Nhiều thêm hai ngàn gia đinh cộng thêm lưu dân quá vạn, lương thực tiêu tốn cực lớn, còn phải suy xét đến nơi tới thậm chí tích trữ đến năm sau sau nữa. Cho nên phải vạch đường đi nước bước tiêu hao. Mấy lần Triệu Tiến ăn cơm cùng bọn gia đinh, nhìn thấy lão gia nhà mình ăn cơm cùng tất cả, mọi người đều cảm thấy cơm gạo thật là thơm.
Thời điểm cơm trưa, Như Huệ và Chu Học Trí đều phải cáo từ, đợi Sau khi Triệu Tiến ăn xong cũng qua hết một nén nhang, tất cả đã thành thói quen, cũng biết đoán chừng giờ giấc thế nào.
Cuối tháng tám thì khí trời đã có chút lạnh, tuy nhiên thời điểm mặt trời đẹp nhất, vào lúc chính ngọ rất thoải mái. Lính gác đứng gác ngoài phòng Triệu Tiến híp rịp mắt, họ cũng vừa ăn cơm trưa không lâu, cơm ngon tâm tình no đủ, lại được ánh mặt trời chiếu cả người ấm áp, muốn chợp mắt.
Thời điểm đứng gác phiên trực của mình ngủ gà ngủ gật, phải phạt nặng hai mươi quân côn đã có không ít tân đinh bởi vì vậy bị trách phạt, gã này cũng không dám thành người kế tiếp.
- Như Huệ!
- Như Huệ.
- Tào tiên sinh!
Trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng Triệu Tiến rít gào rống hét, ở bên ngoài lính gác đứng thẳng cũng giật mình một cái hoảng hốt, bọn họ vô ý nắm chặt binh khí, nghĩ rằng chắc có việc lớn gì đó xảy ra.
Tuy nhiên nghe được tiếng hô gọi tổng quản Tào tiên sinh, tất cả cũng đều nhẹ nhàng thở ra, tên đội trưởng đứng gác kia vội vàng trả lời.
- Lão gia, Tào tiên sinh về chỗ của mình bên kia rồi.
Triệu Tiến lớn tiếng hạ lệnh.
- Gọi y lại đây, nhanh đi. Đi nhanh!
Hai gã lính gác vội vàng xoay người cuống cuồng chạy ra ngoài, mấy người còn lại thấp thỏm dè dặt nhìn lẫn nhau, lão gia nhà mình uy mãnh trầm tĩnh, cực ít có lúc nào thất thố như vậy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cách cánh cửa sổ cũng nghe được tiếng thở hừ hừ nặng nhọc, có vẻ tâm tình cực kỳ xúc động.
Triệu Tiến lại hạ lệnh.
- Đợi Tào tiên sinh tới đây, trong vòng hai trượng phương viên căn phòng này, không cho phép có bất kỳ người nào, người phạm phải giết không cần hỏi.
Thanh âm lần này đã bình tĩnh rất nhiều, bọn gia đinh bên ngoài cũng theo đó định thần, vội vàng lớn tiếng vâng dạ.
Hà Gia Trang tuy rằng không lớn, nhưng mỗi ngày Như Huệ lo liệu trong trong ngoài ngoài Hà Gia Trang, thường thường muốn đi chỗ rất xa mới tìm được, qua một lát, Triệu Tiến ở trong phòng vội vã thúc giục hai lần, gia đinh đứng gác lại có hai người chạy đi phát mệnh lệnh, lúc này mới nhìn thấy người.
Như Huệ cũng rất kinh ngạc sao Triệu Tiến gọi tới gấp gáp như vậy, thở hổn hển đi theo gia đinh chạy trở lại, dọc theo đường đi rất nhiều người liếc nhìn theo, còn tưởng rằng xảy ra đại sự gì.
Vào đến sân, Như Huệ khẽ nói với đội trưởng trấn thủ kia.
- Mấy người các ngươi sẵn sàng đợi lệnh, vừa có động tĩnh liền xông vào.
Đội trưởng kia thân mình chấn động, vội vàng gật đầu.
- Là ta có việc gấp muốn hỏi, không cần nghĩ nhiều. Tào tiên sinh mau vào đi.
Triệu Tiến bên kia đã đẩy mở cánh cửa sổ, tất cả nhìn sang cũng nhìn không ra được cái gì khác thường, nhưng nhìn ra được vừa rồi xúc động quá mức.
Như Huệ lắc đầu, lấy khăn tay ra lau mồ hôi trên trán, sải bước vào phòng. Triệu Tiến ở cửa sổ bên kia lại nói.
- Trong phương viên hai trượng không được có người nào.
Bên ngoài đã bắt đầu bố trí, vào phòng thần sắc Như Huệ trịnh trọng hỏi.
- Đông chủ, rốt cuộc có cái đại sự gì?
Như Huệ và Triệu Tiến cũng đã quen nhau tháng ngày dài như vậy, biết rõ vị đông chủ nhà mình tuổi tác tuy nhỏ nhưng có vẻ trầm tĩnh và thành thục vượt xa tuổi tác. Bình thường sẽ không thất thố, hôm nay lại nóng giận vội vã hô gọi người như thế, khẳng định là có đại sự ghê gớm gì đó phát sinh, vả lại chỉ riêng gọi mình đến, Như Huệ đã nghĩ đến mấy chuyện.
Bên kia Triệu Tiến lắc đầu, hít một hơi thật sâu, sau đó cầm một tờ triều báo trên bàn lên, lật ra đến một trang nói.
- Tào tiên sinh, cái tên này ngươi có quen không?
Chính là về triều báo a? Như Huệ sửng sốt, y nhớ rõ mình đánh dấu câu phân đoạn văn chính là triều báo năm ngoái. Năm ngoái có cái gì không đúng sao, chuyện khác lạ gì đáng được coi trọng sao?
Trong lòng nghĩ thì nghĩ, Như Huệ vẫn là vừa lau mồ hôi vừa đi sang xem thử, còn Triệu Tiến thì chỉ một đoạn kia đọc lên.
- Tuần án Sơn Đông Ngự sử Địch Phượng Trần cai trị man di ở phía đông tây, tùy ý làm gì thì làm. Hà Tây Ninh Tiền Nhất mang binh mã đường xa mệt mỏi, Họp chúng tướng hai doanh Ninh Viễn, Phó Sâm đồn trú trước đó vẫn trú đóng chia cắt bản thành, còn Trung tiền tả hữu Du kích Bị Ngự Tắc dời quân trú đóng ở bên cạnh Cực Xung đến dễ chặn đường, đi dễ truy kích. Các nơi còn lại cố gắng chiêu mộ đưa tới bù đắp số binh mã bỏ trốn, thiếu thốn lương thực lấy của dân chúng nuôi quân. Còn phải ủy thác các quan lại mua bán hàng hóa của man di cắt xén thật nặng tay, mỗi lần được lĩnh thưởng hao phí rất lớn, sau việc đó đòi hỏi thưởng lương tiền để hưởng dùng riêng. Đông Di Nỗ Nhĩ Cáp Xích lấy nhân sâm làm lợi cho mình, nên theo lý phải trong lúc buôn bán ngầm cắt giảm bớt. Sai tiểu thương buôn bán nhân sâm thưa dần đi, không buôn bán nguồn lợi kia được tự sẽ như chó lắc đuôi mừng chủ. Thần là người nhiều mối lo nghĩ, giặc dã cướp chúng ta, cũng thăm dò mấy tên ranh mãnh hiểu biết, vốn muốn lấy lợi sai khiến lòng người. Hễ mà để chúng vào trong đất ta hư thật không cách nào đưa tới được, mà Liêu Đông của ta dung lao dịch nặng nề phiền phức thậm chí chẳng có trở ngại gì. Mong đi theo cách ấy, tháng ngày sau này không lo họa lớn một phương.
Đây có cái gì không ổn sao? Như Huệ đăm chiêu đọc lại một lượt, mê hoặc nói.
- Tuần Án Sơn Đông năm nay hẳn không phải vị này, những kẻ hiểu chữ nghĩa này cứ rãnh rỗi liền bàn tán. Đông Di ở bên phía Liêu Đông, Liêu Đông bên kia lại là đô thành của Sơn Đông, hai bên có gắn bó chặt chẽ. Những lời bàn luận can hệ với Đông Di này có chút lý lẽ. Vị Địch Phượng Trần này thuộc hạ chưa nghe nói qua, tuy nhiên nếu như đã là Ngự sử Tuần án, nghĩ chắc Vương công bên kia sẽ biết rất rõ.
Y bên này còn chưa nói xong, trên mặt Triệu Tiến lộ ra thần sắc không nhẫn nãi nổi nữa, dùng ngón tay chỉ một chỗ, Như Huệ nhích tới gần nhìn kỹ.
Như Huệ hỏi không quá chắc chắn.
- Nỗ Nhĩ Cáp Xích? Đông chủ là hỏi cái này sao?
Triệu Tiến gật đầu, thần sắc có chút trịnh trọng, Như Huệ có chút khó hiểu, lại lau mồ hôi, đặt khăn tay vào trong túi áo, nhíu mày ngẫm nghĩ một chút nói.
- Nỗ Nhĩ Cáp Xích cái tên họ này thuộc hạ thật có chút để ý qua. Triều báo chung quy phải nói là thái bình thịnh thế, bốn phương triều bái. Cho nên triều cống của các bộ lạc man di xung quanh tới cũng phải nhấn mạnh.
Nói tới đây, Như Huệ nghiêng đầu nhìn Triệu Tiến, nhận ra trên mặt Triệu Tiến mang thần tình trịnh trọng ít khi nào có. Đây khiến cho y càng lúc càng kỳ quái, đứng ở tại chỗ nói tiếp.
- Hễ là người Liêu Trấn bên kia kéo sang mười mấy năm nay hẳn đều có cái tên Nỗ Nhĩ Cáp Xích này, hẳn là một cách gọi đầu mục của Đông Di.