, chỉ là tiểu đệ cảm thấy mất mặt mà thôi.
Nghe qua Triệu Tiến cũng đoán được Đổng Băng Phong muốn nói gì.
- Ý đệ như nào, cứ nói ra.
- Đại ca, mấy ngày nay cha đệ đều muốn đến tìm thúc phụ để nhận tội, nhưng lại không có mặt mũi nào để gặp thúc phụ, ở nhà than thở không ngừng. Không phải tiểu đệ muốn che chở cho cha đệ nhưng quả thực việc này không hề can hệ đến ông ấy. Lúc ấy trong Vệ sở cũng không có người nào chịu ra một binh một tốt cứu viện, tất cả đều là chủ ý của Cổ chỉ huy, ông ta chính là chỉ huy quản sự. Chính vì thế mà cha đệ cũng không thể làm chủ được.
Chỉ huy sứ trong Vệ sở thường thường có mấy người, kẻ quản hạt thật sự mọi việc chính là quản sự, tất cả mọi người đều phải nghe theo mệnh lệnh của kẻ đó.
Nói tới đây, Đổng Băng Phong cũng thở dài, lắc đầu nói tiếp.
- Nói thật, cha đệ lúc đấy có lẽ cũng sợ, thật là...
Triệu Tiến ngắt lời Đổng Băng Phong nhanh chóng đưa ra phán quyết.
- Việc này không can hệ gì đến đệ và cha đệ. Chỉ có điều, Vệ sở không phái người tới tham gia viện quân, chuyện này không thể cho qua dễ dàng như thế được. Đệ trở về truyền lời giúp ta, để cho Từ Châu vệ nhìn đó mà làm.
Nghe thế, Đổng Băng Phong liền gật đầu nói.- Nghe được lời này của đại ca đệ cảm thấy yên tâm rồi. Hiện tại trên dưới Từ Châu vệ lòng như lửa đốt, chỉ sợ đại ca trách tội trước đây. Mấy người chỉ huy tìm đến cha đệ, cha đệ lại tìm đệ, thật sự đệ cảm thấy rất mất mặt. Hiện tại đệ liền trở về truyền lại ý của đại ca để bọn họ tự xử trí.
Triệu tiến lại nói thêm.
- Ngươi không cần phải trở về vội, hiện bên này đang rất bận rộn.
Đổng Băng Phong cảm kích gật đầu, trong lòng y biết rõ Triệu Tiến không muốn để cho y khi trở về phải khó xử, lúc này mới đứng lên nói.
- Đại ca hiện đang bận, để tiểu đệ dặn người trở về truyền tin.
Nhìn Đổng Băng Phong rời khỏi phòng, Như Huệ đứng ở đằng sau Triệu Tiến lại lắc đầu cảm thán nói.
- Vệ sở là chỗ nuôi binh của nước nhà. Chớ nói tới hơn năm ngàn binh lính biên đội chính thức, hiện giờ hơn vạn tráng đinh cũng lấy ra được. Không ngờ rằng lại e ngại mấy trăm hương dũng đoàn luyện, thật là buồn cười.
Triệu Tiến nhíu mày quay đầu nói.
- Tào tiên sinh, ta là Bảo Chính vùng này. Những đoàn luyện thuộc hạ của ta cũng là để hộ vệ tửu phường, ngươi không cần nói lớn như thế.
Như Huệ khẽ cười nói.
- Đông chủ, ở đây chỉ có hai người chúng ta, lại có chuyện gì nói ra không được.
Nghe xong Triệu Tiến mở miệng nói.
- Tào tiên sinh, sao ngươi lại cảm thấy Triệu mỗ có chí hướng lớn như vậy?
Như Huệ cười như không cười nói.
- Thật không có sao?
Triệu Tiến lại chuyển sang chuyện khác, hắn ra hiệu cho Như Huệ ngồi xuống, rồi cười khổ mở miệng nói.
- Tào tiên sinh vì Triệu mỗ mà lo lắng hết lòng, ngay cả việc cưới hỏi cũng đều lao tâm để ý đến, về sau những chuyện này kính xin Tào tiên sinh không cần tự mình làm chủ, trước tiên nên hỏi Triệu mỗ trước thì hơn.
Tào Như Huệ cười hì hì ngồi xuống, cũng không trả lời thẳng, chỉ nói.
- Đông chủ cũng biết, sáng nay lão thái gia và thái phu nhân đã đồng ý rồi. Ngay sau đó thuộc hạ lập tức đi nha môn đi cầu Lư thư biện của Lễ phòng. Tuy lão nhân gia thân là Lại mục, ở Từ Châu đức cao vọng trọng. Lư thư biện đã đồng ý giúp đỡ, hôm nay chắc phải hỏi ra được ngày sinh tháng đẻ của Từ tiểu thư.
Hỏi ngày sinh tháng đẻ chẳng khác nào là hỏi cưới, hoặc giả nói để cho hai bên có một khoảng trống xoay chuyển. Nếu như không tán thành, cũng sẽ không hứa cho, nếu như đồng ý rồi, theo trình tự tiến thẳng thêm một bước nữa.
Triệu Tiến lại dở khóc dở cười, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì cho phải, lúc này thần sắc Như Huệ lại thêm trịnh trọng, nghiêm nghị mở miệng hỏi.
- Đông chủ, thuộc hạ mạo muội hỏi vài câu, mong Đông chủ đừng trách tội.
- Đông chủ ghét bỏ tiểu thư Từ gia chỉ vì nàng lớn tuổi sao?
Triệu Tiến lắc đầu, hắn đối với việc tuổi tác này không hề có cảm giác gì.
Đông chủ ghét bỏ tiểu thư Từ gia là chân to sao?
Triệu Tiến vẫn lắc đầu. Đối với việc quấn chân hắn càng thêm không thấy vui vẻ, trước đây Mộc Thục lan cũng không quấn chân, chuyện này đối với hắn cũng không khẩn yếu gì.
- Đông chủ ghét bỏ tiểu thư Từ gia suất đầu lộ diện, không tuân thủ nữ tắc sao?
Nghe vậy Triệu Tiến vô ý phản bác lại.
- Cái này sao có thể gọi là không tuân thủ nữ tắc, nàng cũng chỉ vì Từ gia mà phải bôn ba vất vả.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến mới kịp nhận ra. Chuyện không tuân thủ nữ tắc mà Như Huệ nói không phải là một chuyện, hắn nghĩ việc tuân thủ nữ tắc cũng đồng nghĩa với việc nữ nhân tư thông mà theo như lời Như Huệ nói chỉ sợ chính là tam tòng tứ đức mà thôi.
Nghe Triệu Tiến trả lời, trên mặt Như Huệ lại tươi cười, vỗ tay nói.
- Đinh tráng Từ gia hơn vạn, Cảnh Sơn lại còn được xưng là tối cao của than đá sắt thiết đất bắc. Đêm qua một buổi nói chuyện với Từ tiểu thư, cô ta cao minh không kém hơn đông chủ. Người như thế, sản nghiệp như thế, đúng là xứng đôi phải lứa với đông chủ. Đông chủ cảm thấy vừa ý không?
Rốt cuộc năm đó Như Huệ đọc nhiều sách hay là tự mình trải nghiệm học hỏi, nghĩ vậy Triệu Tiến trầm mặc cười khổ. Thấy vậy Như Huệ cũng không thúc giục, chỉ ở đó cười chờ đợi.
Sau một hồi yên tĩnh, Triệu Tiến mới mở miệng nói chuyện.
- Ta mặc kệ bát tự hợp hay không, mặc kệ Từ Trân Trân nghĩ gì, ta cũng phải cưới nàng làm vợ, ngươi cứ dùng mọi thủ đoạn, đến cuối cùng nhất định mọi sự phải thành.