Nhưng những người được chiêu mộ đều đã không thấy bóng dáng, có tin nói rằng trên đường đi tới phủ Phượng Dương đã gặp qua, tuy nhiên, tin tức này rất mù mờ, không ai nói được chính xác.
Ngoài ra, một sự tình trọng yếu khác chính là Vân Sơn Tự và thân sỹ Từ Châu muốn làm việc thiện lớn, chuẩn bị dựng lều trại cứu tế lưu dân tại một châu bốn huyện của Từ Châu, vì Từ Châu mà tích cóp công đức. Một năm nay thực sự là việc binh đao hung sự đã làm náo loạn quá nhiều.
Đây là chuyện tốt nhưng mọi người nghe được đều cảm thấy kỳ quái. Trong thành Từ Châu bây giờ làm gì còn có lưu dân, cần bắt thì đã bị bắt, kẻ còn làm việc ra sức được thì đều đang bận rộn. Chỗ xây dựng bên ngoài Hà Gia Trang, kênh mương bên cạnh Hoàng Hà đều là nơi bọn chúng đang làm việc. Còn về những người khác thì đều là chạy được xa bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, ai còn muốn đến vùng đất dữ như Từ Châu thì đúng là muốn tìm chết mà.
Nghi vấn vẫn là nghi vấn, từ trên xuống dưới đối với việc này đều vô cùng hăng hái. Ngay cả những nhà giàu xưa nay nổi tiếng keo kiệt cũng đều bỏ tiền ra mua lương thực, sức người Vân Sơn Tự không thiếu, nhất thời các nơi ở Từ Châu đều khí thế ngất trời.
Ngay cả Đồng tri châu cả ngày trầm muộn cũng có chút cao hứng. Việc liên thủ làm từ thiện như thế này, bất kể là truyền tới đâu cũng đều tính là quan phủ địa phương như ông ta có cách giáo hóa.
Từ Trân Trân đến Triệu gia, mang tới hơn trăm tôi tớ. Trong số này có hơn hai mươi cô gái trẻ giống như là quản sự, lúc bình thường truyền đạt tin tức, chỉnh lý sổ sách đều là tay giỏi giang. Lúc mới đầu trên dưới Từ Châu còn truyền nhau rằng, Từ đại tiểu thư biết mình lớn tuổi, sợ không làm hài lòng được Triệu Tiến cho nên mang theo những nữ tử dung mạo xinh đẹp này đến để hầu hạ, nhưng mấy ngày sau, không nói tới những cô gái này ở tại trạch viện gần đường, Triệu Tiến cả ngày không về nhà, hắn muốn hưởng thụ cũng phải có bản lĩnh này mới được.
Tuy nhiên, vào tháng mười, có bốn cô gái trẻ tới trạch viện của bọn nha hoàn đang ở. Bốn nữ tử Nữ Chân này phải nói là trẻ đẹp, nhưng nhìn ra lại không giống như xuất thân từ gia đình đại phú hộ. Mọi người bắt đầu phán đoán, nghĩ thầm rằng đây là những cô gái trẻ do Từ đại tiểu thư đặt mua tới, nhưng tiếp đó lời đồn này lại tan biến, bởi vì mấy nữ tử này không ra khỏi cửa lớn, mỗi ngày đều bị mấy ả khỏe mạnh canh chừng gắt gao.
Sự tình bên trong thành mọi người đều nhìn chằm chằm. Hà Gia Trang bên kia đã hoàn toàn trở thành một vùng đất thanh tịnh, tuy nói chợ lừa ngựa, các loại chợ và doanh trại Triệu Tự Doanh gần nhau, nhưng ở giữa có tường cao ngăn cách, cũng không nhìn thấy cái gì, không nhìn ra cái gì, vì thế không biết bên trong Triệu Tự Doanh mở ra một trạch viện, bên trong trông coi xấp xỉ hai mươi người, thỉnh thoảng có người đi ra, thỉnh thoảng lại có người quay về.
Hôm nay là ngày hai mươi mốt tháng mười, hai liên trong đoàn thứ hai của Triệu Tự Doanh, đoàn luyện mấy chỗ liên trang liên bảo có một trăm năm mươi người, chưởng quỹ phòng thu chi thậm chí còn có hơn bốn mươi người giang hồ, tất cả do Lôi Tài dẫn đầu đi tới vùng đất của Khổng Gia Trang. Sản nghiệp trước kia của Khổng gia toàn bộ do Triệu Tự Doanh thu nhận. Trước khi bọn họ đi, Từ gia đã cho mấy trăm tráng đinh qua bên đó.
Năm Vạn Lịch thứ bốn mươi bốn, trận tuyết đầu tiên của mùa đông ở Từ Châu rơi xuống vào ngày hai mươi lăm tháng mười. Bông tuyết không lớn, nhưng mỗi người đều cảm nhận thấy cái lạnh thấu xương.
Vào ngày này, Triệu Tự Doanh, Hà Gia Trang vô cùng bận rộn, bởi vì vào lúc trời sắp tối có mấy ngàn người đã tới Hà Gia Trang, nói cho chính xác là mấy ngàn lưu dân đến từ phủ Phượng Dương.
Hà gia trang bên này đã sớm dựng lều nấu cháo, lúc ấy còn nói là đáp ứng lời kêu gọi của Vân Sơn Tự, vì dân chúng Từ Châu tích góp chút công đức, vì thế cũng muốn theo đó làm chút việc thiện. Điều này nói ra, căn bản không có người tin tưởng, chỉ biết là có dụng ý khác. Từ lúc nào mà Triệu Tự Doanh lại nghe theo lời kêu gọi của Vân Sơn Tự chứ, thật sự là buồn cười.
Nhưng lều trại xây dựng lên như thế, lương thực tích trữ đặt tại thôn Tiểu Thạch Đầu và các thôn trại xung quanh cũng bắt đầu vận chuyển đến bên này, làm giống như thật, nhưng một nạn dân cũng chưa từng nhìn thấy. Bởi vì ở đây sớm đã có quy củ, các loại ăn mày được xem như nạn dân, bị bắt vào điền trang làm việc, những ăn mày đi lại trên giang hồ đó, ai còn dám tới đây, không nghĩ tới bố trí này hôm nay đã được dùng tới.
Trong nồi lớn có nhiều cháo, có quản sự tay cầm chiếc đũa khuấy vào trong nồi dò thử, đem chiếc đũa cắm vào trong nồi, đũa không đổ thì mới tính là đạt, nếu chiếc đũa nghiêng ngả sẽ lập tức cho thêm gạo, chính là tận lực khiến cho bữa ăn này đầy đủ hơn một chút.
Chén gỗ, muôi gỗ các loại đều rất sơ sài, tuy nhiên số lượng cũng đủ, bởi vì những thứ này đến từ bà con lưu dân Sơn Đông ban ngày làm việc, buổi tối lại bận rộn việc này, làm ra một chén gỗ, muôi gỗ là được một văn tiền, làm ra năm cái thì được sáu văn.
Lưu dân đến từ Phượng Dương cũng không tốt hơn được bao nhiêu so với lưu dân Sơn Đông năm đó, điểm tốt duy nhất chính là không điên cuồng như vậy. Bọn họ chính là tìm kiếm trong tuyệt vọng, tìm một địa phương sinh sống được.
Ở Hà gia trang này uống cháo nóng, nước ấm, rất nhiều người gào khóc, cũng có rất nhiều người thân thể kém một chút, lúc tới Hà gia trang đã ngã lăn, nguyên do vì căng thẳng lâu dài đột nhiên rụng rời, cả người không có cách nào chống đỡ. Bởi vậy cách Hà Gia Trang không xa đã để riêng một mảnh đất trống dùng làm nơi hỏa táng, ánh lửa ngút trời, khói đen ngút trời.
Có nhiều lưu dân như vậy tới, trên dưới Từ Châu biết tin đều trợn mắt há mồm, tuy nhiên mọi người cũng thở phào một hơi, bởi vì trước đó đã dựng lều trại, không sợ xảy ra việc gì lớn, cũng có người đầu óc thông minh suy nghĩ nhiều, có phải là đã sớm biết những lưu dân này sẽ tới hay không? Hay là dựng lều trại để thu hút lưu dân tới? Đương nhiên, người thông minh đều sẽ không nói bừa.
Cũng có người ngạc nhiên, nói mấy nghìn người dân tập hợp mà đến, Triệu Tự Doanh ở Từ Châu kêu gọi được, nhưng trên đất Túc Châu, phủ Phượng Dương sao lại không biết? Còn có thương nhân qua lại hai vùng Từ Châu, Phượng Dương nói rằng. Bọn họ đi trên quan đạo cũng không bắt gặp đám lưu dân nào lớn, nhưng ngược lại ngẫu nhiên nhìn thấy được quan binh và đoàn luyện, ngẫu nhiên nhìn thấy được đội ngũ hơn trăm người ở xa xa, nhưng tới trước mặt mới phát hiện không có ai, nhìn kỹ lại mới phát hiện mọi người trốn ở hai bên đường hoặc là trên núi.
Lưu dân ở phủ Phượng Dương chỉ có một nhóm nhỏ hơn trăm người đi trước, do những người tinh anh trong đội ngũ dẫn đầu, theo sau lại có người dẫn đường trên đất Từ Châu, sau đó, ở chỗ giáp ranh giữa hai vùng sẽ tập hợp lại thành một đoàn lớn, lúc tiến vào trong phạm vi Từ Châu đã có người phân phát lương thực và cứu tế.