Nói tới đây, Từ Trân Trân vô ý vén tấm lụa mỏng trên nón tre trên đầu lên lộ ra khuôn mặt thanh tú nho nhã, đôi mắt có chút đắm đuối nhìn Triệu Tiến dường như cách một tầng vải không nhìn thấy rõ.
Triệu Tiến hỏi.
- Có phải cảm thấy ta chấp thuận quá dễ dàng, ngược lại không tin được phải không?
Từ Trân Trân khẽ gật đầu.
Lúc này trên mặt Triệu Tiến hiện lên nụ cười, hắn cao giọng nói.
- Phần sản nghiệp của nhà các người đối với ta quả thật quá nhỏ bé. Không coi vào đâu.
Vẻ nghi hoặc trên mặt Từ Trân Trân bay mất, hai mắt chớp lóe nhìn Triệu Tiến. Cứ nhìn như vậy hồi lâu, má bỗng dưng lộ ra màu hồng nhàn nhạt, khóe miệng hơi nhếch lên, khẽ quỳ gối ở nơi đó bái một lễ nhẹ giọng nói.
- Vậy thiếp đây trước trở về, yên ổn chờ sắp đặt.
Không biết có phải quên mất phải làm thế nào rồi không mà tấm lụa mỏng trên nón tre của Từ Trân Trân vẫn chưa được buông xuống.
Lúc Từ Trân Trân rời khỏi là dùng kiệu. Điều này bị rất nhiều người Hà Gia Trang nhìn thấy, cũng gồm có tai mắt các nơi khác cài cắm vào, tuy nhiên không ai nghĩ đấy là Từ Trân Trân.
Phụ thân của Đổng Băng Phong là Đổng Cát Khoa vào ngày mười bảy tháng bảy đi sang Từ gia ở Cảnh Sơn cầu thân. Từ gia chiêu đãi rất nhiệt thành, nhưng với đề nghị của Đổng Cát Khoa lại không trả lời ngay.
Tất nhiên, tới cửa cầu thân, người dính dáng trong việc này hơn nữa còn đang là con gái trẻ tuổi Từ Trân Trân sẽ không ra mặt tiếp đón. Người ra mặt là tộc trưởng Từ gia Từ Bản Vinh và một đám trưởng bối. Đổng Cát Khoa một lòng muốn làm xong chuyện lần này, rất là nhiệt tình thái độ nể nang.
Kết cuộc chỉ là sắc mặt Từ Bản Vinh do dự, một đám trưởng bối mồm năm miệng mười, chẳng có lời nào khác ngoài nói Triệu Tiến thô bạo, thừa dịp Từ gia nguy nan muốn kiềm kẹp áp bức, Khổng Gia Trang hiện giờ đã bị diệt sạch, cục diện đã biến đổi, lời đã định lúc trước cũng nên thay đổi.
Lúc mới vừa gặp nhau còn có người nói tú tài công tử gia đình giàu có nào đó, vị tuấn kiệt trẻ tuổi ở Nam Kinh nào đó, đều nói đó mới là xứng đôi vừa lứa.
Sau khi nói đến đó Đổng Cát Khoa mặt cũng biến sắc, ông tất nhiên biết mình thay mặt cho Triệu Tự Doanh đắp nên mới thân tình này. Nếu như các người không biết điều như vậy, thì không cần nói chuyện khách khí gì nữa rồi. Các vị trưởng bối Từ gia người nào người nấy kiêu căng ngạo mạn, không chút nào nể mặt Đổng Cát Khoa, chỉ có Từ Bản Đức đau khổ níu kéo, nhưng lời nói của ông ta vốn chẳng ai bận tâm tới.
Đổng Cát Khoa tức giận hậm hực ra khỏi cửa, lúc ra tới ngoài cửa phủ Từ gia có người đuổi kịp, thằng nhóc sai vặt kia chỉ nói.
- Xin quý khách lưu lại một ngày, ngày mai sẽ cho câu trả lời cuối cùng.
- Điệu bộ hôm nay như vậy, lưu lại để nếm bẽ mặt sao?
Lời của Đổng Cát Khoa đáp lại cũng không được dễ nghe nhưng đứa nhỏ kia chỉ nói.
- Tiểu nhân không phải do những người kia phái tới.
Đổng Cát Khoa ở khách điếm bên kia trọ lại một đêm, Từ gia làm việc quả thật thất lễ, khách quý tới cửa như thế này cũng không để cho ở trong nhà.
Chưởng quỹ khách điếm đã được dặn dò, rất ân cần với Đổng Cát Khoa, còn nói một ngày trước đó có một vị tai to mặt lớn của Khổng Gia Trang bị treo ngược ở trong khách điếm này, lúc nói còn cố làm ra vẻ thần bí. Ai cũng biết là đại tiểu thư phái người trừ ác, tất cả ngoài mặt không nói tới trong lòng đều cảm thấy sướng khoái. Kẻ bị thu dọn này họ Phó nghe nói là quân sự bên cạnh của Khổng Cửu Anh.
Đổng Cát Khoa thật sự trước đó đã nghe qua tên họ kẻ này, tất nhiên biết rõ chuyện gì xảy ra, đến lúc này cũng nghĩ rõ mọi chuyện. Uy phong Triệu Tiến đến mức này, nếu như những người Từ gia còn không biết trời cao đất dày tất nhiên kẻ chịu khổ đầu tiên chính là bọn chúng.
Đến ngày hôm sau quả nhiên đã có câu trả lời cuối cùng. Mấy vị trưởng bối Từ gia qua một đêm bỗng nhiên bị bệnh nặng, có người không dậy khỏi giường nổi, có người còn phải đóng cửa tĩnh dưỡng, còn có mấy người bận rộn lo liệu công việc nhà phải quay về quê nghỉ ngơi khoảng vài ngày.
Sau đó Từ gia phái người mời Đổng Cát Khoa trở lại, lần này ra mặt tiếp đãi chỉ có Từ Bản Vinh và Từ Bản Đức, sắc mặt hai người đều rất khó coi, tuy nhiên câu trả lời nhanh gọn dứt khoát. Xin Triệu gia cứ chiếu theo quy củ lễ số đưa sính lễ tới.
Đổng Cát Khoa tuy rằng kinh ngạc, nhưng mai mối thành công tất nhiên vui mừng hớn hở, đợi lúc trở ra mới nghe được những biến cố xảy ra trong nội viện Từ gia. Chỉ cần không phải kẻ đần độn đã xảy ra chuyện gì lẽ dĩ nhiên đoán ra được. Đổng Cát Khoa cũng vô cùng kinh ngạc, tự mình cảm khái một câu.
- Quả thật là một cặp trời sinh.
Trong mấy ngày, hộ dân trong Hà Gia Trang đều đón nhận một chuyện. Bọn người có đất đai và nhà cửa, Triệu Tự Doanh sẽ chiếu theo giá cả bồi thường gấp hai, chợ và thương hộ bên kia thì sẽ không can thiệp tới.
Cái gì đất cắm dùi khó rời khỏi, cái gì quê nhà đất cũ, trước giá tiền gấp đôi đều không coi vào đâu, tất cả mọi người đều tính toán rõ ràng khoản mục này, cầm chỗ tiền này xây được nhà cửa to hơn ở nơi khác là chuyện dễ dàng, mua đất càng tốt hơn nhiều. Còn nữa hiện giờ chợ ở khắp nơi của Hà Gia Trang đều hưng thịnh như thế, dùng số tiền này làm vốn làm chút buôn bán nhỏ chắc chắn rất tốt.
Cái giá này khiến tất cả cam tâm tình nguyện, kẻ không bằng lòng cũng kính sợ uy phong của Triệu Tự Doanh đều phải ngoai ngoãn chuyển đi, Tuy nhiên rất nhiều người đều phải dọn đi tới thôn Tiểu Thạch Đầu gần đây. Ở bên đó mua đất dựng nhà, sau đó tới Hà Gia Trang bên này làm công buôn bán.
Hiện giờ phụ thân Thạch Mãn Cường cũng được xem là người có thanh danh hiển hách trong các châu thành và mặt đất xung quanh Từ Châu. Đây cũng không phải bởi vì con trai ông ta là một trong những kẻ chủ chốt của Triệu Tự Doanh mà là thợ giỏi các nơi muốn làm việc đều biết rõ, trong tay Thạch lão đại có công ăn việc làm, tiền công đưa đủ không khi nào khất nợ. Cho nên hàng năm có đầu mục trong đám thợ giỏi phái người chờ ở Thạch gia bên này, nếu có tin tức lập tức chạy sang.
Đổng Cát Khoa sang sông làm mai mối, bên này phụ thân của Thạch Mãn Cường lại có việc lớn phải làm. Chuyển gạch gỗ đá, các loại đồ đạc, thợ khéo tu sửa xây dựng phòng ốc nhà cửa, khuân vác vận chuyển đào móc, mọi thứ đều cần người. Tuy nói đòi hỏi cực lớn, nhưng thợ khéo, đồ đạc cũng rất nhanh đã triệu tập lại được, không có việc gì chậm chạp.
Việc chính là phải tu bổ chỉnh trang lại Hà Gia Trang, hiện tại Triệu Tự Doanh trú đóng ở đại viện Hà gia đã có chút chật chội. Sau khi chiêu mộ thêm người, cho dù là doanh phòng, nhà kho hay là sân tập huấn luyện, đều phải xây dựng mở rộng thêm rất nhiều. Hơn nữa Hà Gia Trang bây giờ vẫn chỉ mang dáng dấp của thôn làng thông thường, lần này phải biến Hà Gia Trang thành một quân doanh và lũy trại. Hà Vĩ Viễn và Khổng Cửu Anh phạm phải sai lầm, Triệu Tiến sẽ không giẫm vào vết xe đổ.
Hiện tại nếu như lấy Hà Gia Trang làm trục giữa, các nơi liên trang liên bảo còn lại ở bên ngoài, đến lúc ngay cấp thiết lập tầng tầng lớp lớp phòng ngự từ bên ngoài đến bên trong. Hơn thế, không giống với Khổng Gia Trang tự cho rằng uy danh chấn nhiếp khắp nơi không cần phòng bị gì hết, dễ dàng để cho Triệu Tiến đánh thẳng một mạch vào bên trong.
Đổng Cát Khoa bên đó trở về, Triệu gia chính thức phái người sang đấy đưa sinh lễ. Chuyện chung thân của Triệu Tiến và Từ Trân Trân bắt đầu thúc đẩy đâu vào đấy.
Cũng vào lúc này, tin tức Khổng Gia Trang bị trận lửa lớn đốt rụi, Khổng Cửu Anh bị cường địch đâm chết trước phòng của tiểu thiếp bắt đầu truyền khắp các nơi Từ Châu. Không thua kém bao nhiêu so với phán đoán của Triệu Tiến, số người còn dư lại của Khổng Gia Trang không có tụ tập đoàn kết lại tự giữ lấy mình hoặc là báo cừu. Trước nhất bọn chúng chính là tranh giành lẫn nhau tiền của vàng bạc vân vân lưu lại của Khổng Cửu Anh, ngôi vị lão đại, long đầu vân vân trong ba tỉnh liền kề nhau.
Khổng Gia Trang hoành hành quá lâu, thế cho nên những người còn sót lại này cảm thấy bọn họ tự mình phân thắng bại là tranh được ngôi vị long đầu này không có dính dáng gì tới bên ngoài.
Nhưng lúc này Khổng Gia Trang là một khối thịt béo, Khổng Cửu Anh chết rồi, đội nhân mã trung thành của nhà ông ta cũng bị đánh cho tan tành sạch bách, Khổng Gia Trang như thế còn có ai kính sợ.
Mấy bọn trộm cướp ở Hà Nam, bọn mã tặc ở Sơn Đông đều kéo sang, ác chiến một trận với thế lực các nơi, sau đó bởi vì náo động lớn quá mức, quan phủ ba nơi phủ Duyện Châu ở Sơn Đông, phủ Quy Đức ở Hà Nam cùng với Từ Châu ra tay diệt phỉ.
Cuối cùng là Khổng Phủ của Diễn Thánh Công ở Khúc Phụ phái quản sự tới, nói Khổng Cửu Anh thông đồng với tặc phỉ, bôi nhọ thanh danh của hậu duệ Thánh nhân ở Khổng Phủ, cho nên những việc làm ở Khổng Gia Trang không có can hệ gì với Khổng Phủ, xin các nơi tới tiêu diệt giặc cướp, sau đó phái người Khổng gia tới tiếp quản thôn trang này.
Không có danh nghĩa Khổng Phủ của Diễn Thánh Công, các nơi xuống tay lại càng không cần e dè, ngay cả quan quân cũng đưa mắt dòm ngó tới tiền của Khổng gia. Mấy đứa con trai của Khổng Cửu Anh đều chết chẳng biết nguyên do, những thế lực còn lại chỉ trong vòng một tháng tiêu tan như mây khói.
Ngoại trừ đám người Lương tam cùa Từ gia dẫn đường, các nơi khác đều không có cách nào chứng minh Triệu Tiến làm ra việc này, nhưng mỗi người đều biết rõ đây là Triệu Tiến làm đấy.